Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Trận pháp bảo hộ động phủ lập tức truyền đến dao động rất nhỏ, một lỗ hổng vô hình bị mở ra, chờ Lưu Ngọc đi vào, lỗ hổng vô hình này lại chậm rãi khép kín.
Lỗ hổng vô hình này chỉ có thể thấy được nhờ linh giác hoặc thần thức của tu sĩ, người bình thường vĩnh viễn không thể nhìn thấy.
Lúc này, trời đã tối hẳn, bên trong lầu các một mảnh bóng đen, nhưng đối với người tu tiên mà nói, nhìn trong đêm là chuyện đơn giản mà thôi, còn chẳng cần thi triển pháp thuật.
Tai mắt của người tu tiên trải qua linh khí cọ rửa, nhạy bén hơn phàm nhân rất nhiều. Với cảnh giới Trúc Cơ kỳ của Lưu Ngọc thì không thể nhìn được quá xa trong đêm, nhưng trong khoảng cách một trăm trượng thì vẫn rất đơn giản.
Lưu Ngọc nhẹ nhàng đẩy cửa tiến vào, tùy tay đánh ra một đạo pháp lực, cửa phòng lại bị nhẹ nhàng khép lại.
Hắn bước vào căn phòng chuyên dùng để tắm rửa, cởi bỏ áo choàng đen và quần áo bên trong, sử dụng pháp lực dẫn động linh khí thủy trong thiên địa ngưng kết thành nước trong, tỉ mỉ tắm rửa toàn thân một lần.
Hắn phủ thêm một bộ áo xanh, tiến vào phòng ngủ, nằm xuống giường gỗ, sau đó rất nhanh ngủ say.
Ngày hôm nay đã trải qua quá nhiều chuyện: Trận chiến công phòng Hắc Thủy Cực Phong trận, giết chết lão giả râu trắng tại Linh dược viên, độn thổ tiềm hành dưới mặt đất cả trăm dặm, tinh thần căng thẳng diện kiến trưởng lão.
Tính ra hiện tại Lưu Ngọc mới ba mươi tư tuổi, dựa theo tuổi thọ của Trúc Cơ cảnh thì trẻ tuổi vô cùng, đương nhiên thân thể dư thừa tinh lực, không chút cảm giác mỏi mệt.
Nhưng một ngày này trải qua nhiều chuyện như vậy, chiến đấu và bày mưu không ngừng, tiêu hao rất nhiều tinh thần.
Không chỉ tu luyện, hiệu suất tham ngộ bí thuật công pháp cũng sẽ thấp vô cùng. Trong tình huống không có linh vật đối ứng bổ sung, chỉ có thông qua giấc ngủ đầy đủ tiến hành khôi phục chậm rãi.
Hắn ngủ thẳng từ giờ Tuất tới giờ Thìn mới tỉnh, ước chừng sáu canh giờ. Sau khi đạt tới Trúc Cơ kỳ thì tinh lực và tinh thần đều tăng trưởng trên diện rộng, hơn nữa tốc độ khôi phục của thân thể hơn xa Luyện Khí kỳ. Đã nhiều năm Lưu Ngọc không ngủ lâu như vậy.
Sau khi tỉnh dậy, Lưu Ngọc vào phòng luyện công, ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, nuốt trọn một viên Tinh Nguyên đan, vận chuyển Thanh Dương công pháp tầng thứ tư tiến hành tuần hoàn Chu Thiên, chậm rãi luyện hóa dược lực, gia tăng tu vi pháp lực.
Đây là thời gian cuối cùng Lưu Ngọc sử dụng cuối cùng một đoạn thời gian dùng Tinh Nguyên đan. Sau khi đạt được Quy Nguyên hoa, cuối cùng toàn bộ Linh thảo cần cho phương thuốc cổ truyền ‘Thanh Nguyên đan’ đã đủ, cũng nên lên kế hoạch luyện chế.
Tinh Nguyên đan chính là đan dược phổ thông nhất dùng để tăng tiến tu vi cho Trúc Cơ sơ kỳ. Hơn nữa, bởi vì mấy năm sử dụng liên tục nên dược hiệu đã sớm không bằng lúc đầu, hoàn toàn không thể sánh được với Thanh Nguyên đan.
Chỉ chờ khi luyện chế thành công Thanh Nguyên đan, Tinh Nguyên đan sẽ bị đào thải.
“Phù…”
Hai canh giờ sau, một ngụm trọc khí nặng nề bị phun ra xa ba thước mới dần tiêu tán, cuồn cuộn cuốn lên chút bụi dưới đất.