Tinh Vực Đại Biến Đổi, Toàn Dân Khai Hoang, Cho Ta Phát Triển Trước (Dịch)
Chương 40. Trở Lại Mục Gia
Dịch: Dưa Hấu
Một ngày sau.
Thiên Lan Thành, tỉnh lỵ của Lạc Tỉnh, nơi có nền kinh tế xếp thứ ba cả nước.
Ba chiếc xe sang trọng chậm rãi chạy vào đại trang viên Mục gia.
“Ngươi thật sự nguyện ý giải trừ hôn ước?”
Tô Hàm vẫn có chút không quá tin tưởng Mục Hàn Xuyên, nàng cảm thấy mình có phần nhìn không thấu hắn.
Hai tỷ muội ngồi ở một đầu, Mục Hàn Xuyên ngồi phía đối diện, bình thản đáp: “Đây là chuyện tốt, đối với song phương đều tốt, không phải sao?”
“Ngươi cũng khá tự biết mình, có thể nhận rõ hiện thực chẳng lẽ không phải chuyện tốt?”
Mục Hàn Xuyên thản nhiên nhìn trang viên ngoài cửa sổ, đây là nơi hắn từng sinh sống, cảm giác rất không tốt.
Hắn không thích nơi này, càng không thích tòa thành thị này. Khắp nơi trong thành đều trồng hoa thạch lựu, mà mẫu thân của hắn lại thích nhất loại hoa ấy, khiến hắn có cảm giác như cả tòa thành đều bị thứ đó ô nhiễm.
“Ngươi thật sự không còn chút suy nghĩ nào đối với Mục gia?”
“Không.”
Nếu có thể, tốt nhất cả đời này hắn cũng không muốn dính dáng gì tới đôi phụ mẫu kia nữa.
Nếu bọn họ không chịu để hắn được yên ổn, hắn cũng không ngại giết những tên hài tử hiện giờ của bọn họ, để tất cả cùng khó chịu.
“Rất tốt. Hy vọng giữa đường ngươi đừng đổi ý.”
...
Người cầm quyền Mục gia Mục Kỳ Minh đã sớm nhận được tin tức, cùng Hoàng Lăng đích thân ra ngoài nghênh đón.
Ngoài sinh phụ Mục Kỳ Minh và vị kế mẫu chưa chính thức vào cửa này, không có thành viên Mục gia nào khác xuất hiện.
Chuyện hôm nay khá kín đáo, lại liên quan trọng đại, không thích hợp làm quá mức bắt mắt. Những chuyện còn lại có thể đợi sau đó đóng cửa lại, để người Mục gia tự bàn bạc.
Mười tên bảo tiêu xuống xe đầu tiên, đồng loạt tản ra xung quanh.
Tiếp theo là Tô Hàm, lần này nàng biểu hiện cực kỳ có giáo dưỡng, chủ động tiến lên chào hỏi. Khí chất quý tộc được thể hiện vô cùng nhuần nhuyễn, hoàn toàn không tìm ra chút sơ suất nào.
Thì ra nàng vốn là một nữ nhân rất có tu dưỡng, chỉ là khinh thường hắn mà thôi.
Cuối cùng, Mục Hàn Xuyên đi theo sau Tô Thanh Vũ bước xuống xe.
Bản thân Mục Hàn Xuyên đương nhiên không muốn đối diện với vị sinh phụ này.
Nhưng người Tô gia đã điều tra tới tận nơi hắn ở, thậm chí còn tìm tới quán mì, hắn còn có thể không tham gia sao? Hắn càng không muốn kéo cả nhà Yến tỷ vào chuyện này.
Khoảnh khắc nhìn thấy Mục Hàn Xuyên, Mục Kỳ Minh rõ ràng sững lại trong giây lát.
Mười sáu năm, đây là lần đầu tiên sau mười sáu năm gã gặp lại thân sinh nhi tử này, cũng là trưởng tử do chính gã đặt tên.
Ngay cả năm Mục Hàn Xuyên bảy tuổi được tìm về, Mục Kỳ Minh cũng chưa từng gặp tên nhi tử này, bởi năm đó hắn ra ngoài lịch luyện, còn mang theo Hoàng Lăng bên cạnh cùng đi.
Khoảng thời gian gần đây, Mục gia vẫn âm thầm tìm kiếm Mục Hàn Xuyên nhưng tạm thời chưa có kết quả.
