Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lời này có chút nặng nề, Thi phu nhân dù thế nào cũng không muốn qua lại với thân thích Kỷ Huyên Huyên, cũng sẽ không coi Kỷ Đào là đại phu bình thường của y quán. Chỉ là chuyện trả phí khám bệnh này quả thật có vẻ xa cách, Kỷ Đào và Kỷ Huyên Huyên vốn là tỷ muội, nếu muốn cảm ơn Kỷ Đào thì chỉ cần tặng chút quà là được, nàng thì ngược lại, trực tiếp đưa ngân phiếu.

Kỷ Đào thật lòng cảm thấy không có gì, nàng không thể trơ mắt nhìn Kỷ Huyên Huyên khó sinh, lại không muốn thân cận với nàng quá mức, Thi phu nhân đưa ngân phiếu thật ra nàng còn cao hứng hơn một chút.

Kỷ Huyên Huyên này, Kỷ Đào không thể nói ra cảm giác đối với nàng, tính tình cũng không xấu, nhanh mồm nhanh miệng một chút, còn nữa... Giống như coi người khác đối xử tốt với nàng là chuyện đương nhiên.

Ví dụ như lần trước Thi phu nhân muốn chất nữ nhà mẹ đẻ làm thiếp, người có mắt đều nhìn ra được nàng ta khác với chất nữ của di nương Tần phủ kia, nhưng nàng ta lại không biết xấu hổ để Kỷ Vận giúp nàng đuổi người.

Kỷ Vận là người nhà Tề Tử Cầm nương, Kỷ Huyên Huyên cũng không phải không biết, nàng ta thật sự muốn đòi lại công đạo cho mình, nên trở về cầu phu thê Hồ thị hoặc Kỷ Huyên Huyên, nếu nàng ta lại được sủng ái một chút, gan lớn một chút chạy đi tìm Kỷ Quân cũng có thể.

Tìm Kỷ Vận, sao lại nghĩ ra được?

Đại khái là từ nhỏ lớn lên cùng Tô di nương, không biết cảm tình thứ này cần phải gắn bó, nhất định phải có qua có lại, nàng một mực chỉ biết đòi hỏi, sớm muộn gì cũng sẽ biến thành một thân một mình.

Hơn nữa ngày ấy sau khi Kỷ Đào giúp bà sinh con xong, Kỷ Đào thông cảm cho việc đi dạo Quỷ Môn Quan một vòng, nhưng Thi phu nhân lấy ngân phiếu đưa cho Dương ma ma ngay trước mặt bà, cũng không thấy bà mở miệng cự tuyệt.

Kỷ Đào thấy rõ ràng, lúc ấy Kỷ Huyên Huyên muốn nói lại thôi, dường như cũng biết làm vậy không ổn, nhưng vẫn không nói chuyện.

Đừng nói là chuyện này, ngay cả hành vi sau khi nàng hồi kinh cũng khiến Kỷ Đào nhìn ra được nàng căn bản không có ý định tạo mối quan hệ với người khác. Coi như là Kỷ phủ, nàng cũng không thường xuyên trở về, không biết nói cái gì cho phải.

Thi phu nhân tay áo dài, múa khéo chào hỏi mọi người, Kỷ Vận nhìn hồi lâu, kéo Kỷ Đào đứng dậy, “Không cần chúng ta hỗ trợ, chúng ta dứt khoát đi vào trong phòng Thất Thất ngồi một chút, một hồi cơm nước xong liền trở về đi.”

Kỷ Đào đứng dậy theo lực đạo của nàng, gần đây Lâm Thiên Dược đi theo Ngô Viêm, rất nhiều người đều biết nàng, vừa rồi nàng và Kỷ Vận ngồi ở trong góc, cũng có thật nhiều người tới chào hỏi.

Quan viên trong ba triều của Thi phủ tuy tới nhiều, nhưng đại đa số đều là tiểu quan hoặc là chức quan nhàn tản, người chân chính có thực quyền, thật nhiều cũng không tới.

Hai người một đường đi về phía hậu viện, chủ viện của Thi phủ chính là ở Thi phu nhân, Kỷ Huyên Huyên cho dù là thiếu phu nhân duy nhất của Thi phủ, thì cũng chỉ ở hậu viện bình thường.

Từ nơi này cũng nhìn ra được dục vọng khống chế của Thi phu nhân đối với hậu viện.

Trong viện Kỷ Huyên Huyên yên tĩnh, hai người đi vào liền nhìn thấy Hồ thị ngồi ở trong phòng, trước mặt là tã lót, nàng cũng không có ôm, chỉ là xoay người mỉm cười trêu chọc hài tử.

Kỷ Đào nhìn lướt qua, hiểu rõ Hồ thị kém Kỷ Vận không biết bao nhiêu, lúc trước tiểu mập mạp rơi xuống đất, Hồ thị hận không thể ôm nàng mọi lúc mọi nơi, làm sao có thể giống như bây giờ?

Hồ Thị nhìn thấy hai người, có chút vui vẻ, “Các ngươi đến rồi?”

Kỷ Vận thuận miệng nói: “Đã đến, Thi phu nhân hoàn toàn có thể chiêu đãi xuống, không cần chúng ta hỗ trợ.”

Hồ Thị cũng không hỏi, Kỷ Huyên Huyên dựa vào giường, trên mặt không có bao nhiêu vui mừng, “Các ngươi nghỉ ngơi đi, vốn là khách nhân, nương sao có thể không biết xấu hổ để các ngươi hỗ trợ?”

Kỷ Vận cười có chút trào phúng, nhưng rất nhanh đã thu liễm lại. “Vẫn nên săn sóc.”

Kỷ Huyên Huyên cười cười, một lần nữa cúi đầu xuống.

Dáng vẻ này của nàng ta không giống như là muốn chiêu đãi khách nhân, Kỷ Đào thì thôi, nàng ta cũng không có bao nhiêu vui mừng với việc Hồ thị và Kỷ Vận đến.

Hồ Thị hôm nay không riêng gì mình đến, còn mang theo Tô di nương, Tô di nương đang ngồi ở trước giường lau nước mắt, lúc này bầu không khí không quá đúng, nàng ta vội vàng đứng dậy: “Diêm Phi, tỷ tỷ muội các nàng bớt thời gian tới đây, nàng làm sao cũng trò chuyện với các nàng thật tốt vậy.”

Kỷ Huyên Huyên đưa tay ôm bụng còn hơi lớn, thở dài nói: “Ta không có tâm tình.”

Kỷ Đào và Kỷ Vận liếc nhau, đột nhiên cảm thấy nơi đây mới là sai, cho dù là ở phía trước, cũng không đến mức... lúng túng như vậy.

Đúng vậy, quả thật có chút xấu hổ.

Kỷ Đào thì còn đỡ, nhất là Kỷ Vận, lòng đầy ý tốt đến cửa định giúp đỡ, lại phát hiện không ai phản ứng không nói, chính chủ còn ủ rũ, chờ nàng an ủi.