TN70 Vợ Chồng Pháo Hôi Vội Làm Giàu

Chương 40. Anh là ai! Đến nhà tôi làm gì!

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Giang Từ sững sờ, một lúc lâu sau mới hiểu ra, thời đại này là “mới ba năm, cũ ba năm, khâu vá lại mặc thêm ba năm”, quần áo mặc được là tốt rồi, muốn có đồ mới thì phải tự mua vải về may.

Giang Từ cẩn thận hỏi: “Vậy phiếu ngoại hối…”

Người bán hàng tỏ vẻ xa lạ với từ này.

Giang Từ liền hiểu mình có lẽ đã nhớ nhầm, phiếu ngoại hối không xuất hiện vào thời điểm này.

Cô không nói thêm nữa, nói: “Vậy thì mua vải, mua…”

Giang Từ không nói tiếp được nữa.

Trời đất ơi, ai mà biết may một bộ quần áo cho một người thì cần bao nhiêu vải cơ chứ?!

Huống chi là cô!

Cô hoàn toàn không có khái niệm gì về việc này.

Chu Minh Lễ đỡ lời Giang Từ, cẩn thận nhìn lại những gì ghi trên tem phiếu vải, nói: “Chúng tôi mua ba thước vải bông.”

Lúc này người bán hàng mới đi lấy vải.

Giang Từ liếc qua, ước chừng chỉ hơn một mét vải, thầm nghĩ, chừng này sao đủ may một bộ quần áo cho một người?

Cô nặng trĩu lòng nhận lấy ba thước vải, Chu Minh Lễ lại mua thêm kim chỉ.

Người bán hàng nhìn họ một cái rồi hỏi: “Trong cửa hàng còn hai hộp kem tuyết hoa cuối cùng, hai người có muốn lấy không?”

Giang Từ còn chưa kịp nói gì, Chu Minh Lễ đã dứt khoát đáp: “Lấy.”

Giang Từ liếc nhìn Chu Minh Lễ một cái, không nói gì.

Người bán hàng liền đưa cho họ hai hộp kem tuyết hoa.

Chu Minh Lễ lại đổi nốt tờ tem phiếu đèn pin.

Gần trưa, Giang Từ và Chu Minh Lễ mới chất đống đồ đạc lên xe đạp, bao bột có thể treo trên gióng ngang của chiếc xe mượn từ đội trưởng, trong chậu cũng để được một ít đồ dùng nhà bếp, những thứ lặt vặt có thể buộc lên đều buộc hết.

Giang Từ và Chu Minh Lễ đều không dám ở lại thị trấn lâu.

Họ mua quá nhiều đồ, rất dễ gây chú ý, để phòng có người nhòm ngó, sau khi chất đồ xong, Giang Từ và Chu Minh Lễ mỗi người một chiếc xe đạp, im lặng phóng nhanh về hướng đại đội Sơn Định.

May mà họ đi xe đạp chạy nhanh, Giang Từ và Chu Minh Lễ vừa ra khỏi thị trấn Chung Mặc, phía sau họ đã xuất hiện mấy cậu trai choai choai vừa chạy vừa thở hồng hộc.

“Mẹ kiếp, chạy nhanh thật!”

“Sớm biết thế đã cướp của chúng nó ở trên thị trấn rồi, nhiều đồ như vậy!”

“Hối hận cũng vô ích, nhớ mặt chúng nó chưa? Lần sau chúng nó lại đến, nhất định phải chặn lại cho tao!”

Đáy mắt đám trai choai này lóe lên ánh nhìn tham lam.

Lúc Giang Từ và Chu Minh Lễ trở về đại đội Sơn Định, trời nắng gắt, cả hai đều mồ hôi nhễ nhại, lúc này trên đường và ngoài đồng đều không có ai, đa số đều đã về ngủ trưa.

Giang Từ và Chu Minh Lễ đạp xe về đến trước cửa nhà.

Chu Minh Lễ nói: “Em đi đón hai đứa nhỏ, anh cất đồ đạc.”

Giang Từ: “Được.”

