Dịch: Dưa Hấu

Tối ngày kia sẽ tiến vào thí luyện đoàn đội.

Lần này nếu vận may tốt, nói không chừng có thể lấy được mấy triệu tiền thưởng. Đến lúc đó phải mạnh tay một phen, tới chợ đen kiếm một tấm Thẻ Đạo Cụ Thuộc Tính Ngẫu Nhiên về chơi thử.

Mấy điểm giao dịch chính quy thì hắn không dám tới, bởi vì ở đó phải ghi lại thân phận thật.

Thân phận thật của mình chẳng phải không có ai nhận ra sao.

Đừng nhìn ngày nào Mục Hàn Xuyên cũng giấu đầu giấu đuôi, ra ngoài đều dùng danh hiệu, trên thực tế thân phận thật của hắn từ lâu đã được ghi vào hồ sơ quốc gia.

Hơn nữa còn do chính gia gia hắn tự tay ghi vào, thuộc về nhóm tương đối quan trọng, muốn thay đổi cũng không có lấy một chút khả năng.

Thân phận giả cũng vô dụng, công nghệ hiện đại căn bản không thể che giấu được. Chỉ cần thật sự điều tra, chắc chắn có thể tra ra.

Biện pháp duy nhất chính là cố gắng ẩn mình cho tốt, tránh xa nơi công cộng, không tiếp xúc với bất kỳ con đường chính quy nào, càng phải tránh xa phía chính thức.

“Aiz!”

Hắn đúng là một đứa trẻ đáng thương, chờ lần thí luyện này kết thúc, còn phải tranh thủ đi thăm lão đầu tử một chuyến.

Đã một thời gian không có tin tức của gia gia, đừng có lại chạy ra ngoài làm loạn. Tuổi đã lớn như vậy rồi, ngày nào cũng không chịu ngồi yên.

An phận dưỡng lão chẳng phải tốt sao?

Mục Hàn Xuyên bước ra khỏi căn cứ bí mật.

“Trước tiên đi xem Hư Không Dạ Dày Giáp của ta đã sửa xong chưa, món trang bị đó quá quan trọng với mình, tuyệt đối không thể xảy ra sai sót. Nếu vẫn chưa sửa xong thì phải bảo lão Vương tranh thủ, trong hai ngày này nhất định phải hoàn thành.”

Lúc này đã là đêm khuya, đi lúc này vừa đẹp.

Cửa hàng đó hắn thường xuyên lui tới, chưa từng xảy ra vấn đề. Nếu không quen biết, Mục Hàn Xuyên cũng sẽ không tới.

Trên thực tế, ở Tương An Thành, phạm vi lựa chọn vốn không lớn.

Trang bị sản xuất từ Thí Luyện Tinh bắt buộc phải do thí luyện giả đã học kỹ năng sửa chữa mới có thể sửa được.

Mà những kỹ năng sửa chữa này cũng đều do Thí Luyện Tinh sản xuất, học kỹ năng sửa chữa cấp F chỉ có thể sửa trang bị cấp F.

Học kỹ năng sửa chữa cấp E mới có thể sửa trang bị cấp E trở xuống.

Một số loại trang bị đặc thù thậm chí còn cần kỹ năng sửa chữa chuyên biệt mới xử lý được, yêu cầu vô cùng khắt khe.

Trong cả Tương An Thành cũng chỉ có vài thợ sửa chữa cấp E hoạt động tự do, không có bao nhiêu lựa chọn.

Nếu không chỉ còn cách đi theo con đường chính quy, tới những địa điểm sửa chữa chính thức.

Mục Hàn Xuyên đương nhiên tuyệt đối không thể tới đó.

Rạng sáng, Mục Hàn Xuyên tới một trạm trung chuyển phục vụ công việc nạo vét lòng sông ở Thai Trạch Huyện.

Người hắn muốn tìm đang ở đây, thông thường nơi này gần như chẳng có ai.

Chỉ vào cuối mỗi tháng mới có nhân viên chính phủ tới tiến hành một số công việc nạo vét bùn.

Mục Hàn Xuyên đi vào từ con đường ven sông.

“Lão Vương không có ở đây?” Đi vào phòng, Mục Hàn Xuyên không khỏi nhíu mày.

Không đúng.

Thông thường vào giờ này, lão Vương đều sẽ trông ở đây.

“Sư phụ ta ra ngoài rồi. Có chuyện gì nói với ta cũng như nhau.” Người lên tiếng là một thanh niên tên Tống Hừ.

Tuổi không lớn, khoảng hai mươi bảy, hai mươi tám, gã là đồ đệ của lão Vương.

Chỉ có thể sửa chữa trang bị cấp F, bình thường chủ yếu làm trợ thủ cho lão Vương, phụ trách sửa những trang bị cấp F không quá quan trọng.

Mục Hàn Xuyên không quá thích người này, bản lĩnh chẳng bao nhiêu nhưng lại tự cao tự đại.

Ngày nào cũng vênh váo tự đắc, có cơ hội là bày sắc mặt cho người khác xem, cứ như người ta đang cầu gã làm việc vậy.

“Ta tới lấy trang bị. Mười ba ngày trước đã hẹn xong.”

“À, số ngăn?”

“17.”

Tống Hừ lục lọi một lúc, tùy tiện rút ra một chiếc hộp, ném lên bàn rồi mặc kệ.

Trong lòng Mục Hàn Xuyên khẽ thở phào.

May mà đã sửa xong, không xảy ra sự cố.

Hắn mở hộp nhìn một cái, ánh mắt lập tức tối lại, “Chưa sửa xong?”

Tống Hừ ngay cả đầu cũng không ngẩng lên, “Không thấy ta đang bận sao?”

Mục Hàn Xuyên liếc nhìn, món trang bị trong tay hắn ghi rõ số 25.

Đồ của mình còn chưa sửa xong, tên này đã bắt đầu sửa thứ phía sau rồi?

Tống Hừ này không hiểu quy củ đến vậy sao?

Ồ?

Món hắn đang cầm là trang bị cấp E?

Lão Vương kiếm được kỹ năng sửa chữa cấp E cho Tống Hừ rồi?

Kỹ năng sửa chữa cấp E thuộc một loại kỹ năng phụ trợ, yêu cầu học tập không cao. Chỉ cần Sức Mạnh và Nhanh Nhẹn đạt cấp F là đủ.

Tống Hừ nhìn thế nào cũng giống người chưa tham gia được bao nhiêu lần thí luyện, vậy mà cũng đã đạt cấp F.

Chỉ dựa vào bản thân Tống Hừ chắc chắn không có năng lực đó, càng không thể kiếm được kỹ năng sửa chữa cấp E.

Chỉ có thể là lão Vương giúp gã.

Tên này chẳng lẽ là dã tử của lão Vương?

“Lão Vương đâu?”

Khi Mục Hàn Xuyên nhìn tình trạng của Hư Không Dạ Dày Giáp, đại khái mới chỉ sửa được sáu thành.

Thời gian đã hẹn chỉ còn một ngày, cho dù lão Vương lập tức quay về cũng không thể sửa xong.

Tối ngày kia hắn phải tiến vào thí luyện đoàn đội, chuyện lớn của hắn bị làm lỡ rồi!

Tống Hừ vẫn không ngẩng đầu, vẻ mặt đầy khinh thường.

“Sư phụ ta rất bận, làm gì có thời gian ngày nào cũng ngồi đây chờ mấy thứ này. Muốn dùng thì cầm đi, không cần thì để lại, nửa tháng nữa tới lấy.”

A!

Trong lòng Mục Hàn Xuyên rất khó chịu, nhưng vẻ mặt vẫn tương đối bình tĩnh.

Hắn không nói thêm gì, chỉ lấy nửa số tiền còn lại, nhẹ nhàng đặt lên bàn rồi cầm Hư Không Dạ Dày Giáp của mình đi.

Đây coi như tiền mua mạng cho hắn!!

Lão Vương là người làm việc chững chạc, cực kỳ giữ chữ tín.

Có lẽ vì đồ đệ này đã có năng lực sửa chữa cấp E nên lão mới dám yên tâm rời đi.

Nếu phải ra ngoài, Lão Vương chắc chắn sẽ dặn dò rõ ràng món nào cần sửa trước, món nào phải hoàn thành đúng hạn.

Rõ ràng Tống Hừ căn bản không làm theo, ra ngoài lăn lộn, nhất định phải biết cách làm người, phải biết giữ quy củ.

Chuyện này rất quan trọng.

Nếu không, sư phụ gã chắc chắn hiểu.

Đáng tiếc gã không hiểu, mà cũng không còn cơ hội để hiểu nữa.

Bất kể Hư Không Dạ Dày Giáp chưa hoàn chỉnh này có ảnh hưởng tới mình trong lần thí luyện đoàn đội hay không, chờ ta trở về, chuyện này vẫn phải tìm bọn họ đòi một lời giải thích.

Mục Hàn Xuyên xoay người rời đi, còn chưa bước khỏi cửa, hắn đã nghe phía sau vang lên một tiếng xì nặng nề.

Tống Hừ thậm chí còn chẳng vội thu số tiền còn lại trên bàn.

...

Trở lại căn cứ bí mật của mình, Mục Hàn Xuyên không làm gì cả.

Hắn nghiêm túc điều dưỡng cơ thể, nghỉ ngơi dưỡng sức, ngủ một giấc thật ngon, xoa dịu tâm trạng cực kỳ khó chịu của mình.

Mãi tới giữa trưa hôm sau mới tỉnh lại, hắn đi sang căn phòng tạp vật bên cạnh, bắt đầu chuẩn bị cho lần thí luyện đoàn đội tối mai.

Bên trong có vài món trang bị không nhiều của hắn.

Ba tấm khiên tròn.

Một tấm thuẫn tay.

Hai tấm đại thuẫn.

Tất cả đều là cấp F.

Ngoài ra còn có một bộ giáp cấp F.

Toàn bộ đều là trang bị phòng ngự.

Đối với hắn, trang bị công kích về cơ bản không cần thiết, cũng chẳng dùng được, chỉ có thể mang đi đổi tiền!

Mục Hàn Xuyên suy nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn quyết định mang Hư Không Dạ Dày Giáp cấp E vào.

Dù chỉ còn sáu thành độ hoàn hảo, lực phòng ngự vẫn mạnh hơn giáp cấp F.

Chỉ là nếu chiến đấu bên trong quá kịch liệt, rất có thể nó sẽ trực tiếp báo hỏng ở trong đó.

Toàn bộ gia sản của mình chỉ có một món đạt tới cấp E, ngươi nói xem ta có nỡ không?

Phiền thật.

Không đi sớm, không đi muộn, lại đúng lúc ta sắp tiến vào thí luyện đoàn đội thì lão Vương chạy ra ngoài.

Lão Vương hại ta rồi!

“Không đúng...” Đến lúc này Mục Hàn Xuyên mới nhớ ra.

Mình có kỹ năng cấp S Thiên Di mà? Căn bản không cần phải suy nghĩ nhiều như vậy.

Đến lúc thật sự xảy ra chuyện, trực tiếp triệu hồi bộ giáp cấp F qua thay là được, còn cần phải nghĩ nhiều làm gì.

Ngốc thật.

Đúng là ngốc thật!!

Ở góc phòng còn có một đống đạo cụ phụ trợ, không có món nào giá trị cao.

Đắt nhất cũng chỉ là Túi Y Tế trị giá 30 nghìn, trước giờ vẫn chưa có cơ hội dùng.

Lần này ta mang Túi Y Tế, cuối cùng cũng có thể phát huy tác dụng, hy vọng vị đại tiểu thư kia không cần dùng tới, tiết kiệm được chút nào hay chút đó.

Ta nghèo.

Mục Hàn Xuyên ngồi dưới đất, bắt đầu nghiêm túc tính toán.

Một tấm khiên tròn, một tấm đại thuẫn, Hư Không Dạ Dày Giáp, ba món này sẽ theo ta tiến vào thí luyện.

Còn lại hai tấm khiên tròn, một tấm thuẫn tay, một tấm đại thuẫn và một bộ giáp cấp F.

Toàn bộ gia sản đều ở đây.

Dứt khoát đánh dấu hết, đề phòng bên trong xảy ra ngoài ý muốn. Hai vị trí còn lại thì đánh dấu một thẻ đạo cụ Điểm Độ Bền, thêm một thẻ đạo cụ Hộp Sửa Chữa.

Phải.

Như vậy cũng gần đủ rồi, thứ gì dùng được thì dùng hết, những thứ này đều là vật phẩm sản xuất từ Thí Luyện Tinh.

Trong thế giới hiện thực không phải không có trang bị tốt hay hỏa lực mạnh hơn, chỉ là không thể mang vào Thí Luyện Tinh.

Chỗ hắn đương nhiên cũng không có, muốn đánh dấu cũng chẳng đánh dấu được.

“Có nên đánh dấu một món đồ của thế giới hiện thực, rồi tới Thí Luyện Tinh thử xem có thể dùng ‘Thiên Di’ đưa nó qua không?” Mục Hàn Xuyên lại nảy ra một ý tưởng mới.

Suy nghĩ một lúc, hắn vẫn bác bỏ.

Đợi khi tham gia thí luyện cá nhân rồi thử nghiệm, lần thí luyện đoàn đội này thì không nên mạo hiểm.