Phản Phái Phú Nhị Đại: Bắt Đầu Giáo Hoa Muốn Chơi Chết Ta
Chương 41. Thân Vệ doanh (1)
“Làm sao lại có chuyện trùng hợp như vậy được? Tô Vân là do ông trời đặc biệt phái tới để đối đầu với ta sao?” Tô Mãnh gầm thét trong lòng, đôi mắt vằn vện những tia máu đỏ ngầu.
Lăng Yến là người phụ nữ hắn ta thầm thương trộm nhớ bao năm qua mà chưa từng dám thổ lộ.
Còn Tô Nhã Nguyệt lại là cô gái quan trọng nhất đối với hắn ta, sợi dây ràng buộc duy nhất giữ chân lòng trung thành của Trung Bá.
Vậy mà thật trùng hợp, Tô Vân đột nhiên xuất hiện tại cái học viện hạng bét, vốn chẳng thể lọt nổi vào mắt xanh của Tô gia này, hơn nữa vừa tới đã trực tiếp nhắm vào cả hai người phụ nữ đó.
Trong mắt Tô Mãnh, đây quả thực là xác suất một phần tỷ, thế nhưng nó lại cứ thế xảy ra ngay trước mắt hắn ta.
Ngoại trừ sự oán hận tột cùng của Tô Mãnh, tất cả những người khác đều đang nhìn Tô Nhã Nguyệt với ánh mắt đầy đố kỵ và thèm muốn. Đặc biệt là chín vị thiên kiêu đứng cạnh cô trên bục nhận giải, hai mắt họ như muốn nảy lửa.
Bọn họ đã dốc hết sức mình để thể hiện khía cạnh hoàn hảo nhất, vậy mà vẫn chẳng thể đổi lấy một cái liếc mắt của thiếu chủ Tô gia.
Dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì một cô gái xuất thân bình thường như Tô Nhã Nguyệt lại có được vinh hạnh này?
“Tô Nhã Nguyệt, tên rất hay.”
Lúc này, Tô Vân bỗng nở nụ cười dịu dàng, nói: “Cũng là một cô gái rất xinh đẹp và đầy thiên phú.”
Tô Nhã Nguyệt lập tức run lên, sâu trong đáy mắt lóe lên sự vui sướng tột cùng. Cô cố gắng kìm nén sự kích động, cung kính đáp: “Cảm ơn Tô thiếu đã khen ngợi. Nhã Nguyệt có được ngày hôm nay đều nhờ công lao dạy dỗ của học viện và các thầy cô, đặc biệt là sự bồi dưỡng tận tình của viện trưởng. Không có họ thì đã không có Nhã Nguyệt của hiện tại. Nhã Nguyệt nhất định sẽ tiếp tục cố gắng!”
Nghe những lời này, Tô Vân có chút kinh ngạc. Những lời khéo léo và thấu tình đạt lý như vậy quả thực không giống như do một thiếu nữ vừa mới trưởng thành thốt ra.
Cách nói này vô cùng thông minh. Cho dù cô không lọt vào mắt xanh của hắn thì Lăng Yến cùng ban lãnh đạo học viện sau khi nghe xong cũng sẽ dốc lòng bồi dưỡng cô hơn nữa.
Điều khiến Tô Vân cảm thấy thú vị hơn cả là trong nguyên tác, Tô Nhã Nguyệt — người mang Tiên Thiên Đạo Thể — vốn là một nữ chính thuần khiết nhất, cũng là người được Diệp Lăng cưng chiều nhất.
<i>“Chẳng lẽ nói, Tô Nhã Nguyệt đã sớm nhìn ra thiên phú của Diệp Lăng? Cô ta biết một nam chính bá đạo như gã thích nhất kiểu phụ nữ đơn thuần, y như chim non nép vào người, nên mới cố tình giả vờ ngây thơ trước mặt gã?”</i>
Nghĩ đến đây, Tô Vân không khỏi thầm tặc lưỡi cảm thán.
Không những có khả năng, mà khả năng này còn rất lớn.
Bởi lẽ theo lẽ thường, con nhà nghèo thường sớm biết lo toan.
Cha mẹ nuôi của Tô Nhã Nguyệt gia cảnh bần hàn, việc chu cấp cho cô học tại Học viện Lăng Vân đã là một gánh nặng quá sức. Để giành được vị trí thủ khoa, cô chắc chắn đã phải nỗ lực gấp trăm lần người thường. Đó là điều mà người ngoài khó lòng tưởng tượng nổi.
Đây tuyệt đối không phải là chuyện chỉ dựa vào thiên phú là có thể giải quyết được.
Ngay cả một kẻ sở hữu Thần Linh võ hồn cùng thần linh huyết mạch hiếm thấy như hắn, cũng phải nhờ vào nguồn tài nguyên khổng lồ không giới hạn của Tô gia mới có được thành tựu hôm nay. Nếu sinh ra trong một gia đình bình thường, số phận hắn chắc chắn đã rẽ sang một hướng khác.
Sự ngây thơ, mơ mộng vốn chỉ dành cho những nàng công chúa được nuông chiều trong các gia tộc lớn. Con nhà nghèo mà mơ mộng thì chỉ có con đường tự hủy diệt.
Dưới đài, ban lãnh đạo Học viện Lăng Vân nghe xong những lời của Tô Nhã Nguyệt thì ánh mắt sáng lên, nụ cười trên khóe môi càng thêm đậm, khẽ gật đầu hài lòng nhìn nhau.
Không uổng công bồi dưỡng nha đầu này, quả là một kẻ biết trước biết sau.
Chỉ cần có được sự công nhận của Tô Vân, chỉ cần hắn mở miệng nâng đỡ một câu, dù không vào được Học viện Thanh Bắc thì việc tiến vào top 30 hay top 20 học viện hàng đầu cũng dễ như trở bàn tay.
Trong khi đó, cha mẹ nuôi của Tô Nhã Nguyệt thấy con gái nuôi có thể đối đáp trôi chảy, đúng mực trước mặt Tô Vân mà không hề bị sự phấn khích làm mờ mắt thì kích động đến đỏ bừng mặt.
Họ vô cùng tự hào về đứa con nuôi này.
Tô Vân mỉm cười nói: “Rất tốt. Thân Vệ doanh của ta hiện đang trong quá trình tuyển chọn nhân sự. Tô Nhã Nguyệt, cô có nguyện ý trở thành cận vệ thân tín của bản thiếu gia không?”
Ánh mắt Tô Vân mang theo ý cười, nhưng sâu thẳm bên trong lại tối tăm như vực thẳm. Hắn khẽ liếc nhìn về phía Tô Mãnh mà không để lại dấu vết.
Quả nhiên, ngay khi lời này vừa dứt, thân hình Tô Mãnh đột nhiên chấn động kịch liệt, đứng không vững mà lảo đảo vài bước, gương mặt tái nhợt như thể vừa phải hứng chịu một cú sốc cực lớn, có thể ngất đi bất cứ lúc nào.
Trong nháy mắt, cả lễ đài với hàng ngàn người đang chen chúc bỗng chốc rơi vào trạng thái im lặng đến rợn người.
Đồng tử của mọi người co rút kịch liệt, toàn thân cứng đờ tại chỗ.