Đệ Tử Của Ta Đều Có Che Giấu Thân Phận

Chương 26. Một kiếm đưa tiễn Vương Phó thành chủ! (2)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Sắc mặt Cảnh Mộc Tê tĩnh lặng như nước. Ánh mắt hắn sắc bén như mũi kiếm, để lộ ra từng tia sát khí lạnh lẽo. Thanh kiếm gỗ trong tay hắn run lên bần bật, phảng phất như không thể kìm nén được nữa.

"Gây rối?" Vương Phó thành chủ hơi sững sờ, theo bản năng lắc đầu nguầy nguậy: "Không, không phải ta, cái này là..."

Chưa đợi gã thanh minh xong, đối phương đã lạnh lùng ngắt lời.

"Thôi không quan trọng, chọn ngươi vậy."

Giọng Cảnh Mộc Tê bình thản đến cực điểm. Hắn chậm rãi giơ thanh kiếm gỗ lên. Thân kiếm rung lên bần bật, phát ra tiếng kiếm minh xé rách màng nhĩ.

Nương theo động tác nhấc kiếm của hắn, vạn vật xung quanh như ngừng thở. Từng ngọn cây cọng cỏ bỗng chốc im lìm, không gian phương viên trăm mét bắt đầu rung chuyển dữ dội.

Một luồng kình khí xoắn ốc vô hình điên cuồng ngưng tụ trên mũi kiếm gỗ. Linh khí cuồng bạo bùng nổ, càn quét xung quanh như một cơn bão táp.

"Cái này..."

Nhìn thấy cảnh tượng kinh hồn bạt vía này, đồng tử Vương Phó thành chủ co rút kịch liệt, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.

Theo bản năng, gã muốn lùi bước bỏ chạy, nhưng lại kinh hoàng nhận ra cơ thể mình không thể nhúc nhích dù chỉ một phân một hào!

Gã... đã bị một kiếm khủng bố này khóa chặt!

"Ta không có gây rối! Ta là người nhà! Là người nhà!!!" Vương Phó thành chủ hoảng loạn rống to giải thích.

Nhưng Cảnh Mộc Tê hoàn toàn phớt lờ.

"Kiếm thứ một trăm vạn lẻ một!"

Cảnh Mộc Tê khẽ ngâm một tiếng. Thanh kiếm gỗ cuốn theo linh khí cuồn cuộn như sóng gầm biển gào, bao bọc lấy luồng kiếm khí xoắn ốc mang sức mạnh nghiền nát vạn vật, hóa thành một nhát chém khai sơn bổ thẳng về phía Vương Phó thành chủ!

Xuy!

Kiếm khí lướt qua, vạn vật hóa thành hư vô! Không gian nứt toác ra vô số vết rạn, đất đá bụi bặm trong nháy mắt bị trảm thành bột mịn!

Một kiếm mang uy thế khai sơn phách hải này, thẳng tắp trảm xuống đỉnh đầu Vương Phó thành chủ!

"Ngọa tào!" Vương Phó thành chủ kinh hãi chửi thề một tiếng.

Ánh kiếm chỉ mất một phần ngàn giây để áp sát, dọa gã sợ đến vỡ mật, cuống cuồng thi triển thần thông hộ thể.

"Kim Cương Bất Hoại Thể!"

Kim quang chói mắt bùng phát từ trong cơ thể gã, nháy mắt bao phủ toàn thân, biến gã thành một bức tượng vàng rực rỡ.

Nhưng vô dụng!

Ngay khoảnh khắc kiếm khí va chạm với kim thân, ánh sáng vàng bỗng chốc ảm đạm. Kim Cương Bất Hoại Thể vỡ vụn dễ dàng như một tờ giấy lộn!

"Phập!"

Trên ngực Vương Phó thành chủ tức thì toác ra một vết kiếm sâu hoắm. Máu tươi cuồn cuộn tuôn trào, thậm chí có thể nhìn thấy cả nội tạng bên trong đang thoi thóp đập. Thảm không nỡ nhìn!

"Phốc!"

Một ngụm tinh huyết từ miệng gã phun dội ra.

Hai mắt, khóe miệng, lỗ tai, lỗ mũi... thất khiếu đồng loạt ứa máu!

Chỉ với kiếm thứ một trăm vạn lẻ một, Cảnh Mộc Tê đã trực tiếp chém một cường giả Toái Cung Cảnh như Vương Phó thành chủ trọng thương ngắc ngoải!

Chưa dừng lại ở đó, kiếm khí sau khi xuyên thủng cơ thể tàn tạ của Vương Phó thành chủ vẫn tiếp tục càn quét, lan tràn ra xa cả ngàn mét mới miễn cưỡng tan biến.

Lúc này, từ dưới chân Cảnh Mộc Tê trải dài ra tận ngàn mét, thình lình xuất hiện một khe nứt kinh hoàng rộng nửa mét, sâu hoắm mấy trượng!

"Uy lực vẫn chưa đủ, thế mà không thể một kiếm chém chết tươi." Cảnh Mộc Tê nhìn theo bóng lưng đang bỏ chạy trối chết của Vương Phó thành chủ, giọng điệu không khỏi thất vọng.

Đến bao giờ mình mới đạt được cảnh giới "một kiếm trảm xuống, nhật nguyệt tinh thần đều rụng" như lời Tông chủ nói đây?

"Thôi bỏ đi, vẫn là nên quay về luyện vung kiếm tiếp vậy."

Cảnh Mộc Tê hờ hững vẩy sạch vết máu trên thanh kiếm gỗ, vứt lại bãi chiến trường ngổn ngang rồi quay người rời đi.

Dọn dẹp á? Tứ sư đệ nhìn thấy ắt sẽ tự biết đường mà dọn.

"Tuyệt giao! Con mẹ nhà lão Lâm Bát Đản kia! Thật cmn gài chết lão tử rồi!"

Vương Phó thành chủ lết cái thân tàn tạ, vừa ho ra máu vừa nghiến răng chửi rủa Lâm trưởng lão.

Gã hốt hoảng đến mức ngay cả đan dược chữa thương cũng không dám dừng lại uống, chỉ sợ Cảnh Mộc Tê vác kiếm đuổi theo.

Đúng là cẩu huyết mà! Ăn no rửng mỡ chạy tới xen vào cái vũng bùn này làm cái quái gì không biết!

Lợi lộc thì chẳng xơ múi được cọng lông nào, lại còn ăn không một kiếm suýt chầu diêm vương!

Hiện tại, cứ nhớ lại câu "tông môn bất nhập lưu" mà Lâm trưởng lão nói, gã chỉ muốn cười nhạt.

Tông môn sở hữu Tứ hoàng tử của Đại Viêm Hoàng Triều.

Tông môn sở hữu một tên quái vật kiếm đạo thiên tài mới Mệnh Cung Cảnh đã suýt chút nữa một kiếm chém chết cường giả Toái Cung Cảnh.

Cái này mà mẹ nó gọi là bất nhập lưu sao?

Cái này mẹ nó phải gọi là Thánh Địa mới đúng!