Dịch: Dưa Hấu

Hơn một phút sau, ba người Bạch Cốt quay về. Đợt này đúng là kiếm lớn.

Bọn họ đã đánh chết 7 thí luyện giả, cộng thêm 3 mục tiêu trước đó, tiểu đội đã đánh chết tổng cộng 10 mục tiêu, tương đương với hai đội ngũ hoàn chỉnh.

Không nói đứng nhất, hiện tại dù thế nào cũng phải nằm trong nhóm dẫn đầu.

Sơ Vũ là người kích động nhất, “Các ngươi lợi hại thật...”

Mục Hàn Xuyên cũng không ngờ lần này bọn họ lại thu hoạch lớn đến vậy, hơi mạnh quá rồi.

Nói không chừng thật sự có cơ hội tranh top ba, phần thưởng chắc chắn sẽ rất phong phú!!

“Có một đợt lớn thành tích này, kế hoạch của chúng ta cũng phải điều chỉnh một chút. Trong điều kiện bảo đảm an toàn cho đội ngũ, cố gắng tranh một phen. Các ngươi có ý kiến gì không?” Bạch Cốt vẫn rất tôn trọng các thành viên trong đội.

Tuy Bạch Cốt biết chắc sẽ không có ai phản đối, nhưng thái độ cần có vẫn phải thể hiện.

Trong thí luyện đoàn đội, đoàn kết mới là sức chiến đấu số một.

“Đồng ý.” Hắc Vũ là người đầu tiên tỏ thái độ, kiên định ủng hộ.

“Có thể thử một lần.”bNửa Đêm Hồng Trà cũng không có ý kiến.

Mục Hàn Xuyên và Sơ Vũ đương nhiên càng không phản đối, ngược lại còn hơi kích động.

“Được. Cách ban ngày còn ba giờ, bổ sung một chút giấc ngủ. Ba giờ sau xuất phát.”

Mục Hàn Xuyên dựa vào cửa hang, tiến vào trạng thái ngủ nông, cuối cùng cũng có thể nghỉ một lát.

Bị Sơ Vũ kéo nói chuyện suốt ba giờ, hắn thật sự mệt lòng. Nếu cứ tiếp tục trò chuyện, nói không chừng ngay cả ngày sinh tháng đẻ của nàng hắn cũng có thể moi ra được.

Bạch Cốt, Hắc Vũ và Nửa Đêm Hồng Trà cũng tự tìm một góc nhỏ để ngủ.

Không ai để ý tới Sơ Vũ, nhưng nàng đang hưng phấn, vẫn chẳng ngủ được.

Làm sao bây giờ?

...

Sáng sớm.

Mới 6 giờ 30, sắc trời bên ngoài đã sáng rõ.

Đây là thời điểm sáng nhất trong ngày ở Tịch Tẫn Hoang Nguyên. Trên bầu trời không có Mặt Trời, nhưng lại lưu lại một dải cầu vồng tàn kéo dài.

Chất lỏng đen tích tụ trên mặt đất nhanh chóng tiêu tán khỏi vùng đất này, Tịch Tẫn Hoang Nguyên một lần nữa khôi phục dáng vẻ ban đầu.

Từ bốn phương tám hướng, từng đàn chim lớn mỏ nhọn bay tới Tịch Tẫn Hoang Nguyên.

Mỗi con đều dài trên 3 mét, ngoại hình dữ tợn, hung hãn. Bọn chúng đáp xuống vùng đất mênh mông, điên cuồng hút phần đất đã bị chất lỏng đen hòa tan qua trong đêm.

Không biết bên trong lưu lại thứ gì mà lại khiến chúng yêu thích đến vậy.

Ngay phía trên hang động của nhóm Mục Hàn Xuyên cũng xuất hiện vài con quái điểu như thế, thậm chí có một con đáp thẳng xuống hố.

Mọi người chỉ ngủ chưa tới ba giờ đã chuẩn bị sẵn sàng, nín thở tập trung, canh giữ ở cửa hang.

“Đây lại là thứ gì?” Sơ Vũ đứng phía sau khẽ kéo Mục Hàn Xuyên, dùng khẩu hình hỏi hắn.

