Dịch: Dưa Hấu

Lần này đội ngũ rõ ràng dựa sát vào nhau hơn, không còn dám có chút khinh thường nào. Ngay cả tuyến đường ban đầu cũng bị thay đổi, bọn họ lựa chọn một con đường nhỏ giữa bãi đá càng thêm kín đáo.

Hai bên là những mỏm đá dựng san sát, chỗ cao hơn mười mét, thấp hơn cũng phải sáu bảy mét. Ở giữa chỉ có một con đường hẹp rộng chừng ba bốn mét, đá vụn dày đặc, cực kỳ khó đi.

“Mục, ngươi còn ổn không? Sao ta thấy ngươi đi khập khiễng vậy, có cần ta dìu không?”

“Không cần, cảm ơn ngươi. Ngươi tự chăm sóc tốt cho mình là được.”

“Ta cũng rất ổn, ngoại trừ hơi đau đầu.”

Tóc Sơ Vũ lúc này rối tung, trong tay xách chiếc rìu nhỏ, ngay cả chùm tóc đuôi ngựa đã bung loạn cũng chẳng có thời gian buộc lại.

“Cảm ơn ngươi hôm nay đã bảo vệ ta. Sau khi trở về, ta sẽ tặng ngươi một món quà thật lớn.”

“Ta cảm thấy không cần đâu...”

Nhà ngươi đã tặng ta một tấm Thẻ Đạo Cụ Điểm Thuộc Tính Ngẫu Nhiên màu vàng rồi, nhận thêm quà nữa ta cũng thấy hơi ngại.

“Không được! Ta Vương... ta, Sơ Vũ, lời đã nói ra thì nhất định phải tặng.”

Suýt nữa thuận miệng để lộ tên thật của mình, Sơ Vũ lập tức im bặt.

Tùy ngươi vậy!

Mục Hàn Xuyên cũng chẳng còn tâm trạng dây dưa với nàng, lúc chiến đấu còn chưa cảm thấy gì, nhưng vừa đánh xong, toàn thân hắn lập tức đau nhức.

Tên Tích Tộc kia ra tay thật sự quá ác, hiện giờ hắn chỉ muốn mau chóng tìm một nơi nghỉ ngơi cho tốt.

Phía trước không xa, Hắc Vũ vừa đi vừa cẩn thận quan sát bốn phía. Trong lòng gã luôn có một cảm giác kỳ lạ, rất quen thuộc, nhưng nhất thời lại không thể nói rõ cụ thể là gì.

Giống như… Cảm giác khi chính gã âm thầm bám theo người khác, chờ đợi thời cơ thích hợp nhất để tập kích.

Nghĩ tới đây, Hắc Vũ đột nhiên dừng lại.

Trong khoảnh khắc ấy, gã giống như chợt hiểu ra điều gì.

Có người!

Hơn nữa còn là Nhân Tộc giống bọn họ, bọn họ đã bị một đội ngũ Nhân Tộc theo dõi!

Chắc chắn không phải vừa tới nơi này mới bị nhắm tới, mà ngay từ lúc bọn họ giao chiến với đội ngũ Nặc Y Tư Tinh, đối phương đã để mắt đến bọn hắn.

Chỉ là từ đầu tới cuối, những kẻ kia vẫn chưa ra tay, vẫn luôn chờ đợi thời cơ tập kích tốt nhất.

Mà hiện tại chính là lúc đội ngũ bọn họ suy yếu và buông lỏng nhất. Địa hình nơi đây cũng là địa điểm mai phục tốt nhất, đây chính là thời cơ ra tay hoàn hảo!

Bạch Cốt và Nửa Đêm Hồng Trà đều phát hiện sự khác thường của Hắc Vũ.

Không cần hai người hỏi, ngay giây tiếp theo, Hắc Vũ dường như đã phát hiện ra điều gì. Gã đột ngột xoay người, rút Dẫn Lực Pháo, chĩa thẳng về phía sau Mục Hàn Xuyên và Sơ Vũ.

