Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Nếu như bản thân lúc ở Chân Thần, đã đi đến Khởi Nguyên đại lục này. Thành tựu Vĩnh Hằng Chân Thần đã nhanh hơn nhiều rồi." La Phong thầm nghĩ.

Chân Thần trở xuống, thích hợp thu luyện ở khu vực Nguyên Thủy vũ trụ.

Từ Chân Thần trở lên, tu luyện ở Khởi Nguyên đại lục sẽ thích hợp hơn.

Ngay cả với thiên phú của La Phong, nếu một mực tu luyện ở quê hương Nguyên Thủy vũ trụ đại phá diệt, phải quan sát Hủy Diệt đại đạo của Giới Thú, đại phá diệt và tân sinh của Nguyên Thủy vũ trụ, mới ngộ ra Sinh Diệt chi Nguyên, bước vào tầng thứ Vĩnh Hằng Chân Thần.

Tất nhiên, La Phong tiêu tốn thời gian lâu như vậy. Ngoại trừ khu vực pháp tắc của Nguyên Thủy vũ trụ cảm ứng quá mơ hồ, hiệu quả tu luyện quá thấp ra, còn có một cái nguyên nhân -- Việc ngộ ra Pháp Tắc chi Nguyên là vô cùng khó!

Giống như Nguyên Tổ, giống như Đông Đế thủy tổ, Tử Nguyệt thủy tổ tu luyện qua năm tháng dài đằng đẵng cũng mới chỉ là Hư Không Chân Thần.

"Chủ nhân, chúng ta tiếp theo sẽ đi đâu?" Ma La Tát nhìn xung quanh nói.

"Hơn nữa, ta đã cẩn thận cảm ứng qua xung quanh, cũng không phát hiện Nguyên Tổ."

"Sau khi xông qua Luân Hồi thông đạo đi đến Khởi Nguyên đại lục, chúng ta có khả năng sẽ xuất hiện ở bất kì đâu đó trên đại lục này." La Phong nói.

Hắn lại cẩn thận nhìn ra tứ phía Ánh mắt hắn xuyên qua tầng tầng không gian trở ngại, nhìn thấy được chỗ cực xa.

Trên vùng đại địa rộng lớn này, có những con dị thú hình dạng Khâu Dẫn (Giun) khổng lồ ấp nấp sâu dưới lòng đất. Cũng có những con thần điểu bay lượn trên bầu trời đêm, cũng có một đội Chân Thần đang cẩn thận từng li từng tí thăm dò và di chuyển, và còn có một chiếc phi thuyền đang ẩn nặc khí tức bay đi.

La Phong quan sát hết thảy và nói: "Trong phạm vi quan sát của ta, phát hiện được khoảng vài ngàn đầu dị thú, một tiểu đội do mười hai vị Chân Thần tổ thành, còn có một vị Hư Không Chân Thần đang độc hành."

"Chính là người này, một kẻ tu hành bản địa mà ta gặp được đầu tiên khi vừa đặt chân lên Khởi Nguyên đại lục." La Phong nhìn về phía chiếc phi thuyền ở xa kia.

. . .

Chiếc phi thuyền này đang che giấu bản thân, lặng yên bay đi không tạo ra chút tiếng động nào.

Trong bên phi thuyền, một nam tử cao lớn với chiếc đuôi sắc nhọn đang đứng đó. Y khoác lên mình một bộ áo giáo màu xanh sẫm, hai mắt lấp lánh tia sáng u ám, quan sát ngoại giới.

"Lần này suýt chút nữa đã mất mạng rồi!" Mặc Ngọc Hổ khống chế phi thuyền, ẩn nặc khí tức bay đi. Nhưng giữa hai hàng lông mày của y lại có chút thần sắc hưng phấn.

"Nhưng tình báo lại không sai, cuối cùng cũng để ta thành công tìm được bảo tàng. Mặc Ngọc Hổ ta rốt cuộc cũng kiếm được một món hời lớn. Bằng vào phần bảo tàng này, ba tên hài tử của ta có thể có được sự bồi dưỡng tốt hơn rồi.

"Hoặc có lẽ, có hy vọng để đứa lớn nhất có thiên phú cao nhất, bái một vị Vĩnh Hằng Chân Thần làm sư phụ?" Trong lòng Mặc Ngọc Hổ tràn đầy khát vọng.

Khởi Nguyên đại lục cường giả như mây, giai cấp sâm nghiêm. Quan hệ sư đồ thậm chí còn vượt qua cả quan hệ huyết thống. Bởi vì việc sinh hài tử, có thể chỉ là sản vật của một phút giây bồng bột. Nhưng ở Khởi Nguyên đại lục, nếu như sư phụ thu đồ đệ, bình thường đều phải bồi dưỡng đồ đệ tu luyện, thậm chí còn phải cung cấp tài nguyên, an bài tiền đồ. . .

Tầm quan trọng của sư phụ đối với đệ tử, không cần nói rõ cũng có thể tưởng tượng ra được!

"Ngay cả không cách nào bái một vị Vĩnh Hằng Chân Thần làm sư phụ, ba hài tử của ta chí ít cũng có thể học được một môn truyền thừa lợi hại." Mặc Ngọc Hổ thầm nghĩ.

Thê tử của y đã qua đời trước đây rất lâu rồi, lưu lại cho y ba hài tử, chính là những người y quan tâm nhất trên thế giới này.

Khởi Nguyên đại lục là nơi hội tụ vô số người tu hành của vạn tộc. Tuy rằng có rất nhiều kẻ tu hành căn bản không quan tâm đến sống chết của nhi tử, nhưng Mặc Ngọc Hổ thì lại vô cùng quan tâm!

Thân là một vị Hư Không Chân Thần, Mặc Ngọc Hổ có thọ mệnh vô hạn, ngoại trừ bản thân tu luyện và trưởng thành. Điều duy nhất y quan tâm chính là ba hài tử của mình.

"Sắp rồi, mười ngày nữa là có thể quay về Hỗ Dương thành." Mặc Ngọc Hổ thầm nghĩ. Y cẩn thận từng li từng tí khống chế lấy phi thuyền, tránh khỏi một số địa phương nguy hiểm.

Đột nhiên ——

Mặc Ngọc Hổ cảm giác được một cỗ lực lượng không cách nào phản kháng được bao trùm đến. Chiếc phi thuyền của y phảng phất giống như một chiếc thuyền con mỏng mảnh trong vòng xoáy của biển khơi, chìm dần xuống, hơn nữa phi thuyền cũng càng lúc càng nhỏ! Không ngừng thu nhỏ lại!

"Không tốt." Trong lòng Mặc Ngọc Hổ lạnh toát. Chiếc phi thuyền do y khống chế căn bản không cách nào thoát khỏi cơn lốc xoáy không gian khủng bố này, chỉ có thể không ngừng trầm luân bên trong đó.

Cuối cùng, phi thuyền rơi xuống đáy sâu nhất của lốc xoáy không gian. Vị trí của lốc xoáy không gian chính ngay trong lòng của một bàn tay khổng lồ, với những đường vân trong lòng bàn tay phảng phất như một con sông uốn lượn.