Dịch: Dưa Hấu

Một giờ sau.

Hắc Vũ dừng lại trước một khe sâu dưới lòng đất.

Hai tên Sí Linh Tộc chạy trốn đã chui vào bên dưới này.

Đám quái điểu có hình thể quá lớn, không thể chui lọt vào trong. Chúng ở bên ngoài cào bới hồi lâu, sau đó lại bay lên trời lượn quanh, gào thét thêm mấy phút, cuối cùng mới không cam lòng rời đi.

Hắc Vũ đã cẩn thận dò xét khu vực xung quanh.

Trong khe sâu, ngoài cửa hang lớn cao khoảng hai mét, còn có mấy lỗ nhỏ khác có thể chui vào.

Nhưng Sí Linh Tộc chỉ có thể ra vào bằng cửa hang lớn kia, mấy lỗ nhỏ phía sau bọn chúng cũng không thể chui qua, bởi hình thể của chúng vốn không nhỏ.

Vừa hay những lỗ nhỏ kia lại không gây trở ngại cho Nhân Tộc bọn họ, hoàn toàn đủ để lẻn vào. Đây là một hoàn cảnh tấn công tuyệt hảo.

Có thể vòng ra phía sau tập kích mà không cần chính diện cường công, giảm mức nguy hiểm xuống thấp nhất.

Hiện tại Hắc Vũ chỉ cần chờ đồng đội tới.

Hai tên Sí Linh Tộc kia bị thương rất nặng, lúc này trọng tâm của chúng chắc chắn là chữa thương, nếu không cần thiết tuyệt đối sẽ không đổi vị trí.

Không cần vội.

Hắc Vũ chỉ cần trông chừng khu vực xung quanh là được.

...

Lại hai giờ trôi qua.

Thời gian đã tới 11 giờ, mấy người Bạch Cốt mới chậm rãi chạy tới.

Trên đường bọn họ gặp một đội ngũ hoàn chỉnh khác, đối phương dường như cũng đang tìm kiếm mục tiêu.

Bọn họ phải né tránh suốt nửa giờ mới có thể tiếp tục lên đường.

Sơ Vũ quả nhiên đang bám trên người Mục Hàn Xuyên, có điều không phải bị hắn khiêng tới, mà đang thoải mái nằm trên lưng hắn.

Nàng chỉ cố gắng chịu đựng mười phút đầu tiên rồi chủ động từ bỏ. Dù sao cũng có người lo cho mình, hà tất phải miễn cưỡng?

Mục Hàn Xuyên đành phải cõng nàng tiến lên, cho dù giữa đường đã né tránh nửa giờ, để Sơ Vũ nghỉ ngơi đủ, Bạch Cốt vẫn không cho nàng tự chạy, vì thật sự quá ảnh hưởng tốc độ.

Bên Hắc Vũ không biết tình hình thế nào, không thể tiếp tục trì hoãn nữa, vậy thì chỉ đành khổ Mục một chút.

Bản thân Sơ Vũ cũng rất vui, chỉ là lúc đầu tư thế không quá thoải mái, cho nên nàng chủ động yêu cầu đổi vị trí, chuyển sang nằm trên lưng hắn.

Nửa Đêm Hồng Trà nhìn hai người với ánh mắt đầy thâm ý.

Trước đây nàng từng chủ động trêu chọc Mục, nhưng hắn chưa bao giờ cho nàng mặt mũi.

Lần này lại thế nào đây?

Chẳng lẽ hắn để mắt tới Sơ Vũ, muốn nhân lúc nàng còn ít kinh nghiệm đời mà kéo gần quan hệ, từ đó trèo lên cành cao?

Cách này cũng chưa chắc không được, chỉ là với gia thế của người ta, e rằng không dễ để hắn được như ý.

Hắc Vũ cuối cùng cũng chờ được đồng đội tới, gã chẳng hỏi gì cả.

Quá trình không quan trọng, gã chỉ cần kết quả, người tới là được.

Hắc Vũ trực tiếp nói rõ tình hình hiện tại.

Bạch Cốt suy nghĩ một lát rồi nhanh chóng bố trí: “Mục, ngươi chặn cửa hang lớn phía trước. Ta và Nửa Đêm Hồng Trà vòng từ phía sau vào, trực tiếp xử lý bọn chúng.”

Hai tên Sí Linh Tộc đang bị thương nặng, trong hang lại hạn chế năng lực phi hành nổi bật nhất của chúng. Căn bản không cần âm mưu quỷ kế gì, trực tiếp giải quyết là được.

Tốc chiến tốc thắng.

“Được.” Điểm quan trọng nhất trong kế hoạch này chính là Mục.

Hắn nhất định phải chặn kín cửa hang, bảo đảm hai tên Sí Linh Tộc không thể lao ra ngoài.

Mục Hàn Xuyên tự tin mình có thể làm được.

“Hắc Vũ, để ý kỹ xung quanh, tiện thể trông Sơ Vũ.”

Canh chừng bốn phía thì không có vấn đề, nhưng bảo gã chăm sóc vị đại tiểu thư này, Hắc Vũ lập tức không vui.

Hắc Vũ đâu phải bảo mẫu, hơn nữa gã vốn rất phiền việc giao tiếp với người khác, huống chi còn là loại đại tiểu thư như vậy.

Sơ Vũ càng không vui.

Lần đầu tiên gặp Hắc Vũ, nàng đã cảm thấy gã chẳng phải người dễ gần gì, tính tình còn khá âm trầm.

Nàng chủ động lên tiếng: “Không cần. Ta đi theo Mục là được, ta có thể giúp hắn chém đối diện.”