Giữa bãi đá hỗn loạn phía sau hai người, một bóng người xuất hiện!

Ngay khoảnh khắc Hắc Vũ bất ngờ giơ súng về phía mình, Mục Hàn Xuyên đã hiểu ra.

Hắn lập tức xoay người, dùng sức rút đại thuẫn từ sau lưng xuống, nặng nề dựng ở phía sau rồi hoàn toàn bung ra.

Lúc này Sơ Vũ vẫn còn đang ríu rít nói không ngừng, hoàn toàn chưa hiểu chuyện gì xảy ra. Trong nháy mắt, nàng đã bị Mục Hàn Xuyên ấn ngã xuống đất, cả người nằm dưới thân hắn.

“Hắn muốn làm gì với mình?”

Khoảnh khắc bị đè ngã xuống đất, trong đầu Sơ Vũ lại bật ra suy nghĩ ấy.

Dẫn Lực Pháo của Hắc Vũ đồng thời khai hỏa, lướt sát bên đầu Mục Hàn Xuyên mà bay qua.

Từ bãi đá hỗn loạn phía sau, một phát Dẫn Lực Pháo khác cũng bắn thẳng về phía Mục Hàn Xuyên và Sơ Vũ.

Hai phát Dẫn Lực Pháo gặp nhau giữa đường, sau đó lại lao về phía mục tiêu của đối phương với tốc độ càng nhanh hơn.

Kẻ tập kích hoàn toàn không ngờ phía đối diện có thể phản ứng nhanh đến vậy, càng không thể tin rằng Hắc Vũ đã sớm phát hiện ra bọn chúng, chỉ có thể trơ mắt nhìn Dẫn Lực Pháo lao về phía mình.

Ầm!

Dẫn Lực Pháo cấp E cần ba giờ mới có thể tích lực một lần, uy lực đương nhiên không cần phải nói.

Đại thuẫn cấp F của Mục Hàn Xuyên vốn đã hư hao nghiêm trọng, căn bản không thể chống nổi, lập tức vỡ tung. Cả người hắn bị lực va chạm mạnh hất bay ra ngoài, đập vào một tảng đá lớn cách đó hơn mười mét.

Ngay cả Hư Không Dạ Dày Giáp trên người cũng suýt nữa bị phá hủy hoàn toàn.

May mà vừa rồi hắn đã dùng Hộp Sửa Chữa để tu bổ qua một lần, nếu không lần này thật sự thiệt hại lớn.

Toàn bộ gia sản của hắn cũng chỉ có một kiện trang bị cấp E này!

Lần này trở về muốn sửa chữa, e rằng lại phải tốn thêm không ít tiền!!!

Bản thân Mục Hàn Xuyên cũng bị thương nặng, hai kiện trang bị phòng ngự đã hư hao nghiêm trọng không đủ để hoàn toàn ngăn cản loại công kích ở cấp độ này.

Ngược lại, Sơ Vũ bị hắn che ở phía dưới lại không gặp chuyện lớn, mặc dù cũng bị dư lực hất văng ra vài mét, nàng chỉ chịu thương thế nhẹ, gần như toàn bộ sức công kích đều bị Mục Hàn Xuyên chắn lại.

Còn kẻ tập kích phía bên kia thì không có năng lực phòng ngự như Mục Hàn Xuyên.

Gã không thể hoàn toàn tránh được đòn phản kích, bị thương nặng ở hai chân, chỉ có thể cố gắng bò đi trong đau đớn, muốn mau chóng rời khỏi nơi này.

Đội ngũ trước mắt đáng sợ hơn bọn họ dự tính rất nhiều!

Ngay khoảnh khắc vụ nổ xảy ra, từ những phương hướng khác nhau đồng thời có bốn người lao xuống, phát động tập kích, bao vây tiểu đội Bạch Cốt.

Tất cả đều là Nhân Tộc.

Theo suy tính của bọn họ, đội Nhân Tộc trước mắt vừa trải qua một trận huyết chiến, đúng lúc suy yếu nhất.

