Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Sắc mặt Cố Vân Nhàn trắng bệch, Đàm Y cũng không khá hơn chút nào. Ba người đứng bên cửa sổ, nhìn quan binh tướng quân nâng người lên mang đi, lại giới nghiêm cả con phố.

Kỷ Đào chú ý tới con hẻm mà bọn họ đi ra, nếu nàng nhớ không lầm, thì con hẻm đó đi vào là cửa sau của Vọng Nhàn Lâu.

Phía dưới toàn bộ đều là quan binh, các nhà vô luận là tửu lâu hay là hiệu sách đều không thể tùy ý ra ngoài, đại khái là muốn tìm xem còn có đồng đảng hay không.

Mấy người Kỷ Đào cũng giống như vậy, quan binh trực tiếp gõ cửa ở bên ngoài, Dương ma ma và nha hoàn Cố Vân Nhàn canh giữ ở bên ngoài, Kỷ Đào vốn cũng không muốn làm khó bọn họ, chỉ nói nếu bọn họ muốn vào thì cứ mở ra xem là được.

Cố Vân Nhàn cũng có suy nghĩ như vậy.

Cửa bị đẩy ra, người đến đây điều tra đại khái là từ chỗ Dương ma ma bọn họ biết được thân phận của mấy người Kỷ Đào, đối đãi với các nàng cũng coi như là khách khí, nhìn thấy trong phòng thật sự toàn bộ đều là nữ quyến, người cầm đầu ôm quyền áy náy nói: “Quấy rầy rồi. Hai vị phu nhân thứ lỗi.”

Nói xong xoay người rời đi, lại đi lục soát ở sát vách.

Cố Vân Nhàn khẽ nhíu mày, nhìn về phía Kỷ Đào, “Thế trận lớn như vậy, ngươi nói người bị ám sát... Là ai?”

Kỷ Đào nhìn bảng hiệu Vọng Nhàn Lâu đối diện, nhẹ giọng nói: “Không biết.”

Sau một lúc lâu lại bổ sung, “Dù sao cũng không phải người bình thường.”

Cố Vân Nhàn rất tán thành, có thể khiến người ta động thủ trên đường phố phồn hoa náo nhiệt này, chắc chắn không phải là người bình thường.

Trên đường đều là quan binh, kỳ thật cũng không có gì để xem. Ba người một lần nữa trở lại bên cạnh bàn ngồi xuống, dự định chờ bọn họ lục soát xong liền về nhà.

Kỳ thật Kỷ Đào cũng không lo lắng, Cố Vân Nhàn cũng giống vậy, các nàng khác với những người khác là, các nàng là gia quyến của quan viên, những quan binh kia cũng sẽ không đắc tội các nàng, nói chuyện đều sẽ khách khí một chút.

Quan binh vừa mới vào lại quay lại, ba người đều có chút kinh ngạc, các nàng chỉ là nữ tử yếu ớt, còn là gia quyến quan viên, vô luận như thế nào cũng sẽ không cùng người ám sát nhấc lên quan hệ.

Người nọ đứng ở cửa, ánh mắt đảo qua mấy người trong phòng, một lần nữa rơi xuống người Kỷ Đào. “Xin hỏi có phải Lâm phu nhân không?”

Cố Vân Nhàn đầu tiên là kinh ngạc, lập tức đứng dậy ngăn cản Kỷ Đào, trên mặt nghiêm nghị, “Các ngươi có chuyện gì?”

“Lâm phu nhân là đồ đệ của Phó thái y, có thể theo tại hạ đi xem người bị thương một chút hay không?”

Lại bổ sung, “Đây là ý của thái tử điện hạ.”

Thái tử điện hạ?

Cũng chính là Thần Vương.

Kỷ Đào nhìn bảng hiệu Vọng Nhàn Lâu đối diện, thực ra nàng đã mơ hồ đoán được người bị ám sát là ai, người bình thường đi cửa sau cũng sẽ không có người ám sát.

Nàng đứng dậy, nói: “Ta đi với ngươi.”

Cố Vân Nhàn nhíu mày, “Ta đi cùng với ngươi.”

Tiểu binh kia lập tức tiến lên một bước ngăn cản, “Thái tử điện hạ chỉ tuyên Lâm phu nhân.”

Kỷ Đào quay người lại, cười yếu ớt nói: “Yên tâm, ta chỉ đi xem.”

Cố Vân Nhàn bất đắc dĩ, không đi là không thể nào.

Đương kim Hoàng Thượng nhiều năm qua chưa bao giờ nghĩ tới việc lập thái tử, đối với đề nghị của quan viên trong triều đều bác bỏ, hôm nay vừa mới trúng độc liền lập Thần Vương làm thái tử, kỳ thật mọi người âm thầm suy đoán Hoàng Thượng tuổi tác đã cao, mạng không còn lâu nữa.

Thái tử được lập dưới tình hình như vậy, nếu không có gì bất ngờ, thật sự là quốc chủ đời tiếp theo của Càn quốc, Kỷ Đào không nghe thì còn có thể làm sao?

Kỷ Đào đi theo ông xuống lầu, trực tiếp đi qua hai con đường giữa hai nhà đến Vọng Nhàn Lâu.

Theo hắn đi thẳng lên lầu ba, Kỷ Đào đi lên cầu thang quen thuộc, trong lòng trăm bận xoay vần.

Đi tới trước cửa mỗi tháng nàng đều sẽ tới một lần, quả nhiên là Thần Vương.

Đẩy cửa ra, hai vợ chồng bên trong mang theo hai đứa bé.

Quần áo trên người Thần Vương đập vào mắt Kỷ Đào đầu tiên.

Vàng óng ánh, màu tôn quý.

Cho dù là Thần Vương trước đây, cũng chỉ có thể dùng kim tuyến thêu y. Trên đầu Thần Vương phi tựa hồ cũng nhiều đuôi ve sầu hơn, Lưu Tô rủ xuống vừa vặn đến bên tai nàng, càng lộ vẻ tôn quý.

Kỷ Đào đi vào, phúc thân, “Thần phụ bái kiến điện hạ, bái kiến Thái Tử Phi.”

“Không cần đa lễ.”

Giọng nói trầm thấp của nam tử truyền đến, không khác gì so với trước kia, trong lòng Kỷ Đào đã bình tĩnh lại. Không phải bởi vì thái độ của Thái tử, mà là trong giọng nói của hắn nhẹ nhõm, vết thương trên người hắn, tựa hồ cũng không nặng.

Người ta nói không cần đa lễ, Kỷ Đào đứng thẳng người, lúc này mới thấy rõ vết thương trên người Thái tử, trên cổ hắn quấn băng vải, lộ ra vết máu mơ hồ.

Có lẽ là ánh mắt nghi hoặc của Kỷ Đào, Thái tử phi cười yếu ớt nói: “Nghe nói ngươi ở đối diện, liền muốn mời ngươi tới ôn chuyện.”