Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Thái Tử Phi cũng ở trong đình, đối diện một nữ tử tuổi thanh xuân đang hát khúc, tiếng nói uyển chuyển, bên cạnh còn có hai người thổi sáo cùng đánh đàn, nhất cử nhất động tràn đầy ôn nhu, thoạt nhìn chỉ cảm thấy mỹ diệu, nghe cũng thoải mái dễ chịu.
Thấy Kỷ Đào đến, Thái tử phi vẫy tay, hai nữ tử hoặc đánh đàn hoặc thổi sáo phúc thân lui xuống, dáng người xinh đẹp, trong lúc đi lại có chút ý vị, Kỷ Đào cảm thấy một nữ nhân đều rất đẹp mắt.
Nàng chợt cảm thấy thái tử phi tâm lớn, nữ tử như vậy nuôi ở trong phủ, rất khó cam đoan thái tử sẽ không tâm huyết dâng trào sủng hạnh gì đó.
“Thân thể các nàng như thế nào?”
Giọng nói của Thái tử phi không nhanh không chậm.
“Đoan trắc phi ưu tư quá nặng.” Kỷ Đào hoàn hồn, chậm rãi nói: “Thịnh trắc phi thân thể khoẻ mạnh, cũng không khó chịu, Ngô trắc phi... hình như uống chút thuốc kỳ quái.”
Quả thật kỳ lạ, lúc Kỷ Đào bước vào cửa ngửi thấy mùi thuốc đúng là đã điều trị cho phụ nhân sau khi sinh non, nhưng bên trong lại có một vị chua ngọt, chỉ có một chút nhẹ nhàng, người bình thường không ngửi ra được. Mỗi ngày Kỷ Đào đều phải đến hiệu thuốc ngửi thuốc, cũng không biết đó là cái gì.
Nghĩ tới đây, nàng lại nói: “Có thể là ta học nghệ không tinh.”
Thái tử phi như cười như không, “Kỷ đại phu có điều không biết, đó là canh bách tử Ngô phu nhân cầu được từ chỗ Ngô phu nhân, nghe nói phụ nhân uống có khả năng rất lớn phải sinh nam thai đấy, ta cũng ngẫu nhiên mới biết được.”
Kỷ Đào có chút mờ mịt, nàng ở kinh thành cũng đã nhiều năm, cho tới bây giờ đều chưa nghe nói qua có cái gì Bách Tử thang.
Nhưng chuyện con nối dõi là không thể nói rõ nhất, Phó đại phu cũng chưa từng dạy nàng phương thuốc gì có thể bao sinh nam thai, không biết trên đời này rốt cuộc có hay không.
Thái tử phi cảm thán, “Ngô phu nhân quả nhiên là mẹ hiền, canh con đó ở trong một thôn nhỏ thuộc Nguyên Thành, qua lại phải mười ngày, nàng cũng đồng ý đi.”
Vậy khẳng định, nếu thật có thể bảo đảm sinh con trai, nói không chừng sau này còn có thể leo lên vị trí chí cao vô thượng kia, dù cho không lên được, một thân vương vẫn có thể, tùy tùy tiện tiện chính là hoàng thân quốc thích.
Kỷ Đào có chút hiểu tâm tư của những gia tộc trong kinh thành nhất định phải đưa nữ vào cung.
Kỷ Đào không tiện nói tiếp, đứng dậy cáo từ.
Thái tử phi cũng không ngăn cản, bảo ma ma đưa lên một cái hộp, Kỷ Đào nhớ tới hà bao vừa rồi Thịnh Linh Lung đưa, nói: “Vừa rồi Thịnh Trắc phi đã tạ lễ.”
Ý cười trong mắt Thái tử phi càng sâu, hiển nhiên rất hài lòng với sự thẳng thắn thành khẩn của Kỷ Đào, cười nói: “Nàng cho là nàng, ta cho là lòng biết ơn của ta, ngươi nhận lấy là được.”
Kỷ Đào nhận lấy hộp, đưa tay muốn mở ra, giọng nói của Thái tử phi vang lên: “Cho ngươi thì cứ nhận lấy, ta cho ngươi nhiều như vậy, là cảm thấy ngươi đáng giá, ngươi không cần thiết quá mức khiêm tốn.”
Được, nàng đã nói như vậy. Kỷ Đào mặc kệ, ôm hộp cúi người chào Thái tử phi. “Thần phụ cáo lui.”
Được ma ma đưa lên xe ngựa đưa nàng về phủ thái tử, Kỷ Đào mới mở hộp ra, nhìn ngân phiếu bên trong, nàng có chút sững sờ, số ngân phiếu này cũng dày không kém bao nhiêu so với số bạc mà lúc trước Thái tử phi đưa cho nàng khi rời phủ công chúa.
Kỷ Đào đếm, ước chừng ba ngàn lượng.
Nàng lại mở hầu bao Thịnh Linh Lung đưa, bên trong chứa một trăm lượng.
Nàng cũng bỏ hầu bao vào trong hộp đậy lại, cảm giác phân lượng của hai chữ quý nhân, quả nhiên là... Không thiếu tiền!
Chuyện phủ thái tử quả thật có chút loạn thất bát tao, Đoan trắc phi vì phủ công chúa ăn không ngon ngủ không yên, Ngô Trắc phi vì con nối dõi thế mà bắt đầu uống thiên vị, trôi qua thuận tâm đại khái chính là Thịnh Linh Lung. Nhưng lúc Kỷ Đào bắt mạch cho nàng ta có thể nhìn ra được, Thịnh Linh Lung có chút khinh thường chuyện Thái tử phi mời đại phu bắt mạch cho các nàng.
Cho nên, cuối cùng trôi qua như ý, chỉ có Thái Tử Phi.
Ngày tháng của Kỷ Đào bình đạm, mỗi ngày đều chăm sóc con, còn chuẩn bị đón dâu Phó Phong.
Thời gian chậm rãi trôi qua, đảo mắt đã đến tháng năm, ngày vui của Phó Phong sắp đến rồi.
Mấy ngày trước Phó Phong đã xin nghỉ ở nhà giúp đỡ, đối với việc bố trí phòng cưới và vườn đều rất để ý, còn giúp Đồ Tam treo lụa đỏ trong sân.
Sính lễ được đưa thẳng đến cửa hàng của Trì Huệ Nghiên, nhìn thấy hai mươi tám sính lễ đầy ắp, không hề có ý góp đủ số lượng, toàn bộ đều là tinh phẩm, một nhà Trì Trụ còn tới cửa cầu kiến một lần, Kỷ Đào không gặp, trực tiếp đuổi bọn họ đi.
Phó Phong vui vẻ cưỡi ngựa dẫn cỗ kiệu đi đón người, hôm nay người tới cửa chúc mừng vẫn rất nhiều, nhưng mà vẫn có nhiều người chỉ đưa quà lên.
Đại khái là bởi vì Phó Phong chỉ là đại phu, không phải thái y, người tới đại đa số đều là nhìn mặt mũi Phó đại phu cùng Lâm Thiên Dược.