Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tuy nhiên, nàng cũng giống như phần lớn người trong kinh thành, chỉ vì năm đó Kỷ Đào được phong cáo mệnh chỉ là nhờ có Phó đại phu, Hoàng thượng nguyện ý phong thưởng nàng, phần nhiều là vì Kỷ Đào mới tìm được nguyên nhân Phó đại phu này. Cho dù biết chữa bệnh, cũng chỉ là chứng bệnh khó khăn chữa cho con cháu của phụ nhân, ai biết có phải vận khí hay không.

Kỷ Đào trầm giọng nói: “Trúng độc, đã vào lục phủ ngũ tạng, ta bất lực.”

Ma ma cũng không thất vọng, bà không cảm thấy Kỷ Đào sẽ không trị cái gì, trong kinh thành nhiều đại phu như vậy, Kỷ Đào không có chút danh tiếng nào trong đó. Có thể thấy được y thuật cũng không được tốt lắm.

Ánh mắt Thái tử phi khẽ buông lỏng, suy nghĩ một chút, “Kỷ đại phu, ngài có thể làm cho công chúa tỉnh lại không?”

Kỷ Đào cẩn thận kiểm tra, nói: “Có thể.”

Mắt ma ma sáng lên.

Nhưng vào lúc này, có người từ bên ngoài đi vào, nam tử trung niên đại khái khoảng năm mươi tuổi, thoạt nhìn trẻ tuổi, nhưng hai bên tóc mai đã hoa râm, phía sau là một tiểu đồng mười mấy tuổi cõng hòm thuốc, bước vào cửa liền nghe thấy chữ Kỷ Đào này, cười lạnh một tiếng: “Không biết trời cao đất rộng.”

Kỷ Đào không thèm để ý, giả vờ như không nghe thấy. Quy củ đứng trước mặt Thái tử phi.

Người nọ có chút tức giận, nhưng lại cảm thấy so đo mất thân phận với một phụ nhân trẻ tuổi, chắp tay với Thái Tử Phi, thái độ cao ngạo, chỉ làm bộ.

“Nương nương, vị phu nhân này nói hươu nói vượn, từ khi công chúa bị thương, ta đã bắt đầu giải độc, tới bây giờ cũng chỉ là nhổ đi gần một nửa, nếu muốn công chúa thức tỉnh, nhanh nhất còn phải hai tháng. Không nghĩ tới hôm nay có người nói khoác không biết ngượng lại có thể nói có thể thức tỉnh công chúa...”

Trong giọng nói của hắn tràn đầy tự đắc, nói xong câu cuối cùng rốt cuộc chọc cho Thái tử phi nhìn về phía hắn. “Ngươi biết giải độc?”

Người nọ lại chắp tay, xem như ngầm thừa nhận.

Thái tử phi tựa như hứng thú, tò mò hỏi: “Ngươi biết chế độc dược sao?”

“Lão phu xuất thân y dược thế gia Hạnh thị, biết giải độc cũng biết chế độc.” Giọng điệu không chút khách khí.

Thái Tử Phi lấy tay chống cằm, tựa hồ đang suy nghĩ, trong phòng trầm mặc xuống, thật lâu sau, Thái Tử Phi mới hỏi: “Ngươi đã chế độc cho công chúa chưa?”

Người nọ đương nhiên, “Ta thu cung phụng phủ công chúa, tự nhiên nghe theo công chúa phân phó.”

Vẻ mặt Thái tử phi lạnh lẽo, lạnh lùng nói: “Người đâu, dẫn kẻ xấu độc hại công chúa này đi, nghiêm khắc khảo vấn.”

Bên ngoài trong nháy mắt đã có mấy quan binh tiến vào, Kỷ Đào nhận ra đó là tư binh của phủ thái tử, hóa ra lúc nãy khi các nàng đến còn có quan binh hộ tống sao?

Thái tử có thể quyến luyến ba trăm phủ binh, Kỷ Đào đã từng nhìn thấy quần áo của bọn họ, liếc mắt một cái là nhận ra.

Đại phu kia không nghĩ tới Thái Tử Phi bỗng nhiên làm khó dễ, sửng sốt một chút đã bị áp giải nằm rạp trên mặt đất.

Hắn có chút không dám tin, nhưng mà rốt cuộc cũng là người thông minh, rất nhanh đã phản ứng lại, nếu thật sự bị áp giải đi, thì cái gì cũng đều muộn, chỉ nói: “Nương nương, hôm qua ta nhận được điện hạ mời chào, đang suy nghĩ...”

Thái tử phi tựa hồ có chút mỏi mệt, khoát khoát tay.

Hắn lập tức bị người chặn miệng kéo xuống.

Đứa bé kia cũng bị mang đi, để lại một hòm thuốc lẻ loi trơ trọi trên mặt đất.

Chờ căn phòng yên tĩnh trở lại, sắc mặt ma ma kia biến ảo, Thái Tử Phi không nhìn nàng ta nữa, lại nhìn về phía Kỷ Đào, giọng điệu dịu đi: “Kỷ đại phu, nếu muốn công chúa thức tỉnh, ngươi cần bao lâu?”

Kỷ Đào hơi cúi người, “Ba ngày. Mỗi ngày đều châm cứu nửa canh giờ.”

Ngữ khí Thái tử phi thận trọng, “Ta muốn công chúa thức tỉnh, có mấy lời muốn hỏi nàng.”

Kỷ Đào gật đầu, đi đến trước giường, lấy ngân châm ra bắt đầu châm cứu, ma ma lo lắng nhìn.

Thái tử phi ngồi ở một bên, nhàn nhã uống trà.

Trong phòng rộng rãi, chỉ còn lại có mấy tiếng hít thở nhàn nhạt của người.

“Nương nương, may đại phu là đại phu công chúa cố ý mời tới, rất được công chúa coi trọng...”

Ma ma thử thăm dò mở miệng, tựa hồ cảm thấy lời này không đúng, Thái Tử Phi vừa nhìn liền biết kẻ đến không thiện, căn bản không giống như là quan hệ tốt với công chúa.

“May mắn đại phu y thuật cao minh, chăm sóc công chúa cùng huyện chủ nhiều năm, nếu nương nương muốn công chúa thức tỉnh, hắn thật sự có thể...”

Ngữ khí của ma ma có chút áp lực, phía dưới tràn đầy khủng hoảng.

Thái tử phi nhàn rỗi mở miệng, “Sợ là ngươi không biết sư phụ Phó thái y của Kỷ đại phu được phụ hoàng coi trọng, nàng nói ba ngày sau công chúa nhất định sẽ tỉnh lại.”

Kỷ Đào làm như không nghe thấy âm thanh sau lưng, chỉ chú ý đến động tác của thủ hạ.

Nửa canh giờ sau, nàng đâm thủng đầu ngón tay của công chúa, giọt máu màu đen sền sệt gay mũi nhỏ giọt trên mặt đất.

Ma ma thấy vậy sắc mặt trắng bệch.