Tiên Phàm Phân Giới

Chương 17. Thần Kiếm Và Kiếm Gỉ

Ngoài sơn động gió lạnh rít gào, bông tuyết rơi lả tả.

Trong sơn động lại ấm áp như mùa xuân.

Đại Hắc giống như người bạn trung thành nhất trên thế giới này, lẳng lặng canh giữ ở cửa động, bảo vệ sự bình yên cho phương tiểu thế giới phía sau.

Lúc Lục Đồng Phong từ trong đả tọa tỉnh lại, sắc trời ngoài cửa động đã sáng rõ, đống lửa trong động đã gần như tắt ngấm, trong động có chút lạnh lẽo.

Hắn lập tức đứng dậy, kiểm tra thương thế của Vân Phù Dao.

Mạch đập của Vân Phù Dao đã khôi phục bình thường, hô hấp vô cùng đều đặn, ngay cả khuôn mặt cũng đỏ bừng.

Lúc này Vân Phù Dao giống như một vị tiên tử đang ngủ say.

Rất khó tưởng tượng vài canh giờ trước, nàng vẫn còn là bộ dạng thê thảm nhường kia.

“Phù... Chắc là không chết được rồi.”

Lục Đồng Phong thở phào một hơi dài.

Hắn đứng dậy đi ra khỏi sơn động.

Cửa sơn động không lớn, phải cúi đầu mới ra ngoài được.

Lúc này gió tuyết đã ngừng, một đêm gió tuyết tàn phá, khiến lớp tuyết đọng trên mặt đất lại dày thêm gần một thước, một cước đạp xuống đã ngập qua đầu gối.

Tuyết ngừng rồi, gió vẫn còn thổi vù vù, vừa bước ra khỏi sơn động, Lục Đồng Phong không nhịn được rùng mình một cái.

Lục Đồng Phong cởi thắt lưng ở cách sơn động không xa, sảng khoái tè một bãi.

Vừa thắt lại thắt lưng, vừa ngẩng đầu nhìn trời, thấy mây trên thương khung rất dày, phỏng chừng rất nhanh sẽ lại có tuyết rơi.

Vốn định hôm nay trời sáng sẽ tiếp tục lên đường, bây giờ chắc chắn là không đi được rồi.

Cho dù Vân Phù Dao tỉnh lại, phỏng chừng với thương thế gãy chân của nàng, cũng rất khó rời đi.

Hắn không phải chưa từng nghĩ tới việc làm một cái xe trượt tuyết, kéo Vân Phù Dao về miếu Thổ Địa, tìm đại phu trong trấn chữa trị.

Suy nghĩ này rất nhanh đã bị hắn phủ định.

Bảo hộp kia không có trên người Vân Phù Dao, không biết là bị nàng giấu đi rồi, hay là bị kẻ đả thương nàng cướp đi rồi.

Nếu là bị cướp đi rồi, vậy thì dễ nói, phỏng chừng đối phương đã rời đi.

Nếu là bị Vân Phù Dao giấu đi rồi, vậy thì tình hình không ổn rồi.

Đối phương đã là vì bảo hộp mà đến, nếu chưa lấy được bảo hộp, tuyệt đối không thể dễ dàng rời đi.

Không chừng đang ôm cây đợi thỏ ở miếu Thổ Địa.

Bây giờ kéo Vân Phù Dao về đó, chẳng phải là tự chui đầu vào lưới sao?

Cho nên sau một hồi suy nghĩ, Lục Đồng Phong vẫn quyết định cứ nấp trong sơn động này trước đã, đợi Vân Phù Dao tỉnh lại rồi hỏi tình hình của nàng tính sau.

Để tránh gió lạnh, cũng là để tăng thêm tính ẩn bế cho sơn động, Lục Đồng Phong thu thập một ít cành cây, làm một cánh cửa gỗ đơn giản.

Lại dùng y phục trắng của Vân Phù Dao che lên, hiệu quả chắn gió cực kỳ tốt.

Làm xong cửa gỗ, Lục Đồng Phong ném con thỏ nướng ăn chưa hết tối qua cho Đại Hắc, còn mình thì dùng gậy gỗ xiên hai cái bánh bao nướng ăn.

Cứ như vậy lại trôi qua hơn nửa ngày, trời dần dần tối sầm lại, cách lúc trời tối còn hơn một canh giờ, bầu trời lại bắt đầu lất phất hoa tuyết.

Đại Hắc vẫn nằm sấp ở cửa động, tuy cách một cánh cửa gỗ đơn giản, cái đầu chó của nó vẫn hướng về phía ngoài động.

