Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Sở phu nhân sửng sốt, trưởng công chúa nhìn nàng, cười nhạt nói: “Sở phu nhân, không biết có bằng lòng giúp chuyện này không?”
Sở phu nhân rất nhanh phản ứng lại, phúc thân nói: “Thần phụ nguyện ý, thần phụ nguyện quyên ba trăm lượng bạc.”
Trưởng công chúa nhìn nàng một cái tán thưởng.
Sở phu nhân chính là Hộ bộ thượng thư phu nhân, từ nàng ghi chép lại, bạc khẳng định sẽ đến Hộ bộ, không tồn tại khả năng trưởng công chúa giữ lại.
Trưởng công chúa làm như thế, đại khái cũng là vì để cho mọi người yên tâm, nàng không có một chút tư tâm, khoản bạc này nàng không dính chút nào.
Các nàng nói hai ba câu đã định, rất nhanh liền lấy giấy và bút mực ra bắt đầu hỏi thăm phu nhân các nhà.
Kỷ Vận có chút lo lắng, đến gần Kỷ Đào, hạ giọng nói: “Đào Nhi, nàng...”
Kỷ Đào thấy nàng lo lắng, ngược lại an ủi nàng: “Không sao, người khác bao nhiêu ta bấy nhiêu.”
Kỷ Vận nghĩ nghĩ, “Ta quyên một trăm lượng đi.”
Hồ Thị quay đầu lại, hạ giọng, cảnh cáo: “Với địa vị của Tề phủ, ít nhất hai trăm lượng, tốt nhất là ba trăm lượng.”
Xem như là nhắc nhở Kỷ Vận không nên quá phận.
Kỷ Đào đoán, khả năng lớn là vì nàng, Tề phủ và nàng đều không thiếu bạc, Kỷ Vận nói: “Ta quyên hai trăm lượng.”
Kỷ Vận hơi kinh ngạc, “Ngươi có đủ hay không, một đại gia đình trong nhà đâu?”
Nếu như chỉ dựa vào bổng lộc, đương nhiên là không đủ.
Có điều, trong nhà Kỷ Đào có bao nhiêu bạc, trong lòng Thái tử phi hẳn là có tính toán. Không chỉ như vậy, nếu đương kim Hoàng thượng hao tâm tổn trí, nói không chừng cũng biết được. Lúc trước khi Kỷ Đào còn ở cữ, Hoàng thượng đã cho Phó đại phu nghỉ lễ để ông thay Kỷ Đào châm cứu cho tiểu công tử. Hiển nhiên Hoàng thượng hẳn là biết rõ nội tình bên trong, thậm chí mỗi tháng châm cứu đều biết rõ ràng. Kỷ Đào cảm thấy quyên góp ít quá sẽ không tốt.
Kỷ Đào nhìn phu nhân phía trước, đại đa số đều là nguyện ý, trưởng công chúa đề nghị, bạc này liền không tiết kiệm được.
Bây giờ có bia công đức, xem như niềm vui ngoài ý muốn, càng thêm cam tâm tình nguyện.
Kỷ Đào nhỏ giọng, chắc chắn nói: “Tỷ tỷ đừng lo lắng thay ta, ta có.”
Kỷ Vận thấy nàng ta nói chắc chắn như vậy, cũng không hỏi thêm nữa, Hồ Thị quay đầu lại: “Nếu Đào nhi có chỗ khó, sau khi trở về đi Kỷ phủ, tin tưởng đại bá của con cũng nguyện ý.”
Kỷ Đào cảm ơn nàng. Nàng thật sự không thiếu số bạc này, chỉ riêng An Vương phi và Thái Tử Phi đã cho nàng khoảng bốn ngàn lượng, những thứ Kỷ Đào tiêu phí ngày thường đều là bổng lộc của nàng và Lâm Thiên Dược, thậm chí còn không động đến phần của Điền thị, toàn bộ nguyên xi cho nàng.
Nhưng người ngoài không biết những điều này, Kỷ Đào cũng không tiện nói cho mấy người Kỷ Vận biết.
Khi vị Thúy Dung ma ma kia và Sở phu nhân đến bên cạnh các nàng, tầm mắt rất nhiều người cũng rơi xuống, Hồ Thị quyên bốn trăm lượng, so với Sở phu nhân còn nhiều hơn chút, đối với tầm mắt chung quanh ném tới, Hồ Thị sắc mặt không thay đổi, nha hoàn bên cạnh cầm ngân phiếu, lúc ấy liền đưa cho Thúy Dung.
Kỷ Vận ba trăm lượng, cũng là lúc ấy cho.
Tiếp theo chính là Tề Tử Cầm, cô ta cũng giống như Kỷ Vận, Kỷ Đào cầm hai trăm lượng, Sở phu nhân còn xác nhận một phen. “Lâm phu nhân, hai trăm lượng?”
Thúy Dung lại nhìn kỹ một chút, “Lâm phu nhân, đúng là hai trăm lượng.”
Ánh mắt người xung quanh rơi vào người Kỷ Đào đều không rõ. Kỷ Đào đoán, có lẽ các nàng đều cho rằng nàng ham cái danh hiệu trên bia công đức kia, hoặc là chết vì sĩ diện.
Kỷ Đào không để ý tới, giả vờ không biết, bên cạnh chính là Kỷ Huyên Huyên, Kỷ Vận và nàng ta đứng ở giữa, vừa rồi còn chưa hỏi nàng ta. Hơn nữa Kỷ Huyên Huyên vẫn luôn trò chuyện vui vẻ với một vị cô nương bên cạnh nàng ta, lúc này Sở phu nhân đến trước mặt, nàng ta lấy ra một trăm lượng, nói: “Dễ dàng thôi.”
Sở phu nhân nhìn nàng một cái, trên thực tế từ trước đó đến bây giờ, một trăm lượng người rất ít, đương nhiên, những người cuối cùng đó, hẳn là mấy chục lượng đều có.
Nàng nói cảm ơn như cũ, không khác gì vừa rồi.
Kỷ Đào đưa hai trăm lượng, mới xem như ra khỏi cửa lớn phủ Thái tử.
Nàng càng thêm cảm thấy Cảnh Nguyên Đế là tên keo kiệt, không biết có phải quốc khố thật sự trống không hay không.
Kỷ Đào cảm thấy không thể nào, đã nhiều năm trôi qua vì đại hạn, mấy năm nay mưa thuận gió hòa, dân chúng cũng đã tốt hơn rất nhiều, không lý nào quốc khố lại trống rỗng, lại không thấy chỗ nào tiêu bạc, bây giờ lại không có đánh trận.
Nhưng lại nghĩ, có thể là mình nông cạn, đọc sách ít, không biết còn có chỗ khác tốn bạc.
Tin tức trưởng công chúa xuất phủ còn chưa truyền ra, đã bị chuyện quyên tiền đè ép, ngày đó rất nhiều phu nhân đều nhớ bạc, nhưng ngân phiếu không đưa lên, mấy ngày nay hơn phân nửa kinh thành đều xôn xao chuyện này.
Kỷ Đào đã thanh toán bạc, đương nhiên không cần để ý tới những thứ này, ngược lại hôm nay có tiểu nha hoàn tới, Dương ma ma dẫn nàng vào, “Phu nhân, nàng không nói có chuyện quan trọng gặp ngài, không gặp thì không đi.”