Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Cũng may, ý của Phó đại phu chỉ là muốn Phó Phong cân nhắc tương lai, còn thúc giục hắn thành thân.
Phó Phong tựa hồ đang suy nghĩ, lại có chút xấu hổ, nhìn Kỷ Đào, lại nhìn bọn Liễu thị, nói: “Kỳ thật, nếu như thành thân, ta...”
Ông ta nói không được nữa, trên mặt mơ hồ đỏ lên, Kỷ Đào kinh ngạc, “Ngươi có người trong lòng rồi hả?”
Người trong phòng đều nhìn về phía Phó Phong, tràn đầy kinh ngạc.
Lúc trước Phó đại phu mặc dù nói với bên ngoài là đồ đệ không xuất sư không thể thành thân, nhưng những người ở đây đều biết, đó thuần túy là thuyết pháp đối ngoại mà thôi.
Đương nhiên, Phó đại phu cũng quả thật hy vọng Phó Phong thành thân muộn một chút, dùng nhiều tâm tư ở trên y thuật. Nhưng dù hy vọng thế nào, Phó Phong nếu có người trong lòng, thật có tâm tư thành thân, Phó đại phu khẳng định cũng sẽ không ngăn trở. Hơn nữa Hiên nhi hiện tại đã học được ra dáng, hắn càng sẽ không câu nệ Phó Phong.
Phó Phong nhận thấy được rất nhiều ánh mắt, cúi đầu. Nhưng mà vị trí của Kỷ Đào, nhìn thấy lỗ tai của hắn cũng đỏ lên.
Thật sự có!
Kỷ Đào hứng trí, nàng thật sự đã suy xét cẩn thận về việc hôn nhân của Phó Phong, chỉ là vẫn luôn không tìm được người thích hợp. Chủ yếu là nàng cảm thấy Phó Phong đã không còn người thân, cho dù có thân thiết với cả nhà bọn họ, cũng coi như là người thân, nhưng trước sau vẫn không thể thân mật khăng khít được, tốt nhất là tự hắn tìm một người vừa ý.
“Cô nương nhà ai? Ta đi cầu hôn cho ngươi a.”
Lỗ tai Phó Phong càng đỏ, “Ta phải hỏi nàng một chút, mạo muội tới cửa, ta... Nàng...”
Người trong phòng đều nhịn không được phát ra tiếng cười thiện ý.
Phó đại phu hừ lạnh, “Ngươi đã hai mươi lăm tuổi, cô nương người ta không chê ngươi lớn, ngươi cũng không thể kéo người ta quá lâu, cẩn thận nàng ta không đợi được đến lúc lập gia đình.”
“Nàng sẽ không.”
Phó Phong nhanh chóng tiếp lời.
Phó đại phu quét mắt nhìn hắn một cái, trong ánh mắt tràn đầy không tin.
Phó Phong cũng sốt ruột, “Vậy... Ngày mai ta sẽ đi hỏi một chút.”
Kỷ Đào tò mò, “Cô nương nhà ai? Luôn có thể nói cho chúng ta biết a?”
Phó Phong có chút do dự, Kỷ Đào chỉ cho rằng hắn thẹn thùng, một lúc lâu sau mới nghe hắn nói: “Nàng... họ Trì, tên Huệ Nghiên, nàng...”
Hắn ấp a ấp úng một hồi lâu, tất cả mọi người trong phòng đều phát hiện không đúng, Phó đại phu nhíu mày lại, Phó Phong sau khi nhìn thấy, tựa hồ là hạ quyết tâm, nói: “Sư phụ, nàng là con gái mồ côi, cửa hàng đối diện y quán bán phấn thơm chính là nàng mở... Là cha mẹ nàng để lại cho nàng.”
Kỷ Đào yên lặng, nhìn vẻ mặt Phó Phong, hiển nhiên là đã dụng tâm với cô nương này.
Phó đại phu lần nữa hỏi, “Cô gái đơn độc?”
Phó Phong ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt hắn, “Vâng, sư phụ, nếu như ta không đụng phải các ngươi, ta cũng là lẻ loi một mình, không có gì khác với nàng.”
Trong phòng có chút trầm mặc, Kỷ Đào cười nói: “Chờ ngày nào đó ta dành thời gian đi xem một chút, cô nương A Phong thích là bộ dáng gì.”
Mùng Năm, sáng sớm Lâm Thiên Dược đã đi Đô Sát viện, mấy con phố xung quanh đường Hằng Đức có rất nhiều xe ngựa đều đi vào trong cung.
Hôm qua đi phủ trưởng công chúa hơi mệt, lúc Kỷ Đào đứng dậy thì sắc trời đã không còn sớm, Cẩm Nhi bò qua bò lại trong chăn, thấy Kỷ Đào tỉnh, nàng vui vẻ nhào tới.
Đêm qua Kỷ Đào nói chọn ngày đi ngoại thành xem cô nương kia, nhưng nàng lại không muốn chờ chút nào, đứng dậy dùng cơm xong liền bảo Cổ An kéo xe ngựa, đi ra ngoại thành.
Liễu thị hứng trí, nhất định phải đi cùng nàng ta, Kỷ Đào đương nhiên sẽ không cự tuyệt, hôm nay Phó đại phu đến Thái Y Viện, Kỷ Đào còn dẫn theo Cẩm Nhi, Hiên Nhi ở lại nhà cùng Kỷ Duy.
Về phần Điền thị, hiện giờ hơn phân nửa thời gian của nàng ta đều ở trong Phật đường nhỏ, chuyện bình thường đều không thể để cho nàng ta ra ngoài.
Ngoại thành cũng náo nhiệt, so với nội thành thì ít đi vài phần phồn hoa, nhiều hơn giản dị.
Kỷ Đào cố ý thay quần áo màu trắng, thoạt nhìn chỉ là phu nhân trong nhà phú hộ bình thường. Nói thật, nàng ăn mặc như vậy ở ngoại thành cũng không tính là gì, ngoại thành cũng có rất nhiều người giàu sang.
Phó Phong ở lại y quán vài năm, tên là y quán Phúc Khang, xem như lớn nhất trong y quán ngoại thành, lúc Kỷ Đào đến, người cầu y hỏi dược bên ngoài y quán nối liền không dứt.
Xe ngựa dừng lại, Kỷ Đào nhìn thoáng qua cổng chính của y quán, quay đầu nhìn về phía cửa hàng bột hương sau lưng.
Đứng ở bên ngoài ngửi thấy đủ loại hương thơm, cũng không khiến người ta phản cảm, Kỷ Đào và Liễu thị liếc nhau, nắm tay Cẩm Nhi đi vào.
Cửa hàng không lớn, quét dọn sạch sẽ, các loại chai lớn nhỏ bày đầy ngăn tủ, phía sau quầy có một vị phụ nhân khoảng năm mươi tuổi đang đứng, tóc tai cẩn thận tỉ mỉ, mỉm cười tiễn một vị phụ nhân mặc áo bông vải mỏng đi.
Chỉ trong chớp mắt, Kỷ Đào và Liễu thị đã vào cửa, không để lại dấu vết nhìn lướt qua hai người, trên mặt đã mang theo ý cười: