Tiên Phàm Phân Giới

Chương 26. Trở Về Miếu Thổ Địa

“Ngươi... dâm tặc, ta giết ngươi!”

Vân Phù Dao nghiến răng nghiến lợi.

Nàng đường đường là tiểu đệ tử nhập thất của chưởng môn Vân Thiên Tông, thân thể băng thanh ngọc khiết.

Lớn chừng này, ngay cả tay nam nhân nàng còn chưa từng nắm.

Kết quả con heo sữa nhỏ mình nuôi nấng bao năm, lại thê thảm lọt vào độc thủ của tên Lục Đồng Phong này.

Lúc đó bản thân đang trong cơn hôn mê, có trời mới biết tiểu tử này đã làm ra những chuyện gì với mình!

Nếu là bình thường, Lục Đồng Phong chắc chắn sẽ trăm phương ngàn kế giảo biện chối cãi.

Nhưng giờ phút này, vì vừa biết được thảm kịch xảy ra ở nhà hảo hữu Linh Đang, trong lòng hắn đang vô cùng tồi tệ.

Khi nghe Vân Phù Dao thốt ra hai chữ “dâm tặc”, Lục Đồng Phong chợt mất khống chế cảm xúc. Hắn ném mạnh tay nải nhỏ xuống đất, hét lên: “Ngươi muốn giết ta thì ra tay đi, đừng gọi ta là dâm tặc!”

Nói xong, hắn lại cúi người nhặt tay nải lên, tiếp tục thu dọn đồ đạc.

Và ngay lúc này, nước mắt lại một lần nữa lăn dài trên gò má hắn, rơi tí tách xuống mặt đất.

Vân Phù Dao ngẩn người.

Tuy nàng tu phẫn vì Lục Đồng Phong cởi y phục của mình để liệu thương, nhưng cũng sẽ không thực sự giết hắn.

Dù sao Lục Đồng Phong cũng đã cứu nàng, hơn nữa còn là tiểu sư thúc của nàng.

Vừa rồi nói muốn giết hắn, thực chất chỉ là lời nói lẫy của một nữ tử sau khi phát hiện mình bị chiếm tiện nghi mà thôi.

Khi nhìn thấy những giọt nước mắt lăn trên má Lục Đồng Phong, nàng chợt nhớ lại lúc hắn vừa bước vào sơn động, vẻ mặt bi thương thất lạc, hai mắt đỏ ngầu.

Nàng hỏi: “Ngươi... đã xảy ra chuyện gì?”

Lục Đồng Phong quệt nước mắt, đáp: “Vừa rồi ta gặp ba người bạn trong trấn, nghe họ kể lại, đêm qua có ba tên dâm tặc muốn bắt cóc Linh Đang. Sau khi bị phát hiện, chúng đã tàn nhẫn giết chết Lưu a bà và Phán thẩm.

Linh Đang là người bạn tốt nhất của ta. Hôm kia lúc ta rời đi, nàng sợ ta đi đường chịu đói, còn đặc biệt mang lương khô đến miếu Thổ Địa cho ta.

Lưu a bà và Phán thẩm những năm qua cũng đối xử với ta cực tốt... Nhà họ xảy ra chuyện lớn như vậy, ta phải trở về, bây giờ phải trở về ngay.”

Vân Phù Dao ngẩn ngơ. Trong đầu nàng bất giác hiện lên hình ảnh buổi sáng hai ngày trước, lúc nàng dò hỏi tin tức trước sạp điểm tâm của Lưu a bà ở trấn Phù Dương. Hình ảnh người phụ nữ mập mạp, cô nương xinh đẹp mặc áo bông hoa, cùng với vị lão nhân lớn tuổi đã chỉ cho nàng vị trí miếu Nguyệt Lão.

Không ngờ chỉ trong hai ngày ngắn ngủi, lại xảy ra biến cố to lớn đến thế.

Lục Đồng Phong rất nhanh đã thu dọn xong đồ đạc, nói: “Phù Dao Tiên Tử, quên nói cho ngươi biết, người của Vân Thiên Tông các ngươi đêm qua đã xuất hiện ở tiểu trấn. Đêm qua may nhờ có nàng ấy, Linh Đang mới không bị dâm tặc bắt đi, nàng ấy còn giết chết một tên dâm tặc. Chắc là đồng môn của ngươi đến tìm ngươi rồi.”

Gương mặt xinh đẹp của Vân Phù Dao trầm xuống, hỏi: “Cái gì? Cô nương? Đối phương tên là gì?”

Lục Đồng Phong lắc đầu: “Không biết, nghe nói là một cô nương trẻ tuổi mặc hắc y, đội nón trúc, sử dụng một thanh hỏa diễm thần kiếm.”