Mục Hàn Xuyên ra hiệu cho nàng im lặng, lúc này hắn đâu rảnh giải thích cho nàng.

Bạch Cốt đang chờ cơ hội, cũng không vội ra tay. Mãi tới khi mấy con quái điểu phía trên lần lượt bay đi, gã mới ra thủ thế.

Động thủ!

Mục Hàn Xuyên là người đầu tiên lao ra, hắn giơ đại thuẫn lên, nặng nề đâm vào con quái điểu trong hố đang không hề đề phòng, hất nó ngã xuống đất.

Phản ứng của quái điểu cũng rất nhanh, nó phát ra một tiếng kêu chói tai, hai móng vuốt sắc bén dưới chân lập tức chộp về phía Mục Hàn Xuyên.

Đáng chú ý hơn là ở phần đuôi, nó còn mọc thêm một chiếc móng vuốt dài và lớn hơn.

Hai móng vuốt dưới chân bị đại thuẫn của Mục Hàn Xuyên chặn lại.

Chiếc móng lớn ở đuôi thì chộp trúng cơ thể hắn, nhưng không thể phá được Hư Không Dạ Dày Giáp trên người.

Bạch Cốt và Nửa Đêm Hồng Trà theo sát lao ra, kịp thời ra tay.

Một người bổ về phía đầu, một người đâm về phía ngực. Khả năng phòng ngự của những con quái điểu này rất mạnh, sức sống cũng kinh người. Bọn họ liên tiếp công kích hơn chục lần mới thật sự giải quyết được nó.

Sơ Vũ xách rìu lớn đứng sát cửa hang, chỉ thò đầu ra nhìn, không dám chạy ra hỗ trợ.

Phía trên, Hắc Vũ phát tín hiệu nhắc nhở, lại có quái điểu tới.

Quả nhiên nghe thấy tiếng kêu của đồng loại, vài con quái điểu đồng thời bay về phía cái hố.

Con gần nhất chỉ liếc mắt đã nhìn thấy tên Nhân Tộc đang đứng trên xác đồng loại của mình.

Có thể nhịn được sao? Nó thét lên rồi lao xuống.

Mục Hàn Xuyên giơ khiên nghênh đón, không hề hoảng.

Ầm!

Một tiếng va chạm nặng nề vang lên, lực đạo rất lớn.

Mục Hàn Xuyên chủ động tản bớt lực, lùi một bước dài về phía sau.

Bạch Cốt và Nửa Đêm Hồng Trà mai phục hai bên trong hố lập tức nắm lấy cơ hội, đồng thời ra tay, công kích lên người quái điểu.

Mục Hàn Xuyên vừa chủ động lùi lại lập tức ổn định thân thể, ngay sau đó phản xung trở về, đâm mạnh khiến con quái điểu ngã xuống, dùng đại thuẫn ép nó bên dưới.

Bạch Cốt và Nửa Đêm Hồng Trà lại liên tục ra tay.

Sau một hồi, thành công giải quyết con thứ hai.

Sơ Vũ lập tức hưng phấn, hình như cũng không khó đối phó đến vậy?

Dễ dàng như thế đã giải quyết được hai con.

Nàng cảm thấy mình cũng có thể chạy lên giúp một chút.

Trên bầu trời, hai con quái điểu ở xa hơn đồng thời bay tới.

Bọn họ lập lại chiêu cũ, Bạch Cốt và Nửa Đêm Hồng Trà nhảy vào góc khuất tầm nhìn, chỉ để một mình Mục đứng bên cạnh hai cái xác làm mồi nhử.

Đám quái điểu này quả thật không quá thông minh, khi nhìn thấy hai đồng loại nằm đó, lập tức nổi giận, đồng loạt lao xuống.

Lần này Mục Hàn Xuyên không dám xem nhẹ, trong khi dùng đại thuẫn tử thủ, hắn cũng lấy khiên tròn ra để ngăn móng vuốt ở đuôi của bọn chúng.

Hai con quái điểu vừa đâm vào Mục, Bạch Cốt đã giơ đao lao lên, chém trúng lưng một con, khiến một bên cánh của nó bị thương nặng.

