Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Thịnh Linh Lung kia xuất thân cao quý thì như thế nào, Ngô Viêm nghe theo Thái tử như Thiên Lôi sai đâu đánh đó thì như thế nào, kết quả còn không bằng một cô gái mồ côi của người ta.

Những lời này là Kỷ Đào tổng kết sau khi nghe mọi người nói, người bình thường cũng không có lá gan trực tiếp nghị luận Huyện chủ.

Kỷ Đào và Liễu thị dùng xong đồ ăn liền cầm kẹo hoa quế về nhà, ra ngoài đã hơn nửa ngày.

Trên đường trở về, Cẩm Nhi ngủ thiếp đi.

Sau khi ôm Cẩm Nhi trở về phòng, Kỷ Đào liền gọi Dương ma ma tới, bảo bà tìm bà mối đến cửa hàng phấn thơm ở ngoại thành cầu hôn.

Dù sao Kỷ Đào cũng không cảm thấy cô nương kia có gì không tốt.

Đương nhiên, lấy ánh mắt hạ nhân đến xem, cô nương như vậy xuất đầu lộ diện, người bình thường là không đáp ứng.

Nhưng Kỷ Đào không thèm để ý những thứ này, hơn nữa Phó Phong cũng nguyện ý.

Phó đại phu trở về còn cố ý tìm Kỷ Đào hỏi, thấy nàng không phản cảm, trở về phòng đi lấy hai cái hộp nhỏ ra, nói: “Lúc trước ngươi thành thân ta không có cho ngươi đồ cưới, nhưng nếu ngươi đã gọi ta là sư phụ, trên đồ cưới này ta nên chuẩn bị cho ngươi.”

Thấy Kỷ Đào muốn nói chuyện, Phó đại phu đưa tay ngăn nàng lại: “Ta một thân một mình, sau khi gặp ngươi mới xem như có nhà, ngày sau ta muốn ngươi và A Phong dưỡng lão tống chung cho ta, nếu ngươi không thu ta không an tâm.”

Kỷ Đào bất đắc dĩ nhận lấy, “Sư phụ, người cũng biết ta không thiếu bạc tiêu.”

Phó đại phu ngạo nghễ nói: “Ngươi cho rằng lão phu sẽ thiếu bạc?”

Đương nhiên, rốt cuộc thì Kỷ Đào không biết bạc của Phó đại phu có bao nhiêu, nhưng rất nhiều.

Hắn đưa qua cái còn lại kia, nói: “Những thứ này chuẩn bị sính lễ cho A Phong, nhiều hơn chính hắn để đó.”

Kỷ Đào nhận lấy, mở ra, bên trong là một chồng ngân phiếu dày cộp, Kỷ Đào lấy ra đếm, chợt nghe Phó đại phu nói: “Các ngươi một người năm ngàn lượng, về sau lão đầu tử ta liền dựa vào các ngươi.”

Kỷ Đào không có số bạc này, nàng cũng chăm sóc Phó đại phu thật tốt đến hết đời. Bởi vì số bạc này không tính là gì, y thuật ông ta dạy cho Kỷ Đào mới thật sự là bảo vật vô giá.

Kỷ Đào đương nhiên sẽ không làm chủ cho Phó Phong, ngày hôm sau nàng lại đi ra ngoài thành, mang theo cái hộp kia. Vừa vặn hôm nay Phó đại phu nghỉ ngơi, Kỷ Đào dứt khoát dẫn hắn đi cùng, tốt nhất là nói rõ ràng trước mặt.

Hôm nay Phó Phong rất bận, xếp hàng đều có tầm mười người, đều ngồi cùng một chỗ với bọn Kỷ Đào, nhất định phải chờ Tiểu Phó đại phu bắt mạch.

Mặc dù Kỷ Đào và Phó đại phu đã cố gắng khiêm tốn, nhưng chất liệu quần áo trên người vẫn có người biết nhìn hàng.

Quần áo của Phó đại phu bây giờ đều là Kỷ Đào mua vải về, do Thu Liên các nàng làm ra, chất liệu chắc chắn sẽ không kém.

Bên cạnh có người xì xào bàn tán, “Thấy không, thanh danh Tiểu Phó đại phu càng lúc càng lớn, phu nhân phú quý như vậy cùng lão gia đều đang chờ đấy.”

Kỷ Đào: “..." Nàng liền ngồi ở một bên, làm bộ nghe không được cũng không được.

“Đúng vậy, y thuật của Tiểu Phó đại phu thật là lợi hại, lần trước con của Nhị Nương sốt cao, mặt đều đỏ rực, đứa nhỏ đều bị rút, mắt thấy sắp không xong rồi, Tiểu Phó đại phu châm thêm hai thang thuốc, ba ngày là khỏi hẳn.”

Phó đại phu tựa vào ghế, trước mặt là một chén trà, trong làn khói trà lượn lờ, mắt ông híp lại, tựa hồ rất hưởng thụ.

Thật vất vả không có bệnh nhân, Phó Phong mới rảnh rỗi tới đây, hắn đã sớm nhìn thấy Kỷ Đào và Phó đại phu ngồi ở bên này.

“Sư phụ, tỷ tỷ.”

Phó đại phu mở to mắt, trong ánh mắt tràn đầy vui mừng, “Lớn rồi.”

Phó Phong đỏ mặt, nói: “Sư phụ, ta mang các ngươi đi dùng cơm.”

Theo hắn đi ra ngoài cách đó không xa có một quán cơm nhỏ đơn sơ, bên trong có hai gian phòng, đại khái coi như là phòng bao, mùi vị xào rau bay ra từ bếp sau, hương vị cũng không tệ.

Ba người ngồi xuống, Phó Phong tự mình đi ra ngoài tìm bà chủ nói chuyện, lúc trở về đứng ở cửa có chút do dự.

Nhìn thấy hắn như vậy, Phó đại phu có chút chướng mắt. “Làm gì?”

Phó Phong sờ mũi, nói: “Ta muốn gọi Huệ Nghiên tới, để sư phụ gặp một chút.”

Phó đại phu hừ lạnh, “Đi gọi đi.”

Phó Phong đáp một tiếng, chạy nhanh đi.

Kỷ Đào có chút lo lắng, nói: “Sư phụ, lát nữa người đừng..." Âm dương quái khí như vậy.

Lời còn chưa dứt, Phó đại phu khoát khoát tay, “Ta biết.”

Rất nhanh, Phó Phong đã dẫn Trì Huệ Nghiên vào, nhìn thấy Kỷ Đào, nàng ta không hề bất ngờ, hiển nhiên là Phó Phong đã sớm nói với nàng ta.

Phó Phong kéo nàng tiến lên, “Đây là sư phụ ta, đây là tỷ tỷ.”

Lại nhìn về phía Phó đại phu và Kỷ Đào, nghiêm mặt nói: “Nàng chính là Huệ Nghiên ta đã nói với các ngươi.”

Trì Huệ Nghiên tiến lên, theo quy củ Phó Phong gọi, “Sư phụ.”

Nhìn về phía Kỷ Đào, nàng tựa hồ dừng một chút, nhìn Phó Phong một chút, “Tỷ tỷ.”

Vui vẻ hào phóng không chút làm bộ.