Hiện giờ lại bị tập kích bất ngờ, hai người phía sau đã trọng thương, hẳn không còn bao nhiêu sức phản kháng.

Bọn họ có thể phải trả một cái giá nhất định, nhưng chắc chắn vẫn có thể bắt được đội này.

“Mục?” Nửa Đêm Hồng Trà lập tức nổi giận.

Đội ngũ của bọn họ lại một lần nữa bị tập kích, hơn nữa còn đúng vào lúc suy yếu nhất.

Kẻ ra tay lại là một đội Nhân Tộc khác!

Mục, người đã cứu nàng hai lần, hiện giờ sống chết chưa rõ. Thực lực tổng thể của đội bọn họ giảm mạnh, lúc này nàng cũng không còn sức quan tâm tới Sơ Vũ, rút kiếm rồi trực tiếp lao ra.

Bạch Cốt phản ứng cũng không chậm, trong lúc xông lên, gã vẫn không quên dặn Hắc Vũ: “Đi giúp Mục, bảo vệ Sơ Vũ.”

Nếu Mục thật sự không thể tiếp tục chống đỡ, bọn họ cũng phải cố hết sức đưa Sơ Vũ trở về.

Hắc Vũ không đáp lại, lập tức lao nhanh về phía Mục Hàn Xuyên và Sơ Vũ, đồng thời rút Quang Năng Thương bắn ra một phát.

Tên đại hán cao hai mét vốn đang từ chỗ cao nhảy xuống, định tiếp tục tấn công hai người, buộc phải tạm thời né tránh, chủ động lùi lại.

Đại chiến lập tức bùng nổ hoàn toàn giữa bãi đá chật hẹp.

Bạch Cốt lấy một địch hai, ra tay cực kỳ hung mãnh, thậm chí còn cuồng bạo hơn lúc đối phó tên Tích Tộc vừa rồi.

Đối thủ của Nửa Đêm Hồng Trà cũng là một nữ nhân, thân hình rất béo, dung mạo xấu xí. Hai bên vừa chạm mặt đã toàn lực giao chiến, hoàn toàn không có chút nương tay nào.

Rõ ràng đều là đồng tộc, nhưng đánh nhau lại giống như kẻ thù sinh tử có huyết hải thâm cừu.

Hắc Vũ vốn không giỏi cận chiến cũng buộc phải chủ động lao về phía tên đại hán cao hai mét.

Nếu gã không ra tay, Sơ Vũ sẽ gặp nguy hiểm.

May mà trong Quang Năng Thương của Hắc Vũ vẫn còn hai phát Quang Năng Đạn, đủ tạo thành uy hiếp nhất định, không đến mức khiến đối phương hoàn toàn không có kiêng dè.

Sơ Vũ lúc này đầu óc vẫn còn choáng váng, bên tai không ngừng ong ong, cả người hoàn toàn rơi vào trạng thái hỗn loạn. Cho đến tận lúc này, nàng vẫn nằm dưới đất, mờ mịt nhìn cảnh tượng trước mắt, căn bản không hiểu rốt cuộc vừa xảy ra chuyện gì.

Mãi đến khi nghe tiếng Hắc Vũ gấp gáp nhắc nhở: “Đi tới bên cạnh Mục! Dùng thẻ đạo cụ phòng ngự của ngươi, sau đó tăng Sức Mạnh cho chúng ta!”

“Mục? Mục ở đâu...” Lúc này Sơ Vũ mới nhớ tới quan sát xung quanh.

Khắp nơi đều đang giao chiến, bọn họ lại bị một đội ngũ khác tập kích!

Nàng không còn tâm trí quan tâm tới những chiến trường khác, vội vàng tìm kiếm giữa bụi đất. Cuối cùng, dưới một tảng đá lớn cách mình hơn mười mét, nàng phát hiện Mục Hàn Xuyên đang bị thương nặng.

