Tinh Vực Đại Biến Đổi, Toàn Dân Khai Hoang, Cho Ta Phát Triển Trước (Dịch)
Chương 25. Sa Dực Tộc
Dịch: Dưa Hấu
Lần này Hắc Vũ ra ngoài sớm hơn, đồng thời cũng đi xa hơn.
Đây là cơ hội cuối cùng, nếu đêm nay vẫn không có thu hoạch, vậy ban ngày ngày mai sẽ càng không còn cơ hội.
Trời vừa rạng sáng, không có phát hiện.
Hắc Vũ không nhụt chí, tiếp tục cố gắng.
Hai giờ sáng, vẫn không có phát hiện.
Hắc Vũ cảm thấy vận khí ở hướng này có lẽ không tốt, liền đổi hướng, lao về phía sườn núi ban ngày đã đi qua, thử đổi vận.
3 giờ sáng.
Cả vùng đất yên tĩnh đến mức khiến người ta hoảng hốt.
Hắc Vũ đi tới sườn núi ban ngày, im lặng đứng tại chỗ, lại là một đêm không thu hoạch được gì.
Cho dù không cam lòng đến đâu, Hắc Vũ cũng buộc phải quay về. Đợi tới 4 giờ, phần lớn những tảng đá đen đều sẽ bị chất lỏng đen bao phủ, đến lúc đó muốn trở về cũng khó.
Hắc Vũ vẫn phân rõ nặng nhẹ, không thể vì bản thân mà ảnh hưởng tới cả đội. Nếu không, sau này còn ai nguyện ý tìm hắn tổ đội?
Hắc Vũ xoay người, vừa định rời đi.
Ầm!
Đột nhiên một tiếng trầm đục vang lên, mang theo lực va chạm rất mạnh. Đó là âm thanh vật gì đó từ trên cao rơi xuống.
Khoảng cách...
Hơn năm trăm mét!
Ánh mắt Hắc Vũ lập tức trở nên sắc bén.
“Có đội ngũ đang giao chiến!”
Gã nhanh chóng lao về phía âm thanh truyền tới.
...
“Đi!”
Một đội Sa Dực Tộc gặp phải mai phục trong hang động trên vách núi cao. Ngay từ đầu đã có hai đồng đội bị tập kích, lúc này chỉ còn lại ba tộc nhân.
Để tránh những đội ngũ khác, bọn họ còn cố ý nhân lúc rạng sáng tạm thời chuyển doanh địa, tới vách núi dốc đứng này, một nơi cực kỳ thích hợp để Sa Dực Tộc ẩn nấp và phát huy ưu thế.
Không ngờ như vậy mà vẫn bị phát hiện, hơn nữa còn bị phát hiện giữa đêm khuya!
“Tỷ, đi cứu Y Sa!” Đôi mắt Trạch Na đỏ lên, nàng giãy giụa muốn quay lại.
“Đừng lo cho ta, đi mau!!” Ở phía xa, Y Sa một mình ngăn cản kẻ địch, lớn tiếng thúc giục.
Sa Dực Tộc không giỏi cận chiến, trong tình huống bình thường, bọn họ đều dựa vào năng lực ẩn nấp cực mạnh cùng tính cơ động cao, sử dụng công kích tầm xa để tập kích đối phương.
Nhìn người yêu đang một mình chiến đấu ở phía xa, lại nhìn muội muội bên cạnh, Nại Toa cuối cùng vẫn kéo Trạch Na nhảy khỏi vách núi.
Hai đôi cánh lập tức mở ra, mang theo họ bay về phương xa.
Giữa người yêu và muội muội, Nại Toa cuối cùng đã lựa chọn muội muội mình.
“Không được, Y Sa sẽ chết!!”
“Chúng ta không cứu được nàng. Đừng phụ sự hy sinh của nàng, chúng ta nhất định phải sống sót trở về.”
Nại Toa và Y Sa đã cùng nhau tham gia nhiều lần thí luyện đoàn đội, trước giờ vẫn không gặp nguy hiểm gì lớn. Điều đó cũng khiến hai người dần trở nên có chút tự phụ, xem nhẹ các chủng tộc khác.
