Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Dường như huyện chủ rất tò mò, “Các ngươi nói gì?”
Kỷ Đào tiếp lời, “Huyện chủ chê cười, vừa rồi ta nói với tỷ tỷ về hài tử trong nhà, cho nên mới quấy nhiễu huyện chủ.”
Đứa nhỏ luôn đáng yêu, vậy không khó tưởng tượng hai người đang cười.
Không biết vì sao vị Đoan Nhu huyện chủ này lại chú ý tới phía sau các nàng, cho dù là nói giỡn, chân chính nói giỡn cũng không phải chỉ có các nàng, mà thanh âm các nàng ép tới cực thấp.
Suy nghĩ nửa ngày, Kỷ Đào cảm thấy có thể là do vận khí không tốt?
Kỷ Đào và Kỷ Vận còn quá trẻ, thân phận cũng không cao, nên đã bị bỏ qua rất nhanh. Mọi người trước mặt lại nói đến những chuyện khác, chẳng mấy chốc đã không có ai chú ý đến các nàng nữa.
Lâm Thiên Dược nói là tới đón nàng, thật ra cho đến khi mở tiệc, hai người mới một lần nữa đi đến cùng một chỗ.
Trong đại điện náo nhiệt, vị trí chính giữa phía trên vẫn trống không, Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược cũng thấp giọng nói chuyện, nhưng lại không nhắc đến chuyện trong triều nữa, lỡ như nhiều người nhiều chuyện, bị người khác nghe được thì không tốt.
Thanh âm sắc nhọn đặc biệt của công công cắt ngang sự náo nhiệt của mọi người trong điện.
“Phúc Tuệ trưởng công chúa đến!”
Mọi người rối rít đứng dậy đi đến giữa đất quỳ xuống.
Trưởng công chúa đỡ tay Đoan Nhu huyện chủ, uy nghiêm tôn quý từ hậu điện đi ra.
Nghe thấy trưởng công chúa gọi, Kỷ Đào cũng nhảy dựng lên theo lực đạo của Lâm Thiên Dược.
Vị trí của Đoan Nhu huyện chủ ở bên phải phía dưới trưởng công chúa, xem như cách nàng gần nhất, đối diện chính là Thái Tử Phi, kế tiếp là hai vị trắc phi.
Mọi người còn chưa kịp trở về ngồi xuống, Thái tử đã đến.
Thái tử nguyện ý tới, xem như cho trưởng công chúa đủ mặt mũi, mọi người lại bái kiến một trận. Kỷ Đào cũng không cảm thấy phiền phức, khi mọi người xung quanh cảm thấy quỳ lạy là chuyện rất bình thường, dần dà cũng bị đồng hóa, nhất là khi không quỳ sẽ chết, quỳ lạy thì càng không coi là gì.
Thái tử và Thái tử phi ngồi cùng một chỗ, Kỷ Đào theo lực đạo của Lâm Thiên Dược trở về ngồi xuống, bắt đầu ăn.
Yến hội ở phủ trưởng công chúa quả nhiên không tầm thường, trong lúc đó còn có vũ cơ đi ra khiêu vũ, ở kinh thành cũng không thấy nhiều, nhất là các phu nhân, ngày bình thường ham chơi một chút nhiều nhất chính là đi gác trống nghe hí khúc, vũ cơ quần áo thanh lương, phần lớn mọi người đều là lần đầu tiên gặp. Ở đây có rất nhiều người đều hứng thú bừng bừng.
Nhưng đẹp đến mấy thì nhìn lâu sẽ thấy mới lạ, dần dần có người bắt đầu ra ngoài, Kỷ Đào thì không.
Không biết qua bao lâu, lúc sắc trời bên ngoài dần tối, Kỷ Đào cảm thấy có lẽ đã có thể lên đường cáo từ, trưởng công chúa ngồi trên cũng có chút không kiên nhẫn, nhìn dáng vẻ kia có lẽ chẳng mấy chốc sẽ đứng dậy rời đi. Dựa theo lẽ thường, chờ nàng vừa đi, mọi người có thể cáo từ rời đi.
Nhưng vào lúc này, một ma ma vội vã chạy đến bên cạnh trưởng công chúa, tới gần nàng thấp giọng thì thầm vài câu.
Không chỉ Kỷ Đào, rất nhiều người trong điện đều chú ý tới ma ma này, người của phủ trưởng công chúa bất kể như thế nào cũng sẽ không chạy vội như vậy, sở dĩ như vậy, nhất định là đã xảy ra chuyện.
Trưởng công chúa nghe xong, hơi biến sắc, nhưng rất nhanh thu liễm lại, đứng dậy nói: “Chư vị tùy ý, bản cung đi một chút sẽ trở lại.”
Nhìn làn váy trưởng công chúa như lửa lướt qua trước mặt mọi người, rất nhanh liền biến mất ở cửa điện, bộ dáng tựa hồ rất gấp.
Kỷ Đào tới gần Lâm Thiên Dược, thấp giọng nói: “Ngươi đoán xem vì sao?”
Ánh mắt Lâm Thiên Dược đảo qua vị trí chủ nhân, rơi xuống vị trí của Đoan Nhu huyện chủ, lúc này nơi đó rỗng tuếch.
Cũng thấp giọng nói: “Nghe nói trưởng công chúa từ sau khi phò mã đi có rất ít người có thể tác động đến tâm tư của nàng, ngày bình thường chỉ sủng ái phi thường đối với huyện chủ...”
Ý tứ chính là Đoan Nhu huyện chủ xảy ra chuyện, trưởng công chúa mới chạy nhanh như vậy.
Một khắc đồng hồ sau, Thúy Dung từ bên ngoài đi vào, sắc mặt có chút tái nhợt, tạ lỗi với mọi người, “Trong phủ xảy ra chút chuyện, trưởng công chúa có lệnh, yến hội hôm nay dừng ở đây.”
Kỷ Đào nghe vậy, phản ứng đầu tiên chính là... Có thể về nhà rồi.
Về phần phủ trưởng công chúa xảy ra chuyện gì, Kỷ Đào lại không muốn tìm tòi nghiên cứu, thân phận quá cao, không cần thiết vì lòng hiếu kỳ mà chọc phải tai họa.
Lúc hai người về đến nhà, sắc trời đã tối, Liễu thị bọn họ còn đang dùng cơm tối, nhìn thấy hai người trở về, Hiên nhi từ trong phòng chạy tới, tràn đầy phấn khởi nói: “Cha, hôm nay con cùng sư phụ học quyền, đánh cho cha xem.”
Suy cho cùng là trẻ con, lại giả bộ lão luyện, gặp phải chuyện hưng phấn đã sớm quên giả vờ.
Lâm Thiên Dược còn phối hợp, đồng ý nói: “Ừm, ăn cơm xong thì đánh cho ta xem, còn có mẹ ngươi nữa, cùng xem.”
Điền thị chào hỏi, “Các ngươi tới đây ăn cơm, ăn nhiều một chút.”