Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Hướng Viễn chỉ cảm thấy bên tai ong ong ong ồn ào, mưa nặng nề rơi, buồn bực nói: "Các hạ hiểu lầm, ta không có..."
"Lời ấy sai rồi, làm người phải biết báo ơn, ngươi không có tâm tư đòi lấy báo đáp, không ảnh hưởng ta có tâm ý báo đáp."
"..."
Hướng Viễn không phản bác được, có một nhân vật không biết xấu hổ như vậy, Bạch Xà thấy được cũng sẽ tránh xa xa... Đợi một chút, chẳng lẽ hắn chính là người hữu duyên.
Không thể tưởng tượng được nhìn về phía thanh niên, thấy hắn ngũ quan tuấn tú, da mặt tốt, nhưng tuyệt đối là nam tướng, không có khả năng nữ giả nam trang, nội tâm Hướng Viễn chết ngay tại chỗ.
Hướng Viễn nhìn thanh niên, thanh niên cũng đang đánh giá Hướng Viễn, cười tủm tỉm.
Thanh niên nói như quen thuộc: "Vị huynh đài này, nhìn ngươi ăn mặc như bộ khoái, không lẽ bộ khoái mới tới Huyện Phụng Tiên? Tối hôm qua xảy ra án phải không, lớn hay nhỏ, lớn bao nhiêu? Thật sự là anh hùng xuất thiếu niên, bao nhiêu tuổi rồi? Chưa thỉnh giáo, huynh đài họ gì tên gì?"
Người có duyên từ Bạch Xà ngàn năm biến thành một kẻ lắm lời, còn là một kẻ có tật nhiều chuyện, chênh lệch to lớn làm cho Hướng Viễn không muốn phản ứng đối phương, không nói một lời chỉ lo cấm đầu đi.
Hắn không nói chuyện, thanh niên càng có tinh thần nói hơn, blah blah nói: "Tại hạ Tiêu Hà, người Thần Đô, ngưỡng mộ hiền sư, đến Huyện Phụng Tiên cầu học."
Tiêu Hà?
Ta còn... Không, ta còn tưởng ngươi là Trương Lương đấy!
Hướng Viễn thầm chửi bậy, cái tên tốt như vậy, vừa nghe đã biết chính là cấp bậc Ngọa Long Phượng Sồ, đáng tiếc mọc ra một cái miệng nói lắm.
Đột nhiên, hắn nghĩ tới điều gì, kinh ngạc nhìn Tiêu Hà: "Thần Đô Tiêu thị?"
Tiêu thị ở Thần Đô chính là hoàng thất Tây Sở, Tiêu Hà cho dù không phải hoàng tử hoàng tôn, cũng là hoàng thân quốc thích, ăn uống không lo, lương sư quản đủ, không hưởng vinh hoa phú quý, từ xa tới huyện Phụng Tiên đọc sách, sợ là đầu bị cửa chen hỏng rồi.
Người có duyên xuất thân hoàng thất, con đường sau này của ta có liên quan với hoàng thất?
"Huynh đài nhãn lực tốt, chính là Thần Đô Tiêu thị!"
Thanh niên hất cằm lên, giữa hai hàng lông mày tràn ngập vẻ đắc ý xuất thân cao quý, sau đó khiêm tốn nói: "Ngươi chớ có nói ra, cũng không cần để ở trong lòng, ta chưa từng tự cho mình là hoàng thân quốc thích, gọi ta Tiêu công tử là được rồi. Nhân sinh trên đời đều là hai cái chân để đi đường, không có cao quý hay ti tiện, hắc hắc, ai cũng không thể nhiều hơn ai một cái chân, ngươi nói có phải đạo lý này hay không?"
Dáng vẻ không quá đáng tin, hy vọng là người hữu duyên giai đoạn quá độ.
Hướng Viễn yên lặng đưa ra đánh giá, mang dù không mang theo dù có cảnh ngộ khác nhau, như hiệu ứng cánh bướm, cánh thoáng vỗ đã có tương lai khác nhau, vì Thiếu Tâm Đạo Nhân nhắc nhở thêm một câu, nếu không đêm qua hắn ra ngoài khẳng định mang theo đao không mang dù.
"Huynh đài, ta vẫn đang nói, tại sao ngươi không nói lời nào, là sinh ra vốn đã trầm mặc, không thích nói chuyện sao?"
"Huynh đài?"
"Ngươi còn chưa nói tên mình là gì đâu?"
"..."
Hướng Viễn phiền lòng không thôi, chưa từng biết một người có thể dài dòng như vậy, lạnh lùng nhìn Tiêu Hà: "Nói nhảm nữa đi, ta nhét cả cây dù vào trong mông của ngươi."
"A?"
"Mở dù từ bên trong ra."
"..."
Tiêu Hà lập tức trầm mặc, một lúc lâu sau nói: "Cách nói tươi mát thoát tục như thế, ta vẫn là lần đầu nghe nói, huynh đài thật sự là thú vị, thụ giáo, lại nói, ta còn không biết ngươi tên gì đây?"
"Hướng Viễn."
"Hóa ra là Hướng bộ khoái, thất kính thất kính, nghe đại danh của Tiểu Viễn ca đã lâu, chỉ hận vô duyên gặp lại, ở trước mặt quả thật là phong thái thần bộ."
"..."
Hướng Viễn nheo mắt, nhìn thấy bộ dạng của mình trên người Tiêu Hà, lúc hắn nịnh nọt Thiếu Tâm lão đạo cũng như vậy, nhưng còn lâu mới có thể phóng khoáng tự nhiên như Tiêu Hà, thiếu vài phần không biết xấu hổ.
Tiêu Hà giống như trời sinh tính hoạt bát, miệng căn bản không nhàn rỗi được: "Tiểu Viễn ca cả người lầy lội, tối hôm qua có phải xảy ra án lớn rồi hay không, có thể nói sao? Đường xá còn dài, nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi, có thể nói thì nói với ta một chút đi."
Thấy Hướng Viễn không đáp lại, hắn ta tiếp tục nói: "Đêm qua có mưa, sáng nay ta ngồi xe ngựa mới không mang theo dù, Tiểu Viễn ca nghĩ sao cũng không biết, tối hôm qua lúc đóng cửa thành cũng không có dấu hiệu trời mưa."
"Mang dù theo, để phòng ngừa vạn nhất."
"Tiểu Viễn ca thật sự biết dự kiến trước."