Đệ Tử Của Ta Đều Có Che Giấu Thân Phận

Chương 4. Đại đệ tử bảo ta không hiểu kiếm (2)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Kỷ Bình Sinh nhận lấy cuốn bí tịch kiếm pháp, trên bìa là bốn chữ to đùng.

«Kiếm Đạo Chân Giải».

Cái tên nghe rất gì và này nọ!

Chẳng lẽ là hàng thật?

Kỷ Bình Sinh nửa tin nửa ngờ lật trang đầu tiên.

Trên trang giấy ố vàng là những dòng chữ in bằng mực tàu còn mới tinh...

Hầy...

Kỷ Bình Sinh thở dài một hơi, trong mắt ánh lên vẻ thương hại nhìn Cảnh Mộc Tê, hỏi: "Bản kiếm pháp này, ngươi chắc là được tặng, chứ không phải mua à?"

"Dĩ nhiên không phải mua! Kiếm pháp đắt như vậy, Thượng Thanh Tông chúng ta còn không mua nổi, sao đệ tử mua nổi!"

Cảnh Mộc Tê quả quyết phủ nhận, câu nói này khiến khóe miệng Kỷ Bình Sinh giật giật.

Thượng Thanh Tông không mua nổi kiếm pháp, thật có lỗi với ngươi quá!

Sau đó, không đợi hắn mở lời, Cảnh Mộc Tê bỗng nói thêm một câu: "Mặc dù bí tịch kiếm pháp không tốn tiền, nhưng vị tiền bối kiếm đạo đó du ngoạn đến thành Bắc Nguyên, mở quán truyền thụ kiếm pháp, phí vào học là năm trăm linh thạch."

"Năm trăm linh thạch?!"

Kỷ Bình Sinh kinh ngạc thốt lên, hắn trợn mắt há mồm nhìn Cảnh Mộc Tê: "Ngươi đưa rồi à?"

Cảnh Mộc Tê ra vẻ đương nhiên: "Đưa rồi! Không đưa sao có được bản gốc «Kiếm Đạo Chân Giải» này? Năm trăm linh thạch tuy là toàn bộ gia tài của đệ tử, nhưng so với bản gốc «Kiếm Pháp Chân Giải» này, đệ tử thấy mình vẫn lời chán."

Nói xong, hắn còn lộ vẻ tiếc hận: "Chỉ tiếc là... lần sau khi đệ tử quay lại thành Bắc Nguyên, vị tiền bối kiếm đạo đó đã đi mất rồi."

Vãi thật!!!

Kỷ Bình Sinh sốc đến không nói nên lời, hắn trừng mắt nhìn cuốn «Kiếm Đạo Chân Giải» mới coóng trong tay, bàn tay cũng có chút run rẩy.

Chỉ mấy tờ giấy, mấy dòng chữ này mà đáng giá năm trăm linh thạch sao? Toàn bộ chi tiêu một năm của Thượng Thanh Tông còn chưa đến năm trăm linh thạch!

Hắn cuối cùng cũng hiểu ra, đại đệ tử của Thượng Thanh Tông này, chính là một tên ngốc đầu sắt!

Bị lừa mà không biết, thậm chí còn định quay lại nộp tiền thêm.

Kỷ Bình Sinh muốn xé nát cuốn sách giả này, nhưng lại không cam lòng, giọng hắn run run hỏi: "Cảnh Mộc Tê, tại sao ngươi lại muốn luyện kiếm? Luyện kiếm nhiều năm như vậy, đã chém chết nổi con khỉ nào chưa?"

"Tại sao muốn luyện kiếm?"

Cảnh Mộc Tê thấp giọng lẩm bẩm, trong mắt tràn ngập hồi ức và sự dịu dàng: "Thanh mai trúc mã của ta từng nói, nam nhân cầm kiếm trông rất ngầu."

Kỷ Bình Sinh hơi sững sờ: "Sau đó thì sao? Ngươi muốn kiếm đạo đại thành rồi quay về cưới nàng ấy?"

Cảnh Mộc Tê mặt không đổi sắc đáp: "Sau đó nàng ấy chết rồi."

Kỷ Bình Sinh: "..."

Biết thế đã không lắm mồm.

Nhưng mà, Cảnh Mộc Tê tu kiếm bao năm nay thật sự chẳng có thành tựu gì, không những thế, ngay cả cảnh giới cũng tụt đi không ít.

Vốn dĩ hắn mới là kẻ yếu nhất tông môn, bây giờ có lẽ là Cảnh Mộc Tê rồi.

Kỷ Bình Sinh thực sự không nỡ nhìn đại đệ tử của Thượng Thanh Tông lầm đường lạc lối. Hắn vừa định tiếp tục khuyên giải thì lại bắt gặp ánh mắt kiên định không đổi và vẻ mặt quật cường của Cảnh Mộc Tê.

Hắn biết, dù mình có nói gì cũng không thể thay đổi được tín niệm của tên ngốc này.

Vậy phải làm sao đây?

Kỷ Bình Sinh nhíu mày suy tư, vừa nghĩ vừa tiện tay ném cuốn «Kiếm Đạo Chân Giải» vào nhẫn trữ vật trước ánh mắt lưu luyến của Cảnh Mộc Tê.

Đột nhiên, một tia sáng lóe lên trong đầu, hắn nhớ đến một loại kiếm quyết rất nổi tiếng ở kiếp trước.

"Ta giao cho ngươi một nhiệm vụ."

Kỷ Bình Sinh đột ngột lên tiếng.

"Nhiệm vụ?"

Cảnh Mộc Tê ngơ ngác: "Tông môn chúng ta không phải sắp tàn rồi sao, làm gì còn có nhiệm vụ tông môn?"

"Không phải."

Kỷ Bình Sinh nở một nụ cười bí ẩn: "Ngươi biết vung kiếm không?"

"Nếu ngươi đã quyết tâm luyện kiếm, ta sẽ giao cho ngươi một nhiệm vụ nhỏ: vung kiếm một vạn lần!"

Nếu có thứ gì có thể giúp một kiếm tu tư chất bình thường nâng cao kiếm đạo, thì vung kiếm chắc chắn là một trong số đó.

Vung kiếm một vạn lần, vung kiếm một trăm vạn lần, vung kiếm một trăm triệu lần!

Cố lên Cảnh Mộc Tê, cho dù ngươi là một tên củi mục, vung kiếm một tỷ lần cũng sẽ vô địch thiên hạ!