Giang Từ đi về phía nhà họ Vu, chưa được bao xa thì đột nhiên nghe thấy Chu Minh Lễ hét lớn: “Anh là ai! Đến nhà tôi làm gì!”

Chu Minh Lễ vừa dỡ bao bột năm mươi cân treo trên gióng ngang xe đạp xuống, ánh mắt rơi vào cửa sổ căn phòng họ nghỉ ngơi thì đột nhiên nhận ra có điều không ổn.

Sáng nay lúc rời đi, Giang Từ và Chu Minh Lễ đã đóng hết cửa ra vào và cửa sổ, còn khóa cửa cẩn thận, chính là để đề phòng có trộm nhân lúc họ đi vắng mà lẻn vào trộm đồ.

Trước khi đi Chu Minh Lễ còn kiểm tra lại một lần, vậy mà giờ đây cửa sổ gần nhà bếp lại hé mở một khe.

Cửa sổ đóng chặt sao lại có khe hở được?

Chu Minh Lễ lập tức mở cửa sổ ra, liếc mắt một cái là thấy rõ toàn bộ đồ đạc trong phòng —— bên trong có một người!

Không phải Chu Miêu, không phải Chu Dương, càng không thể là anh và Giang Từ, đó là một người lạ!

Hắn trốn dưới gầm giường, mặt tuy không lộ ra nhưng chân và cẳng đều lòi ra ngoài, Chu Minh Lễ liếc mắt một cái đã thấy!

Chu Minh Lễ quát lớn một tiếng, kinh động người lạ mặt kia, đồng thời Giang Từ cũng nghe thấy.

Giang Từ thấy vậy, lập tức chạy đi, mồ hôi trên mặt còn chưa khô, người đã chạy về phía nhà họ Vu.

“Anh Vu! Anh Vu! Nhà em có trộm!!!”

Giang Từ người còn chưa vào tới nơi, đã hướng về phía cổng nhà họ Vu mà hét lớn.

Anh Vu và chị dâu Vu đang ngủ trưa lập tức tỉnh giấc.

Trộm!

Thứ bại hoại này, bất kể ở thời đại nào cũng đều khiến người ta căm ghét và khinh bỉ!

Anh Vu vội vàng xỏ giày chạy ra ngoài, hét với chị dâu Vu một câu: “Em đừng ra ngoài, trông chừng bọn trẻ! Đừng để chúng chạy lung tung!”

Anh Vu chạy ra cửa, liền thấy Giang Từ mồ hôi nhễ nhại.

“Tên trộm ở đâu?!”

“Em… nhà em!”

Giang Từ vẫn còn thở hổn hển, trên đường về cô và Chu Minh Lễ không dám đi chậm chút nào, chiếc xe đạp kia, đạp một mạch nhanh như chớp, xe có sao không thì cô chưa biết, nhưng bản thân Giang Từ thì chắc chắn có sao rồi.

Anh Vu còn chưa kịp hỏi nhiều, đã nghe một tiếng “rầm”.

Hai người vội vàng nhìn về phía phát ra âm thanh.

Cửa phòng nhà họ Chu bị người ta… đạp nát.

Nát rồi.

Anh Vu lập tức chạy về phía nhà họ Chu.

Lúc này, người đứng trước mặt Chu Minh Lễ, kẻ vừa đạp nát cửa phòng, đang âm u và phẫn hận nhìn anh.

Hai chiếc xe đạp chất đầy đồ đạc trước mặt Chu Minh Lễ, bao bột mì dưới chân anh…

Tất cả đều do Chu lão nhị dùng tiền của hắn mua!

Một trăm năm mươi đồng!

Chu Minh Lễ lạnh lùng nhìn người đàn ông kia, gằn từng chữ: “Anh trộm đồ, trộm đến nhà tôi, Chu lão đại…”

“Tao lấy lại đồ của mình, lão nhị, mày tiêu tiền giỏi thật đấy, đây là tiền của tao! Mày tiêu hết trong một ngày à?!”

Chu lão đại sắp tức chết rồi!