Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Ban đêm, Kỷ Đào nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Cẩm Nhi đang ngủ say, nghĩ đến hiện tại Lâm Thiên Dược không biết đã đến nơi nào, từ khi nàng vào kinh thì không đi ra ngoài nữa, ngược lại Lâm Thiên Dược đã đi ra ngoài mấy lần.

Kỷ Đào luôn cảm thấy, Lâm Thiên Dược nhảy vọt ở Đô Sát viện có chút nguy hiểm, tra được chuyện gì không muốn người biết rất dễ dàng bị diệt khẩu. Lần này tổ kiến Đô Sát ti, Từ đại nhân cũng ở trong đó, nhưng ông ta lại không muốn đi, tìm Ngô Viêm.

Kỷ Đào cảm thấy, có lẽ ông ta không thể buông tha cho mẫu thân trong nhà, Từ lão phu nhân đã dầu hết đèn tắt, hiện tại đều là thời gian để chịu đựng, Từ đại nhân đi chuyến này, hẳn là không kịp trở về hiếu thảo.

Cẩm Nhi ngủ say, Kỷ Đào cũng không biết ngủ từ lúc nào.

Buổi trưa ngày thứ hai, Kỷ Đào ở hiệu thuốc nhìn Phó đại phu dạy Hiên Nhi, Dương ma ma vội vã đi vào: “Phu nhân, nha hoàn bên người Từ phu nhân tới, tựa hồ là...”

Kỷ Đào lập tức đứng dậy, nói: “Ta đi xem một chút.”

Từ lão phu nhân sau năm nay thời tiết nóng bức thì thân thể không tốt lắm, Kỷ Đào biết rõ.

Phó đại phu bình thường cũng sẽ giúp Kỷ Đào chế thuốc cho Từ lão phu nhân, nghe vậy nói: “Ta cũng đi xem một chút.”

Phó đại phu nguyện ý đi, tự nhiên là tốt nhất.

Cuối cùng, Dương ma ma ở lại nhà mang Cẩm Nhi.

Hiên nhi nhất định phải đi theo, Kỷ Đào cũng mặc kệ hắn. Nói đến thì lúc trước Từ phu nhân mở cửa cứu mẹ con Kỷ Đào, Hiên nhi cũng ở trong đó.

Hai nhà cách nhau không xa, Kỷ Đào và Phó đại phu nhanh chóng đi qua. Giữa tháng tám, mặt trời rất lớn, sưởi ấm đến mức người đổ mồ hôi.

Nha hoàn đi trước dẫn đường, gần như là chạy, khó khăn lắm mới đến Từ phủ, Kỷ Đào và Phó đại phu đi theo nàng ta đến hậu viện.

Kỷ Đào đã đến vài lần, quen cửa quen nẻo đi vào chính phòng của chủ viện.

Từ phu nhân nằm nhoài bên giường, khóc đến không thành tiếng, trong lòng Kỷ Đào trầm xuống, theo Phó đại phu tiến lên xem xét.

Từ phu nhân quay đầu nhìn Phó đại phu, ánh mắt sáng lên, giọng nói mang theo cầu khẩn, “Phó thái y, đại nhân nhà ta còn chưa trở về...”

Phó đại phu bắt mạch xong, xốc mí mắt Từ lão phu nhân lên nhìn một chút, lấy bạc ra nhằm vào huyệt vị trên đầu nàng ta ghim xuống.

Nhìn thấy động tác của anh, Kỷ Đào nhắm mắt lại.

Lúc này bên ngoài có tiếng bước chân vội vã đi vào, “Nương...”

Từ đại nhân vội vàng trở về.

Kỷ Đào hơi kinh ngạc, bọn họ cách gần như vậy mà cũng vừa đến, sao Từ đại nhân lại đến nhanh như vậy?

Từ đại nhân quỳ gối trước giường, “Nương, nhi tử bất hiếu, hôm nay con không nên đi.”

Hóa ra là Từ đại nhân cảm thấy không thoải mái, lại nhớ tới mẫu thân bị bệnh nặng trong nhà, lúc này mới xin nghỉ chạy về, không ngờ vừa vặn gặp được mẫu thân lần cuối.

Châm vừa rồi Phó đại phu đâm, có thể để cho người hấp hối không đến mức hỗn độn hồ đồ, nhưng châm kia đâm một cái, lại không cứu sống được nữa.

Từ lão phu nhân kéo tay Từ phu nhân, ánh mắt thanh minh, hơi hâm mộ nhìn Hiên nhi một cái, trên mặt còn mang theo chút ý cười, “Đời này ta có phúc, có con có con... Sau này các ngươi... Hảo hảo... Ta... Liền...”

Tay nàng vô lực buông xuống.

“Nương...”

Từ đại nhân run rẩy tay dò xét hơi thở của Từ lão phu nhân, đột nhiên hắn nằm nhoài trên giường, thân thể run nhè nhẹ.

Từ phu nhân không hề e ngại người vừa đi, quỳ gối trước giường ôm đầu Từ phu nhân khóc không thành tiếng.

Kỷ Đào dắt Hiên Nhi và Phó đại phu cùng nhau rời khỏi cửa.

Từ lão phu nhân đi.

Kỷ Đào về đến nhà, bảo Dương ma ma dẫn mấy người Phán Hương đi hỗ trợ, người Từ gia hầu hạ thực sự không nhiều lắm.

Từ đại nhân ở Đô Sát viện nhiều năm, cũng chỉ là Giám Sát Ngự Sử, lần này cùng bọn Lâm Thiên Dược rời đi xem như là cơ hội của hắn, nhưng hắn nguyện ý từ bỏ cơ hội như vậy, chỉ sợ không thể tận hiếu trước đầu gối mẫu thân.

Từ lão phu nhân qua đời, rất nhiều quan viên trong triều đều tới cửa phúng viếng, người hiếu thuận như Từ đại nhân thật sự không nhiều lắm, nhất là nhìn thấy dáng vẻ tàn lụi trong viện tử nhà họ Từ, đều biết tất cả bạc trong nhà bọn họ đều tiêu ở trên dược liệu của mẫu thân, càng khiến người ta kính nể. Thậm chí không biết sao truyền vào trong tai Cảnh Nguyên Đế, hạ chỉ ban thưởng phu thê Từ đại nhân giám sát ngự sử mẫu mực hiếu tử, lại ban thưởng trăm lượng bạc ròng.

Tin tức truyền ra, quan viên còn lại trong triều không đến phúng viếng cũng nhao nhao tới cửa.

Chờ tiếng gió này qua đi, đã đến cuối tháng tám, mưa thu rơi xuống, thời tiết mát mẻ, Kỷ Đào còn chú ý đến việc mặc thêm quần áo cho Hiên Nhi và Cẩm Nhi, tránh cho cảm lạnh.

Điền thị đưa Cẩm Nhi đang ngủ về hậu viện, nhìn thấy Kỷ Đào đang may vá, thở dài nói: “Không biết Thiên Dược đã đi đâu rồi? Khi nào mới có thể trở về?”

Kỷ Đào may áo trong cho Cẩm Nhi, loại vải này phải dày một chút, đảo mắt một cái trời đã lạnh, chuẩn bị sớm một chút mới tốt.