Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Năm ngoái ngắm mai, cảnh trí phủ thái tử so ra kém phủ công chúa, hôm nay lại không phải, phủ công chúa đã tiêu điều xuống, phủ thái tử bên này lại càng tinh xảo hơn rất nhiều.
Đi vào một viện tử, có chút an tĩnh, ma ma dẫn đường phía trước, cười nói: “Kỷ đại phu, bên này là viện của Đoan trắc phi, gần đây Đoan trắc phi lo lắng cho thân thể công chúa, muốn về phủ công chúa, nương nương thấy nàng bị bệnh sợ nàng trở về làm cho lo lắng bệnh tình của công chúa càng thêm nghiêm trọng, liền cự tuyệt, bổn ý là muốn để nàng an tâm dưỡng tốt thân thể rồi lại về, không nghĩ rằng nàng bệnh càng nặng hơn. Đã bị bệnh mấy ngày.”
Kỷ Đào mỉm cười lắng nghe, nói đơn giản thì là Đoan Nhu huyện chủ muốn trở về thăm công chúa, Thái tử phi không cho. Còn về bị bệnh gì đó, phải nhìn mới biết được. Có lẽ... Thái tử phi để nàng tới cửa, đây mới là nguyên nhân chủ yếu.
Vườn của Đoan Trắc phi so ra kém chủ viện đại khí, nhưng cũng rộng rãi thoải mái dễ chịu, tinh xảo cũng không tệ.
Chính viện cũng yên tĩnh, hạ nhân lui tới đều im ắng, sau khi nhìn thấy ma ma đều quy củ phúc thân.
Đoan trắc phi ngồi ở trên, mặc cung trang màu đỏ sậm lên người nàng càng lộ vẻ đoan trang hào phóng, so với thái tử phi cũng không kém cái gì, thậm chí nàng ăn mặc so với thái tử phi mà Kỷ đại phu vừa nhìn thấy còn chính thức hơn một chút, ngược lại lộ ra nàng mới là chủ mẫu đứng đắn của phủ thái tử.
Trên mặt Kỷ Đào nở nụ cười tự nhiên, tiến lên phúc thân, “Gặp trắc phi.”
Tâm tình Đoan Nhu huyện chủ tựa hồ không tốt lắm, sắc mặt cũng có chút mất tự nhiên, sắc môi cực nhạt. “Làm phiền Lâm phu nhân.”
Kỷ Đào tiến lên, đưa tay bắt mạch.
“Gần đây thân thể ta không khỏe, ngược lại làm phiền nương nương lo lắng, cố ý mời ngươi tới cửa. Chúng thái y của Thái Y Viện cũng đã tới, nhưng không nhìn ra chứng bệnh của ta, đều nói là ưu tư quá nặng, ban đêm ta còn không ngủ được, cả đêm mở mắt đến bình minh, gần đây còn rất nhiều tóc rụng, cơm cũng ăn không vô...”
Giọng nói của nàng ta nhu hòa, nhưng lại lộ ra vài phần yếu đuối.
Kỷ Đào bắt mạch, lùi lại hai bước. “Trắc phi đúng là ưu tư quá nặng, cần phải bổ thân, còn có cơm canh phải dùng, nếu cứ tiếp tục như vậy, thân thể sẽ suy yếu, có ảnh hưởng con nối dõi.”
Nghe được câu cuối cùng, Đoan Nhu huyện chủ nhíu mày lại, “Nghiêm trọng như vậy?”
Kỷ Đào cười cười, “Không đến mức, chỉ là nếu trắc phi cứ tiếp tục như vậy, sớm muộn gì cũng sẽ như thế.”
Đoan Nhu huyện chủ nhìn thoáng qua người trong phòng, những người kia đều phúc thân lui xuống, ma ma cũng không quản nhiều như vậy, thủy chung đứng bên cạnh Kỷ Đào.
Đoan Nhu huyện chủ nhìn về phía nàng, nói: “Ma ma, có thể để cho ta cùng Lâm phu nhân nói vài lời hay không? Có một số việc không tiện nói trước mặt người khác.”
Giọng điệu có chút cứng rắn.
Ma ma cười nhạt, “Đương nhiên, nương nương mời Kỷ đại phu đến chính là vì thân thể mấy vị trắc phi.”
Sắc mặt Đoan Nhu huyện chủ hòa hoãn xuống.
Chờ người trong phòng đều đi rồi, nàng ta mới vội vàng đứng dậy đi hai bước, mặt mày tràn đầy lo lắng: “Lâm phu nhân, ta nghe nói ngươi đến phủ công chúa thăm nương ta? Thân thể nàng như thế nào?”
Kỷ Đào biết ngay nàng ta sẽ hỏi, “Công chúa đã tỉnh, chỉ là trúng độc quá sâu... Ta bất lực.”
Ánh mắt Đoan Nhu huyện chủ ảm đạm trong nháy mắt, đột nhiên lại hỏi: “Ta nghe nói phủ công chúa bây giờ không có đại phu?”
Kỷ Đào thản nhiên nói: “Cái này ta không biết.”
Đoan Nhu huyện chủ nhìn cửa ra vào, nơi đó có một bóng ma, nhìn ra được có người nghe lén ở nơi đó. Nàng cắn cắn môi, “Ngươi có thể đi giúp ta xem thử nương của ta hay không?”
Kỷ Đào nhíu mày, lập tức muốn từ chối.
Có lẽ là nhìn ra phản ứng của Kỷ Đào, nàng nhẹ giọng nói: “Coi như ta cầu ngươi.”
“Ta là một cô nhi không biết từ nơi nào tới, được mẫu thân nghiêm túc dạy bảo nhiều năm, bây giờ ta đã lập gia đình, không thể hầu hạ dưới gối, lúc trước ta cố ý vào phủ thái tử, không nghe mẫu thân khuyên can, nhất định phải...”
Trong lòng Kỷ Đào tràn đầy nghi hoặc, nếu thật sự là Đoan Nhu huyện chủ nói như vậy, vậy công chúa không hề muốn nàng ta gia nhập phủ thái tử?
Kỷ Đào cảm thấy không có khả năng, nếu công chúa thật sự chỉ là một công chúa bình thường được sủng ái, rất có thể giống như Đoan Nhu huyện chủ nói, cách phủ thái tử càng xa càng tốt.
Nhưng nàng không phải, nàng là góa phụ của Tiền Uy, người duy nhất có thể cầm tín vật của nhánh quân đội kia, dã tâm bừng bừng muốn đặt chân ở triều đình. Bằng không Hoàng thượng cũng sẽ không kiêng kị nàng như thế. Nhìn Đoan Nhu huyện chủ chân thành tha thiết, nếu nàng không diễn trò, như vậy chỉ có một khả năng, công chúa lừa nàng. Hoặc là nói công chúa tính kế nàng ái mộ Thái tử.
Những điều này đều chỉ là suy đoán của Kỷ Đào, dù nội tình có như thế nào thì Kỷ Đào cũng sẽ không lấy tính mạng của mình ra đùa giỡn.