Nửa Đêm Hồng Trà vòng ra sau tập kích, chuyên nhắm vào những vị trí yếu của chúng.

Trong khe rãnh chật hẹp, ba người cùng hai con quái điểu đánh thành một đoàn, hỗn loạn mà kịch liệt.

Ngay cả Sơ Vũ cũng xách chiếc rìu lớn lao ra hỗ trợ, nàng nghiến răng, liên tục bổ xuống.

Sức Mạnh của nàng đã đạt cấp F, lại cộng thêm hiệu quả gia trì Sức Mạnh, quả thật không hề yếu.

Chiếc rìu lớn liên tiếp chém ra mấy vết trên người quái điểu.

Hắc Vũ từ đầu đến cuối không ra tay, gã vẫn cảnh giới bốn phía.

Không tới lúc vạn bất đắc dĩ, Hắc Vũ sẽ không dễ dàng sử dụng vũ khí tầm xa của mình.

Trận chiến lần này kéo dài lâu hơn một chút, hơn một phút sau, hai con quái điểu cuối cùng cũng bị giải quyết.

Bạch Cốt và Mục bắt đầu thu thập chiến lợi phẩm, lấy mắt cùng móng vuốt ở phần đuôi của chúng, những bộ phận khác không đáng giá bao nhiêu.

Nửa Đêm Hồng Trà đứng bên cạnh chỉnh lại dáng vẻ của mình, vừa rồi nàng bị một móng vuốt quệt trúng, tóc cũng bị kéo bung một chút, vài lọn tóc xõa xuống.

Sơ Vũ vẫn còn chìm trong hưng phấn, cả đêm không ngủ mà tinh thần nàng vẫn cực kỳ tốt.

Bây giờ lại vừa tham gia trận chiến đoàn đội đầu tiên trong đời, kích động đến mức không chịu nổi.

“Nửa Đêm Hồng Trà, đây là tộc gì? Mục bọn họ đang lấy thứ gì vậy?”

“Đây là sinh vật bản địa trên Thí Luyện Tinh. Móng vuốt ở đuôi của chúng có thể bán 80 nghìn, còn một đôi mắt có thể bán 50 nghìn. Những bộ phận khác không đáng tiền lắm.”

Sơ Vũ giống hệt một tiểu nữ tử chưa từng trải sự đời, kinh ngạc không thôi.

“À? Những thứ này còn có thể mang về bán lấy tiền sao?”

“Đương nhiên đồ vật trên tinh cầu của chúng ta không thể mang tới Thí Luyện Tinh, nhưng những vật phẩm thu được trên Thí Luyện Tinh đều có thể mang về.”

“Nếu không thì những loại thuốc thử, công thức dược phẩm, bản vẽ khoa học kỹ thuật trên thị trường xuất hiện từ đâu?”

“Những thứ đó đều được thăm dò và thu hoạch từ Thí Luyện Tinh, ngay cả nguyên liệu cần dùng cũng phải tìm trên Thí Luyện Tinh.”

Sơ Vũ hiểu ra, “Vậy mắt và móng vuốt của những con quái điểu này chính là một loại nguyên liệu?”

“Đúng. Mắt của chúng là một trong những nguyên liệu của một loại thuốc thử, quanh năm đều có công ty lớn thu mua.”

“Móng vuốt có thể dùng chế tạo vũ khí, cũng có thể nghiền thành bột rồi bán cho công ty dược phẩm, là nguyên liệu của một loại dược vật tăng cường tố chất cơ thể.”

“À à, thần kỳ thật. Vậy vừa rồi chúng ta giết bốn con, chẳng phải kiếm được 500 nghìn sao?”

“Đúng.”

Đáng tiếc không có phần của ngươi.

Nghe thì đơn giản, nhưng Sơ Vũ biết, nếu chỉ dựa vào bản thân nàng thì tuyệt đối không thể giết được dù chỉ một con.

Vừa rồi nàng đã bổ rất nhiều rìu, cuối cùng cũng chỉ chém ra được mấy vết như vậy, có thể thấy lực phòng ngự của những con quái điểu này mạnh đến mức nào.