Phản Phái Phú Nhị Đại: Bắt Đầu Giáo Hoa Muốn Chơi Chết Ta
Chương 28. Đã từng có một mối tình chân thành đặt trước mắt ta (2)
Ngay cả vừa rồi, cô cũng chỉ chịu cúi đầu trước thế lực khổng lồ của Tô gia đứng sau lưng hắn mà thôi.
Nhưng giờ phút này, thực lực mà Tô Vân phô diễn ra đã vả một cái thật mạnh vào mặt cô, chứng minh cô ngu xuẩn và ếch ngồi đáy giếng đến mức nào.
Thiên kiêu Diệp Lăng cái gì chứ? Đứng trước mặt Tô Vân, gã chẳng là cái thá gì cả.
Tô Vân mới thực sự là một thiên kiêu thâm tàng bất lộ, chỉ là trước đây hắn chưa từng có cơ hội thể hiện ra mà thôi.
"A! Tô Vân!"
Cảm giác nhục nhã tột cùng tràn ngập tâm trí Diệp Lăng. Gã ngửa cổ gào lên một tiếng xé lòng, từ trong cơ thể gã bỗng bùng phát một luồng hào quang bảy màu, trực tiếp cuốn lấy gã biến mất tại chỗ ngay tức khắc.
"Muốn chạy?"
Ánh mắt Vân Nhiên phát lạnh, sát cơ lộ rõ. Nàng định ra tay chặn đứng hư không, lôi Diệp Lăng trở lại.
"Không cần! Bây giờ chưa phải lúc giết hắn, mạng của hắn ta còn có việc cần dùng."
Tô Vân khẽ giơ tay ngăn cản động tác của Vân Nhiên, khóe môi thoáng hiện một nụ cười lạnh lẽo.
"Đinh! Chúc mừng ký chủ đã xoay chuyển vận mệnh thành công, cướp đoạt khí vận của khí vận chi tử, phần thưởng: năm trăm điểm mị lực." Tiếng máy móc của hệ thống vang lên bên tai Tô Vân.
Ký chủ: Tô Vân
Võ hồn: Võ hồn Phục Hy, thần linh huyết mạch
Cảnh giới: Khí Huyết cảnh [Một triệu cân lực lượng - Cực cảnh]
Điểm mị lực: 1100 [Người gặp người thích] [Tốc độ tu luyện tăng gấp năm lần]
"Tốc độ tu luyện lại tăng thêm một bậc."
Tô Vân hài lòng gật đầu, ánh mắt lạnh nhạt nhìn về hướng Diệp Lăng vừa biến mất.
Không ngoài dự liệu của hắn, lần này vận mệnh của Diệp Lăng đã bị bẻ cong nghiêm trọng. Đây là lần đầu tiên hệ thống thông báo hắn "thôn phệ khí vận" của đối phương.
Có thể thấy, cái quỳ vừa rồi của Diệp Lăng đã mang lại cho Tô Vân lợi ích to lớn đến thế nào.
Khí vận chi tử thì đã sao? Cuối cùng cũng chỉ là chất dinh dưỡng để hắn thăng tiến mà thôi.
Đối phương có mạnh lên, nhưng liệu có đuổi kịp tốc độ tu luyện gấp năm lần của hắn không? Khoảng cách thực lực giữa hai người sẽ chỉ càng lúc càng bị kéo giãn ra xa.
"Nhiên nhi, đi thôi." Tô Vân nhàn nhạt nói.
Thế nhưng ngay lúc này, một thân ảnh uyển chuyển đột ngột chắn trước mặt Tô Vân. Gương mặt tuyệt mỹ của cô tràn ngập sự đau đớn và hối hận: "Tô Vân, chờ đã! Ta có chuyện muốn nói với ngươi."
"Giữa chúng ta đã không còn bất kỳ quan hệ gì nữa, hôn ước cũng đã hủy bỏ, còn gì để nói?"
Tô Vân khẽ cười một tiếng, giọng điệu hờ hững: "Chẳng phải ngươi luôn khao khát tự do sao?"
"Bây giờ, ta trả lại tự do cho ngươi."
Lời nói bình thản nhưng lạnh thấu xương kia giống như một mũi băng nhọn hoắt đâm thẳng vào tim Liễu Đình, khiến cô đau đớn đến mức gần như nghẹt thở.
Đúng vậy!
Trước đây, cô luôn oán ghét việc Tô Vân bám lấy mình, oán hận hắn không cho những nam nhân khác đến gần cô, hạn chế sự tự do của cô.
Nhưng giờ đây, khi Tô Vân chủ động hủy hôn, không còn quấy rầy cô nữa, trả lại cho cô sự tự do tuyệt đối...
Thì chính cô lại là kẻ mặt dày bám lấy hắn.
Mọi chuyện trớ trêu đến nực cười làm sao!
Hối hận không?
Đứng chắn trước mặt Tô Vân, nhìn ngắm gương mặt anh tuấn đến mức yêu dị của hắn, nhìn vào đôi mắt lạnh lùng xa cách kia... Liễu Đình nhớ lại trước đây, đôi mắt ấy từng tràn ngập sự cưng chiều vô hạn dành cho cô, cô muốn gì hắn cũng đáp ứng.
Liễu Đình tự hỏi lòng mình, ruột gan cô đã sớm hối hận đến xanh mét.
Đã từng có một mối tình chân thành đặt ngay trước mắt, nhưng cô lại không biết trân trọng. Đến khi mất đi rồi mới hối hận muộn màng, thế nhưng mọi thứ đã không thể cứu vãn được nữa.
Tất cả những chuyện này đều do sự ngu xuẩn của cô, và cả tên Diệp Lăng ích kỷ kia hại cô!
"Tô Vân, ta biết ta sai rồi, ta đã làm tổn thương lòng ngươi. Đến tận bây giờ ta mới nhận ra ngươi mới là người tốt nhất với ta. Ta nhất định sẽ dùng mọi cách để bù đắp cho ngươi, xin ngươi hãy tha thứ cho ta..."
Liễu Đình khóc không thành tiếng, gương mặt đầy vẻ khẩn cầu: "Nhưng tất cả là lỗi của một mình ta, ngươi muốn trừng phạt ta thế nào cũng được. Ta chỉ cầu xin ngươi... hãy tha thứ cho gia tộc của ta."
"Ta van xin ngươi..."
"Xin ngươi giơ cao đánh khẽ tha cho bọn họ. Ngươi muốn làm gì ta cũng được, kể cả thân thể này của ta..."
Nói xong, "bịch" một tiếng, đôi mắt Liễu Đình đỏ hoe, cô thẳng gối quỳ sụp xuống trước mặt Tô Vân.