Không ngờ hôm nay hắn lại chủ động trở về.
Hơn nữa còn đi cùng người Tô gia? Chuyện này lập tức trở nên kỳ quái.
Tình hình đã vượt khỏi sự khống chế của Mục Kỳ Minh, khiến gã rơi vào thế bị động.
“Ừm...”
Mục Kỳ Minh khẽ phát ra một tiếng nơi mũi.
Nếu không phải vì mẫu thân đã phát điên của hắn, mọi chuyện vốn không nên thành ra thế này.
Chỉ cần liếc mắt một cái, Hoàng Lăng đã nhận ra Mục Hàn Xuyên.
Điều này khiến nàng vô cùng kinh ngạc.
Sao hắn lại tới đây?
Lại còn đi cùng người Tô gia? Kẻ đến không thiện.
Người Tô gia hôm nay rõ ràng không phải tới để ôn hòa thương lượng, nếu không tuyệt đối sẽ không mang Mục Hàn Xuyên theo!
“Hàn Xuyên.” Mục Kỳ Minh chủ động mở miệng.
Quản gia cùng những lão bộc đứng bên cạnh lập tức toát mồ hôi lạnh.
Nam tử trẻ tuổi này là… Đại thiếu gia?
Kể từ khi Hoàng Lăng, vị nữ chủ nhân hiện tại vào ở Mục gia, nữ chủ nhân trước kia cùng vị đại thiếu gia này chưa từng xuất hiện, vì vậy cũng chưa từng xảy ra bất cứ va chạm nào.
Nhưng hôm nay… Hắn cứ thế đột nhiên xuất hiện, không ai có chút chuẩn bị nào, thậm chí nhất thời còn không biết nên xưng hô ra sao.
Cuối cùng vẫn không tránh khỏi sao?
Cuộc tranh đoạt quyền thừa kế của đại gia tộc rốt cuộc cũng sắp bắt đầu rồi sao!!
Mục Hàn Xuyên chỉ thản nhiên liếc vị sinh phụ trên phương diện huyết thống này một cái, hoàn toàn không để ý, trực tiếp đi theo Tô Hàm bước lên bậc thềm.
Hắn và Tô Hàm vốn không hợp nhau, nhưng khi đối mặt với Mục gia, thái độ của hai người lại nhất trí đến lạ, căn bản chẳng quan tâm sắc mặt khó coi của bọn họ.
Sau khi hoàn thành lễ nghi cần có, Tô Hàm lập tức thể hiện thái độ thật sự của mình, rõ ràng Tô gia nàng hôm nay không phải tới để hòa hòa khí khí nói chuyện.
Sắc mặt Mục Kỳ Minh lập tức trở nên vô cùng khó coi, đám hạ nhân Mục gia phía sau lại càng thêm lúng túng.
Chỉ có Tô Thanh Vũ vẫn giữ nụ cười ngọt ngào, nàng cố ý tự giới thiệu, còn thay trưởng bối Tô gia vấn an Mục Kỳ Minh, thái độ cung kính hữu lễ.
Điều này ít nhiều cũng giúp vị chủ nhân như Mục Kỳ Minh lấy lại được chút thể diện.
“Ngươi là Tô Thanh Vũ?”
Đây chính là nhi tức tương lai của Mục gia bọn họ… Dung mạo quả thật xinh đẹp, lại rất có giáo dưỡng, Tô gia bồi dưỡng nàng không tệ.
Hoàng Lăng cũng nghiêm túc đánh giá Tô Thanh Vũ một hồi, đây chính là nhị nữ Tô gia, vị hôn thê của Mục Hàn Xuyên, không ngờ nàng cũng đích thân tới.
“Đúng vậy, ta chính là Tô Thanh Vũ, vị hôn thê của Mục Hàn Xuyên.” Nàng đặc biệt nhấn mạnh nửa câu phía sau.
“Ngươi... rất tốt. Đi, cùng vào trong đi.”
“Vâng, Mục thúc thúc.”
Tin tức Mục gia nhận được trước đó chỉ nói Tô Hàm sẽ tới một chuyến, không ngờ Tô gia lại đưa cả hai người trong cuộc tới đây...
Trong lòng Mục Kỳ Minh có rất nhiều nghi vấn, nhưng hiện giờ chưa phải lúc hỏi.
...
Trong đại sảnh đã sớm chuẩn bị một bàn ngọ yến phong phú.