Mục Hàn Xuyên rất muốn nói: Ta thật sự cảm ơn ngươi...

Bạch Cốt không miễn cưỡng, chỉ đặc biệt nhấn mạnh một câu: “Mục, coi chừng nàng.”

Ý ngầm rất rõ, trong tình huống vạn bất đắc dĩ, mục tiêu quan trọng nhất vẫn là bảo vệ cố chủ.

Mục Hàn Xuyên hiểu, gật đầu.

Vị đại tiểu thư này khá dễ tiếp xúc, cũng rất nghe lời, chỉ cần cẩn thận một chút, chắc sẽ không xảy ra chuyện.

“Không có vấn đề thì động thủ. Nhanh chóng giải quyết.”

Bạch Cốt và Nửa Đêm Hồng Trà lặng lẽ vòng về mấy lỗ nhỏ phía sau.

Mục chậm rãi áp sát cửa hang lớn cao khoảng 1,8 mét.

Đại thuẫn của hắn khi mở ra chỉ cao 1,5 mét, nhưng đã đủ, chỉ cần bảo đảm hai tên Sí Linh Tộc không lao ra được là được.

Sơ Vũ nín thở, rón rén theo phía sau, nàng không dám phát ra chút âm thanh nào, hai tay cầm rìu đã túa đầy mồ hôi.

Ba mươi giây sau, bên trong hang đột nhiên vang lên tiếng giao chiến.

Chính là lúc này!!

Mục Hàn Xuyên lập tức sải bước lao tới, hắn bật người nhảy xuống từ tảng đá lớn cao bảy, tám mét.

Đại thuẫn sau lưng được rút ra, nặng nề nện xuống mặt đất trước cửa hang trong khe sâu.

Ngay khi rơi xuống, đại thuẫn hoàn toàn mở rộng, đạt tới chiều cao 1,5 mét, rộng hai mét, che kín hơn nửa cửa hang.

Ngay sau đó, một thân hình to lớn mạnh mẽ từ bên trong đâm thẳng tới.

Đại thuẫn bị đẩy trượt hơn nửa mét trên mặt đất.

Mục Hàn Xuyên dùng sức chống lại, đẩy đại thuẫn trở về cửa hang. Chưa đầy ba giây sau, một đợt va chạm mạnh hơn lại ập tới, kèm theo tiếng gầm phẫn nộ.

Hai tên Sí Linh Tộc bên trong đã phát hiện không ổn, bọn chúng bắt đầu liều mạng!

Áp lực của Mục Hàn Xuyên lập tức tăng mạnh, thực lực của hai tên Sí Linh Tộc này còn mạnh hơn bọn họ tưởng tượng.

Trong tình trạng bị thương nặng mà vẫn còn sức chiến đấu mạnh đến vậy, chẳng trách chúng có thể thoát khỏi vòng vây của nhiều quái điểu như thế.

“Hắc Vũ, vào trong hỗ trợ!!”

Mục Hàn Xuyên liên tục đẩy đại thuẫn trở lại cửa hang, đồng thời vội vàng hét lên với Hắc Vũ đang cảnh giới phía trên.

Tình hình bên trong có vẻ không quá ổn.

Hắc Vũ không hề do dự, lập tức lao về phía mấy lỗ nhỏ phía sau.

Lúc này Sơ Vũ mới chạy tới cửa hang, nàng không dám nhảy xuống, chỉ có thể từ từ trèo xuống.

Nàng thật sự rất cố gắng, vừa tới nơi đã lập tức giúp Mục Hàn Xuyên, dùng cả người chống lên đại thuẫn.

Vị đại tiểu thư này quả thật không tệ, tuy tác dụng thực tế không lớn, nhưng thái độ chắc chắn được điểm tối đa.

Nhất cổ tác khí, tái nhi suy, tam nhi kiệt.

Thời khắc khó khăn nhất đã chống qua.

Theo trực giác của Mục Hàn Xuyên, chỉ cần tiếp tục giữ được thêm một lát, hai tên Sí Linh Tộc bên trong sẽ không còn cơ hội nữa.

Ầm!

Lại một lần va chạm mạnh.

Lần này Mục Hàn Xuyên không bị đẩy lùi bao xa, chỉ hơi lùi một bước nhỏ.

Sơ Vũ lại bị lực va chạm làm ngã ra sau, nàng không để ý đau, lập tức bò dậy rồi tiếp tục chống lên đại thuẫn.

Hai mắt nàng vẫn không quên nhìn vào trong hang, chiếc rìu lớn trong tay lại bắt đầu rục rịch, chuẩn bị bổ thêm mấy nhát vào hai tên Sí Linh Tộc bên trong.

Liên tiếp thêm vài lần va chạm, cường độ đã yếu đi rõ rệt.

Quả nhiên, bọn chúng sắp không chống nổi nữa.

Giao chiến bên trong khiến hai tên Sí Linh Tộc không còn đủ sức toàn lực xông vào cửa hang.

Bây giờ chỉ còn xem ba người Bạch Cốt khi nào có thể giải quyết chúng, hy vọng bọn họ không bị thương quá nặng.

Nếu không, hai ngày thí luyện còn lại sẽ trở thành một thử thách rất lớn.

Sơ Vũ thò chiếc rìu lớn qua khe hở phía trên, liên tục bổ vào trong mấy lần.

Nhưng lần nào cũng hụt, một nhát cũng không trúng...

Mục Hàn Xuyên nhìn mà sốt ruột, ngươi cứ yên lặng giúp ta chống đại thuẫn là được rồi.

Đừng có lo chuyện linh tinh nữa!!