Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Hôm nay ăn tết, còn nghe nói là Hoàng Thượng tạm thời nhớ tới Thần Vương, mới sai người đi gọi hắn tiến cung.

Nói cách khác, chuyện hôm nay, nếu như không phải vậy thì cho hoàng tử tuổi còn nhỏ, đại khái là Ninh Vương làm ra. Thần Vương tiến cung cùng Hoàng Thượng mừng năm mới đều là lâm thời biết được, là sẽ không hạ độc nhanh như vậy.

Cuối cùng Kỷ Đào cũng mơ hồ hiểu ra vì sao Hồ thái phó biết rõ Hoàng thượng đã ghét ông ta, nhưng vẫn muốn trở về thượng triều, rõ ràng ông ta đang chờ Ninh vương thượng vị, vậy ông ta đi hay ở thì không liên quan gì đến Hoàng thượng. Mà Ninh Vương đã nạp Hồ Chẩn làm trắc phi, chỉ cần ông ta thượng vị, Hồ Chẩn một cái phi vị ổn thỏa, cũng liền bảo đảm phủ Thái Phó nhà mẹ đẻ của nàng.

Lại nói, tân quân lên ngôi, từ việc lập Thái tử liền nhìn ra được, không phải tất cả mọi người đều ủng hộ hắn, đến lúc đó hắn vẫn phải dựa vào Hồ thái phó.

Trở về phòng, bên trong vẫn còn ấm áp, trong phòng cũng rất náo nhiệt. Chẳng qua thiếu một Phó đại phu, Kỷ Đào lại cảm thấy không còn náo nhiệt như vừa rồi, đáy lòng mơ hồ còn có chút lạnh lẽo.

Điền thị có chút bất an, “Không có việc gì chứ?”

Lâm Thiên Dược trấn an, “Nương, không có việc gì.”

Kỷ Đào khôi phục nụ cười lúc trước, nhẹ nhõm giống như Phó đại phu chỉ đến Thái Y Viện thay ca như trước đây.

Đêm đã khuya, Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược nhảy về phòng. Hiên Nhi đã đi ngủ, Cẩm Nhi cũng ngủ rồi, Kỷ Đào cúi đầu hỏi: “Thiên Dược, ngươi có nghĩ tới hay không, vị Vương gia nào làm trữ quân thì tốt hơn?”

Lâm Thiên Dược híp híp mắt, một lúc lâu sau mới nói, “Thật ra cũng không khác nhau lắm.”

Kỷ Đào hiểu rõ, nàng cũng cảm thấy mấy vị Vương gia này đều không khác nhau lắm, chỉ là có bình tĩnh phân biệt mà thôi. Bọn họ ai cũng không phải kỳ tài có một không hai, nhưng cũng sẽ không trở thành bạo quân, giữ gìn thế này là đủ rồi.

Mãi đến khi nằm lên giường, Lâm Thiên Dược mới cúi đầu nói: “Ta vẫn hy vọng người thượng vị nghi kỵ ít một chút, quyết đoán một chút, như vậy tốt với quan viên.”

Tin tức Hoàng thượng trúng độc không có người nào có ý định che giấu một chút, đại khái là không che giấu được, trong nháy mắt tin tức đã quét sạch trong ngoài kinh thành.

Ngày hôm sau khi Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược rời giường, bên ngoài đã truyền đến tiếng ồn ào huyên náo.

Nghe nói đầu độc chính là một vị tần không được sủng ái, lúc ấy Hoàng thượng đang cao hứng, tất cả mọi người đều tiến lên kính rượu Hoàng thượng, đến phiên nàng, Hoàng thượng uống xong rượu nàng rót trong nháy mắt liền hộc máu, rất nhanh ngất đi, Triệu thái y nhanh chóng tiến lên, nhưng cũng thúc thủ vô sách, cho nên mới nửa đêm phái cấm quân đến đón Thái y tiến cung.

Tin tức lần này vẫn giống như trước đây, truyền đi rất nhanh, nói rằng vị Tần kia lập tức bị Ninh Vương tức giận một đao giết chết.

Chết không đối chứng.

Sau đó lại cẩn thận tra, phát hiện tần kia là một nữ nhi bà con xa của Bùi Hầu phủ, bởi vì tướng mạo xinh đẹp tuyệt trần được Bùi Hầu gia mang về, sau đó đưa vào trong cung, khí chất rất giống Thục phi, nhưng ngay cả bọt nước cũng không nhấc lên đã bị Hoàng thượng lạnh nhạt.

Lúc trước Bùi Hầu phủ không kịp xuất giá, bây giờ Bùi thị nữ còn sống ngược lại rất nhiều, nhưng chân chính còn có thể chưởng gia lại rất ít, đại đa số đều là ở Tiểu Phật Đường thay Bùi Hầu phủ chuộc tội. Giống như Tề phu nhân bây giờ.

Không cần nghĩ cũng biết, cho dù Tần kia không chết, tra được cuối cùng nhất định cũng là báo thù cho Bùi Hầu.

Tin tức truyền ra, trong kinh thành một mảnh nghiêm trang, cửa thành quan binh nhiều gấp đôi, chỉ có thể ra không thể vào.

Lâm Thiên Dược trở về Đô Sát viện ngay từ ngày đầu tiên, không chỉ có hắn, trên cơ bản tất cả quan viên đều có chức vụ của mình.

Ngày mùng một đầu năm, vốn nên là thời điểm đi dạo các nhà, nhưng nhà nhà đều đóng chặt cửa lớn, người đi đường trên đường đều ít đi, trên đường cái hôm qua còn náo nhiệt trở nên quạnh quẽ.

Kỷ Đào bảo bọn Đồ Tam đóng cửa lại, yên lặng ở nhà chờ đợi.

Bây giờ chỉ có thể chờ đợi, đêm qua Phó đại phu bị tiểu tướng quân kia xách lưng ngựa mang đi, xa phu cũng không cần, hỏi cũng không có chỗ hỏi.

Buổi trưa, trên đường có rất nhiều quan binh, Đồ Tam Tiểu chạy vào trong viện dự định bẩm báo.

Thật ra không cần hắn nói, người trong viện đều nghe được bên ngoài có tiếng bước chân khác với người bình thường.

Có thảm án ở phố Hằng Đức phía trước, Liễu thị có chút khẩn trương, “Đào nhi, bọn họ sẽ không giống lần trước vào như vậy?”

“Sẽ không.” Kỷ Đào nói chắc chắn.

Thật ra nàng không biết.

Liễu thị và Điền thị Lại yên lòng, kiên nhẫn nói giỡn với Cẩm Nhi và Hiên Nhi.

Kỷ Đào cũng đi ra cửa xem, những quan binh kia thuộc về cấm quân, trong lòng nàng thoáng yên tâm một chút.

Đương kim Hoàng thượng nắm binh quyền chặt chẽ, huống chi cấm quân, chỉ có thống lĩnh không phản bội, Hoàng thượng hẳn là vô sự.