Sắc mặt Vân Phù Dao lại một lần nữa biến hóa.

Nàng biết cô nương trong miệng Lục Đồng Phong, tám chín phần mười chính là nữ tử đội nón trúc đã tập kích mình hai ngày trước.

“Phù Dao Tiên Tử, đồng môn của ngươi chắc đang ở gần tiểu trấn, ta đưa ngươi trở về. Chỉ cần hội họp với nàng ấy, ngươi sẽ an toàn.”

Vân Phù Dao đáp: “Nàng ta là đồng môn của ta, nhưng chưa chắc ta đã an toàn.”

“Ý gì?”

“Đây là đấu tranh nội bộ của Vân Thiên Tông, nói ra ngươi cũng không hiểu.”

Rất kỳ lạ, Vân Phù Dao không hề nói cho Lục Đồng Phong biết, nữ tử hắc y đội nón trúc kia, cực kỳ có khả năng chính là kẻ đã tập kích mình.

Thực ra lúc đấu pháp hôm đó, Vân Phù Dao đã nhìn ra rồi.

Một nam một nữ tập kích mình, đều là người của Vân Thiên Tông.

Tên nam nhân kia sử dụng hai món pháp bảo bạch cốt, chỉ là một loại ngụy trang, để nàng tưởng rằng mình gặp phải tu sĩ Ma Giáo.

Nếu không phải đối phương luôn che giấu thân phận, không dám thôi động chân pháp thần thông của Vân Thiên Tông, Vân Phù Dao cho dù sử dụng Ẩn Thân Phù và Thổ Độn Phù, cũng chưa chắc đã thoát khỏi tay hai người bọn chúng.

Tuy nàng không biết hai kẻ đó rốt cuộc là vị nào trong Vân Thiên Tông.

Nhưng nàng có thể khẳng định, chuyện này nhất định dính líu đến cuộc đấu tranh nội bộ hiện nay của Vân Thiên Tông.

Vân Thiên Tông tọa ủng mấy vạn tu sĩ, không phải là một khối sắt ván, sóng ngầm trong tông môn rất mãnh liệt.

Đặc biệt là hơn mười năm gần đây, theo tuổi tác của tông chủ Ngọc Trần Chân Nhân ngày càng cao, mâu thuẫn trong tông môn càng trở nên gay gắt.

Nếu không, Vân Phù Dao cũng sẽ không bí mật phụng sư mệnh, lấy danh nghĩa xuống núi lịch luyện, âm thầm tìm kiếm sư thúc tổ.

“Phù Dao Tiên Tử, vị hắc y tiên tử kia không phải đến tìm ngươi sao?” Lục Đồng Phong nghi hoặc hỏi.

“Coi là vậy đi.” Vân Phù Dao khẽ nói.

Lục Đồng Phong hơi nhíu mày, trong lòng cảm thấy Vân Phù Dao và cô nương hắc y kia, dường như không phải người cùng một phe.

Bây giờ Lục Đồng Phong rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan.

Linh Đang xảy ra chuyện lớn như vậy, hắn chắc chắn phải trở về.

Vốn định mang theo Vân Phù Dao cùng về miếu hoang.

Bây giờ xem ra, tình hình không đơn giản như vậy.

Nhưng nếu vứt Vân Phù Dao lại một mình trong sơn động, Lục Đồng Phong cũng không mấy yên tâm.

Vân Phù Dao dường như nhìn thấu sự rối rắm của Lục Đồng Phong.

“Ta cùng ngươi trở về đi.”

“Chuyện này...” Lục Đồng Phong có chút chần chừ.

Vân Phù Dao chậm rãi nói: “Ta có lý do không thể không đi.”

Vân Phù Dao không lo lắng việc chạm mặt đối phương lần nữa sẽ nguy hiểm đến tính mạng.

Chân trái nàng gãy xương, trên người có mười mấy vết kiếm thương, nhưng đều không nằm ở vị trí chí mạng.

Hai người kia không có ý định giết nàng, bọn chúng chỉ muốn lấy được chiếc hộp mà sư thúc tổ để lại.

Chuyện đã trôi qua hai ngày, theo lẽ thường mà nói, hai ngày đối với một tu sĩ là khoảng thời gian rất dài, đủ để độn thổ xa vạn dặm.

Nhưng đối phương vẫn còn lảng vảng quanh tiểu trấn.

Hơn nữa lúc đối phương tập kích, đã nói rõ ràng, bảo nàng giao ra chiếc hộp mà Lục Đồng Phong đưa cho nàng.