Lần này, bọn họ còn cố ý dẫn Trạch Na vào thí luyện đoàn đội để nàng học hỏi một phen. Nhưng hết lần này tới lần khác, lần này vận may lại không đứng về phía họ.
Sa Dực Tộc có làn da xanh bạc nửa trong suốt, thân hình cao gầy mà nhẹ nhàng, tứ chi thon dài.
Sau lưng họ mọc những đôi cánh màng mỏng giống cánh côn trùng, tốc độ cực nhanh, đồng thời còn có thể phát ra ánh sáng bạc dịu nhẹ.
Kết hợp với những tế bào đặc biệt tồn tại trong làn da, Sa Dực Tộc có thể ẩn mình trong những môi trường phức tạp. Nhờ ưu thế này, bọn họ thường lợi dụng khả năng ẩn hình ngụy trang, sau đó dùng công kích tầm xa để tập kích đối phương.
Sa Dực Tộc không có tóc, trên đỉnh đầu là một vòng xúc tu giống như quầng sáng, có thể cảm nhận dao động năng lượng trong môi trường, từ đó sớm phát hiện kẻ địch. Bất kỳ đòn tấn công tầm xa nào cũng có khả năng bị họ phát giác trước.
Nhưng khuyết điểm cũng vô cùng rõ ràng, không giỏi cận chiến.
Đáng tiếc, kẻ địch lần này quá mạnh. Cho dù đã phát hiện nguy hiểm, bọn họ vẫn không thể phòng bị nổi.
Sa Dực Tộc còn có một đặc điểm vô cùng đặc biệt, đó là sinh sản đồng giới.
Trong Sa Dực Tộc chỉ có nữ giới, không có nam giới.
Người yêu của Nại Toa, Y Sa đương nhiên cũng là nữ.
...
Trong một góc tối, Hắc Vũ hoàn toàn hòa mình vào bóng đêm, im lặng quan sát.
Tên Sa Dực Tộc ở lại cản hậu cuối cùng cũng không thể chống đỡ được bao lâu. Sau một hồi giao chiến, nàng mất khả năng tiếp tục chiến đấu rồi rơi khỏi vách núi.
Nhóm tập kích họ thuộc một chủng tộc tương đối đặc biệt.
Khắc Lỗ Tác Tộc.
Chiều cao mỗi cá thể của Khắc Lỗ Tác Tộc chỉ khoảng 1,2 mét, thực lực cá thể thật ra không quá nổi bật, nhưng đây lại là một trong ba chủng tộc mạnh nhất tinh hệ, trình độ khoa học kỹ thuật cũng thuộc hàng phát triển nhất.
Bọn họ có năng lực bật nhảy cực kỳ mạnh, hơn nữa tần suất còn rất nhanh. Những cá thể mạnh thậm chí trông chẳng khác nào đang thoáng hiện, nhanh tới mức mắt thường khó theo kịp tốc độ di chuyển.
Khả năng phối hợp đoàn đội của họ càng mạnh tới cực điểm, gần như hoàn mỹ, khó tìm ra sơ hở.
Cho dù tiểu đội của mình có mặt ở đây, e rằng cũng chẳng chiếm được lợi thế.
Ấn tượng của Hắc Vũ đối với Khắc Lỗ Tác Tộc chỉ có một điểm.
Thông minh.
Vô cùng thông minh!
Mỗi một Khắc Lỗ Tác Tộc đều thông minh khác thường.
Hắc Vũ không dám ở lại lâu, một khi bị phát hiện, ngay cả gã cũng chưa chắc có thể thoát được.
Hắc Vũ chậm rãi rút lui, sau đó men theo hướng hai người Sa Dực Tộc đã bay đi, toàn lực đuổi theo.
...
5 giờ.
Hắc Vũ vẫn chưa trở về!
Mục Hàn Xuyên bước ra khỏi hang động ngầm, bên ngoài đã hoàn toàn bị chất lỏng đen chiếm cứ, những nơi còn có thể đặt chân không còn bao nhiêu.
Hắc Vũ rốt cuộc đã đi đâu?
Hay là… Xảy ra chuyện rồi?
Không lâu sau, Bạch Cốt và Nửa Đêm Hồng Trà cũng đi ra.
Giọng Nửa Đêm Hồng Trà mang theo chút cô đơn, “Có thể hắn xảy ra chuyện rồi.”