Mấy người lần lượt ngồi xuống.
Hoàng Lăng ngồi cạnh Mục Kỳ Minh, Tô Thanh Vũ ngồi cùng Tô Hàm, còn Mục Hàn Xuyên ngồi riêng một bên.
Ba phe phân chia cực kỳ rõ ràng, sự xuất hiện đột ngột của Mục Hàn Xuyên đã hoàn toàn phá vỡ những sắp xếp ban đầu của Mục gia.
Trong phòng ăn nhất thời yên tĩnh, cả ba bên đều không thật sự có khẩu vị, mỗi người đều mang tâm sự riêng.
Cuối cùng, vẫn là Mục Kỳ Minh chủ động phá vỡ sự im lặng.
“Tô Hàm, phụ thân ngươi không tới sao?”
Đối diện với hai vãn bối Tô gia, lại đều là nữ nhi gia, Mục Kỳ Minh thật sự không biết phải khuấy động bầu không khí thế nào.
Chẳng lẽ lại lôi nhau ra uống mấy lượng rượu?
Gã cũng không thể hạ thấp giá đỡ trưởng bối của mình đến mức ấy.
“Trong nhà ta cảm thấy ta tới là đủ rồi.”
“Hả?”
Câu nói này mang ý vị không bình thường, sức nặng cũng không nhẹ, tính nhắm vào cực kỳ rõ ràng.
Mục Kỳ Minh đương nhiên nghe ra được.
“Những lời thừa thãi cũng không cần nói.” Tô Hàm trực tiếp vào thẳng vấn đề, hoàn toàn không khách khí, khí thế mạnh đến đáng sợ.
“Mục Hàn Xuyên đã tìm tới Tô gia chúng ta, nói rõ hắn không có bất kỳ ý nguyện nào muốn tiếp tục hôn sự với Tô Thanh Vũ.”
“Tô gia chúng ta đặt chân tại Thanh Hoàng mấy trăm năm, trước giờ chưa từng làm chuyện ép buộc người khác.”
“Hôm nay cố ý tới đây, chính là muốn cùng Mục gia các ngươi bàn chuyện giải trừ hôn ước.”
Ta mẹ nó...
Mục Hàn Xuyên suýt nữa muốn thổ huyết, gã cúi đầu, gắp mấy miếng củ cải trong bát. Trước mặt gã, món gần nhất cũng chỉ có đĩa rau trộn này.
Ngươi xác định không phải ép buộc?
Cũng xác định là ta chủ động tìm các ngươi?
Tô Thanh Vũ cũng im lặng cúi đầu, cố gắng tìm chút chuyện gì đó để làm.
Hoàng Lăng nghe vậy, sắc mặt lập tức thay đổi, nhưng vẫn cố duy trì bình tĩnh.
Ánh mắt nàng chuyển về phía Mục Hàn Xuyên.
Là hắn yêu cầu?
Tại sao hắn lại làm như vậy?
Hay hắn còn mục đích khác, cố ý kéo Tô gia tới làm chỗ dựa cho mình?
Ánh mắt Mục Kỳ Minh sắc bén như đuốc, trực tiếp nhìn về phía Mục Hàn Xuyên.
Hắn đi tìm Tô gia?
Chủ động yêu cầu giải trừ hôn ước?
Người Tô gia coi người Mục gia bọn họ là kẻ ngốc sao?
Khoan nói Mục Hàn Xuyên có biết chuyện hôn ước này hay không, chỉ bằng năng lực của hắn, hắn có thể chủ động tìm tới Tô gia được sao?
Tô Hàm tiếp tục nói: “Tô gia chúng ta đã nghĩ ra một cách khá ổn, dù sao Mục gia các ngươi cũng không chào đón Mục Hàn Xuyên. Đã vậy, cũng chẳng cần Mục gia các ngươi tự ra tay.”
“Tô gia chúng ta có thể đứng ra làm chứng, để Mục Hàn Xuyên tự mình chủ động thoát ly Mục gia.”
“Sau đó các ngươi lại công khai trách mắng hắn một phen, như vậy, hôn sự giữa hai nhà chúng ta tự nhiên cũng được giải trừ.”
“Đối với hai bên đều có lợi, lại không phiền phức, các ngươi thấy thế nào?”
Luận về độ không biết xấu hổ… Quả nhiên vẫn phải là Tô Hàm.
Mục Hàn Xuyên phục thật rồi.