Sơ Vũ vội vàng bò dậy nhưng lập tức lại ngã xuống, đầu nàng vẫn còn quá choáng.

Nàng không bỏ cuộc, trực tiếp đổi cách, dùng cả tay lẫn chân bò tới bên cạnh Mục Hàn Xuyên rồi lập tức sử dụng thẻ đạo cụ phòng ngự cấp F trên người.

‘Sa Nham Bích Lũy!’

Cát đá từ dưới mặt đất dâng lên, dung hợp hoàn toàn với tảng đá phía sau hai người, cuối cùng bao bọc cả Mục Hàn Xuyên và Sơ Vũ vào bên trong.

Chỉ trong khoảng thời gian ngắn khi hàng rào được dựng lên, Sơ Vũ mới có cơ hội tăng thuộc tính Sức Mạnh cho những thành viên còn lại, đồng thời quan sát chiến trường xung quanh.

Sau đó nàng kinh ngạc đến cực điểm, những người đang chiến đấu với tiểu đội của bọn họ...

Vậy mà đều là Nhân Tộc?

Sơ Vũ vừa không hiểu vừa cảm thấy buồn bã.

Tất cả đều là Nhân Tộc, không giúp đỡ lẫn nhau thì thôi, tại sao còn phải tập kích bọn họ?

“Mục, Mục, ngươi thế nào rồi? Ngươi không thể chết được, ngươi chết rồi ta phải làm sao...”

Buồn thì vẫn buồn, nước mắt cũng đã chảy ra không ít, nhưng hoàn toàn không ảnh hưởng tới việc nàng lo lắng cho Mục Hàn Xuyên.

Thương thế của Mục Hàn Xuyên quả thật rất nặng, nhưng vẫn chưa đến mức cứ như vậy mất mạng.

Chỉ là hiện giờ hắn không đứng dậy nổi, cũng chẳng muốn nói chuyện chút nào!!

Nhìn thấy Sa Nham Bích Lũy đã dựng lên, Hắc Vũ cuối cùng cũng thả lỏng hơn một chút, không cần tiếp tục cứng rắn liều mạng với đối phương, chỉ cần đứng bên cạnh kiềm chế là đủ.

Tên đại hán cao hai mét thì không chịu từ bỏ, liên tiếp vung cây chùy nặng nề đập vào Sa Nham Bích Lũy.

Ngay từ đầu đội bọn họ vốn cũng không định tiêu diệt toàn bộ đội ngũ trước mắt, chỉ muốn cố gắng tranh thủ số lượng đánh giết.

Mục tiêu bảo thủ là ba người, mà trong số đó, hai người đang trọng thương trước mắt đương nhiên chính là mục tiêu tốt nhất, làm sao có thể dễ dàng bỏ qua?

Tên phế vật Lưu Cường kia rõ ràng là người tập kích trước, vậy mà không những không thể trực tiếp giải quyết hai mục tiêu, bản thân còn bị trọng thương.

Nếu không phải như vậy, năm đánh ba, làm gì còn nhiều phiền phức đến thế!!

Liên tiếp mấy chùy nện xuống khiến Sa Nham Bích Lũy rung chuyển từng hồi.

Trái tim Sơ Vũ cũng theo đó mà run lên, nếu cứ tiếp tục bị đập như vậy, hàng rào này còn có thể chống được bao lâu...

May mà bên ngoài vẫn còn Hắc Vũ, gã đương nhiên không thể để tên đại hán kia thoải mái phá rào chắn.

Mỗi khi Hắc Vũ nhanh chóng áp sát, tên đại hán đều buộc phải quay sang ứng phó với uy hiếp từ Hắc Vũ.

Quang Năng Thương trong tay Hắc Vũ không phải vật trang trí, cho dù một phát Quang Năng Đạn chưa chắc đủ uy hiếp tính mạng đối phương, nhưng trên Thí Luyện Tinh, bị thương chính là một trong những nguy hiểm lớn nhất.

Huống chi nơi này còn đang tiến hành Huyết Sắc Thí Luyện!