Vẻ mặt Bạch Cốt vẫn bình thản, “Người như hắn, xảy ra chuyện chỉ là sớm hay muộn. Những người như chúng ta, lại có mấy ai thật sự đi được tới cuối cùng?”
Mục Hàn Xuyên vẫn lên tiếng: “Đi tìm thử?”
“Không. Nếu hắn còn sống thì tự nhiên sẽ trở về, nếu thật sự xảy ra chuyện, chúng ta cũng không cứu được!”
Nửa Đêm Hồng Trà và Mục Hàn Xuyên đều không nói thêm.
Bọn họ đều biết Bạch Cốt nói đúng.
...
6 giờ.
Sắc trời bắt đầu hơi sáng, vô số quái điểu từ bốn phương tám hướng bay về phía Tịch Tẫn Hoang Nguyên.
Vùng đất bên ngoài vốn bị chất lỏng đen hoàn toàn chiếm cứ đang dần khôi phục lại dáng vẻ ban đầu.
Trong một vùng núi, Hắc Vũ đã đuổi theo tới tận nơi này.
Tốc độ bay của Sa Dực Tộc rất nhanh, nhưng thời gian duy trì phi hành lại có hạn. Sau khi thoát khỏi nguy hiểm, hai người chuyển sang đi bộ về nơi cao hơn để bảo tồn thể lực, đề phòng những nguy hiểm có thể xuất hiện.
Họ chỉ dùng cánh hỗ trợ, mỗi lần vỗ cánh đều chính xác đáp xuống từng khối nham thạch đen.
Tốc độ di chuyển không chậm, nhưng cũng chưa đến mức quá nhanh.
Điều này mới cho Hắc Vũ cơ hội đuổi kịp.
“Tỷ tỷ, ngươi bị thương rồi! Thế nào, có nghiêm trọng không?”
Hai người vừa trốn vào khe hẹp giữa hai tảng đá đen lớn, Trạch Na đã kinh hô.
Mãi tới lúc này nàng mới phát hiện phần bụng tỷ tỷ mình bị thương rất nặng.
“Không sao, ta vẫn chịu được. Tà Kiêu Thú sắp xuất hiện rồi, chúng ta nhất định phải nhanh chóng tìm một hang động để ẩn nấp, không thể dừng lại.”
Tà Kiêu Thú mà hai người nhắc tới chính là thứ Mục Hàn Xuyên và những người khác gọi là quái điểu. Đó gần như là khắc tinh của Sa Dực Tộc.
Khả năng ẩn nấp của bọn họ hoàn toàn vô dụng trước loại sinh vật này.
“Không được, ngươi thế này còn hành động kiểu gì? Ta chữa thương cho ngươi trước.”
“Đi!” Nại Toa nghiêm khắc từ chối.
Không còn thời gian nữa, nếu vẫn không tìm được hang động để ẩn nấp, cả hai đều sẽ gặp nguy hiểm.
“Tỷ!” Trạch Na khóc đến đỏ cả mắt, ánh mắt tràn đầy đau khổ.
“Đây chính là thí luyện. Không phải dị tộc chết thì chính là chúng ta chết. Nhớ kỹ cho dù ta chết ở đây, ngươi cũng nhất định phải sống sót trở về.”
“Tỷ tỷ, ngươi nhất định sẽ không sao! Chúng ta chắc chắn có thể cùng sống sót trở về!”
Trạch Na cõng tỷ tỷ lên, vỗ đôi cánh, cố gắng chạy về phía xa hơn để tìm chỗ ẩn thân.
Hắc Vũ lặng lẽ quan sát, gã quay đầu nhìn về phía chân trời.
Sắc trời đã sáng, ở nơi xa đã có thể nhìn thấy vài chấm đen nhỏ.
Đàn quái điểu sắp tới rồi!
Sa Dực Tộc có khả năng cảm nhận đặc biệt đối với môi trường xung quanh và những biến động năng lượng.
Gã không thể dễ dàng tới gần, công kích tầm xa lại rất khó có tác dụng với họ.
Không có đồng đội bên cạnh, Hắc Vũ vốn cũng không giỏi cận chiến, lúc này mới phát hiện mình dường như chẳng có cách nào xử lý hai người kia.
Gã lại nhìn về phía chân trời.