Khoảng thời gian này, Vân Phù Dao vẫn luôn không có ý định tỉnh lại.

Lục Đồng Phong buồn chán bắt đầu nghiên cứu thanh kiếm kia của Vân Phù Dao.

Thanh kiếm kia thật đẹp, trên thân kiếm màu trắng, chạm trổ những hoa văn tinh mỹ lại cổ phác, giống như một loại minh văn nào đó, lại giống như đồ đằng cổ xưa thời viễn cổ.

Trên thân kiếm dài ba thước, tỏa ra bạch sắc nhu quang nhàn nhạt, hàn khí bức người.

Ở một bên thân kiếm gần chuôi kiếm, còn có hai chữ cổ phác.

“Hàn Sương? Hóa ra thanh kiếm này của Phù Dao tiên tử tên là Hàn Sương a, quả thực rất lạnh lẽo a!”

Lục Đồng Phong bứt một sợi tóc ném ra, sau đó dùng lưỡi kiếm Hàn Sương đỡ lấy.

Sợi tóc rơi xuống trong khoảnh khắc chạm vào lưỡi kiếm, liền bị cắt thành hai đoạn.

“Kiếm thật sắc bén! Đây chính là tiên kiếm mà tu sĩ dùng sao?”

Lục Đồng Phong đúng là được mở mang tầm mắt.

Quay đầu liếc nhìn thanh kiếm gỉ bị hai mảnh gỗ rách kẹp lại của mình bên cạnh.

Đúng là ứng với câu nói kia, người so với người thì tức chết, hàng so với hàng thì vứt đi.

Lục Đồng Phong rút thanh kiếm gỉ của mình ra, hai tay cầm hai kiếm, hắn bĩu môi tự lẩm bẩm: “Sư phụ, thanh kiếm người lão nhân gia để lại cho ta cũng quá tởm rồi đi, còn chém gió nói là tuyệt thế thần binh gì chứ!

Tuyệt thế thần binh nhà ai mà lại gỉ sét a? Hơn nữa dùng đá mài dao còn mài không sạch!

Thanh Hàn Sương kiếm này của Phù Dao tiên tử mới là tuyệt thế thần binh chân chính a!”

Lục Đồng Phong trong lòng thầm cảm khái.

Cứ như vậy lại qua ba bốn canh giờ.

Khí tức Vân Phù Dao bình ổn, nhưng không biết khi nào mới có thể tỉnh lại.

Lục Đồng Phong buồn chán bỗng nhiên nhớ tới trong đống đồ vật kia của Vân Phù Dao có mấy cuốn sách.

Hắn lục lọi một hồi, tìm ra toàn bộ sách vở.

Một cuốn là “Âm Dương Ngũ Hành Lục”, mở ra xem, nội dung bên trong đại khái là âm dương ngũ hành, tương sinh tương khắc các loại.

Một cuốn là “Cửu Châu Đồ Chí”, đây là bản đồ của thế giới Cửu Châu, ghi chép danh sơn đại xuyên, địa hình địa mạo các nơi.

Một cuốn là “Vạn Thú Yêu Ma Bảo Điển”, đây là ghi chép các loại yêu quái a, man hoang cự thú a, thần quỷ tinh quái, các loại dị tộc các loại.

Mấy cuốn còn lại đều là tiểu thuyết giang hồ như “Kiếm Thần Hàng Yêu Lục”, “Thiếu Niên Kỳ Hiệp Truyện”, “Kỳ Hiệp Âu Dương Minh”, “Cửu Châu Phong Vân Lục” các loại.

“Xem ra Phù Dao tiên tử khá thích xem tiểu thuyết kỳ hiệp a...”

Lục Đồng Phong có chút thất vọng, hắn còn muốn tìm ra một hai cuốn tâm pháp tu luyện của Vân Thiên Tông cơ.

Nói một cách nghiêm túc, bản thân mình thật ra cũng là đệ tử Vân Thiên Tông, hơn nữa bối phận còn không thấp, cùng bối phận với sư phụ của Vân Phù Dao.

Mình cho dù có xem tâm pháp của Vân Thiên Tông, cũng tuyệt đối không tính là học trộm.

Đáng tiếc a, trong Trữ Vật Đại của Vân Phù Dao lại không có pháp môn tu luyện.

Để giết thời gian buồn chán, Lục Đồng Phong liền cầm cuốn “Cửu Châu Phong Vân Lục” kia lên lật xem.

Hắn từng nghe nói qua cuốn sách này.

Nói là sách, thật ra giống một loại tiểu báo giang hồ phát hành định kỳ hơn.