Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Cô dường như thật sự sẽ liều mạng kéo hắn chết cùng.
Chu lão đại lập tức tỉnh táo lại, miệng chảy máu, rụng cả răng nên nói chuyện cũng bị hở gió: “Bọn mày cứ chờ đấy, tao sẽ không để bọn mày yên!”
“Thử xem là ai không để ai yên trước?” Giang Từ nhếch miệng cười, nụ cười còn ác độc hơn cả ác quỷ.
Cô nói xong, xoay người bỏ đi, trong tay vẫn cầm cây gậy đó.
Chu lão đại thấy vậy, trong lòng dấy lên dự cảm chẳng lành, vội vàng lao về phía Giang Từ, Chu Minh Lễ túm lấy hắn, lạnh lùng nói: “Anh cả, tôi đã nhắc anh từ trước, đừng đến nhà tôi gây sự.”
Chu lão đại hoàn toàn hoảng sợ: “Bọn mày muốn làm gì? Mày buông tao ra!”
Chu Minh Lễ cười thờ ơ: “Anh đập nhà tôi, vợ tôi đập nhà anh, không quá đáng chứ?”
Ánh mắt Chu lão đại tràn đầy hoảng sợ, Chu Minh Lễ như không nhìn thấy, đấm một cú vào mặt hắn, đánh cho Chu lão đại hoa mắt chóng mặt.
Anh cứ thế túm lấy cổ áo Chu lão đại, đi theo bước chân của Giang Từ.
Anh Vu nhìn cánh cửa nát bét của nhà Chu Minh Lễ, không hề có chút đồng tình nào với Chu lão đại, ông còn lặng lẽ đi theo sau.
Giang Từ, Chu Minh Lễ và Chu lão đại một trước một sau, thu hút không ít dân làng đến xem.
"Trời ơi! Thanh niên trí thức Giang cầm gậy định làm gì thế?"
"Còn có Chu lão nhị, anh ta còn đang túm áo Chu lão đại lôi đi kìa!"
"Chuyện gì thế! Chuyện gì thế!? Thanh niên trí thức Giang lại giở trò gì vậy!"
"Hướng này... Sao lại giống nhà Chu lão đại thế?!"
"Trời ơi! Mau theo sau xem náo nhiệt!!"
Vừa nói, người đi theo sau Giang Từ càng lúc càng đông, lén lút bàn tán, cũng không biết rốt cuộc là chuyện gì.
Giang Từ lạnh mặt, cầm gậy trong tay, dẫn đầu đi đến trước cửa nhà Chu lão đại.
Mắt Chu lão đại như muốn nứt ra, không ngờ Giang Từ lại thật sự đến đập phá nhà hắn.
Dưới ánh mắt của mọi người, chỉ thấy Giang Từ nhìn cánh cửa khép hờ, rồi tung chân đạp tới!
Rầm một tiếng, cánh cửa bị đạp bung ra!
"Giang Từ! Con tiện nhân này! Mày dám đập nhà tao thử xem!"
Chu Minh Lễ lại thúc vào bụng Chu lão đại, giọng anh âm trầm độc địa: “Lúc anh đập nhà tôi sao không nghĩ đến chuyện dừng tay?”
Giang Từ lờ đi, sải bước đi vào sân.
Chu Minh Lễ kéo lê Chu lão đại theo sát phía sau.
Dân làng phía sau họ cũng lóc cóc chạy theo!
Vợ Chu lão đại còn đang giặt quần áo ở nhà, nghe thấy động tĩnh còn chưa kịp phản ứng thì một đám người đã chen chúc đầy sân.
“Các người làm gì vậy?” Vợ Chu lão đại ngơ ngác hét lên, khi thấy Chu lão đại bị đánh sưng mặt vù mũi thì kinh hãi la lên: “Chồng! Anh sao thế này!?”
“Rầm!”
Giang Từ vớ lấy cái xẻng sắt trong nhà Chu lão đại, đập thẳng vào cái chum nước đặt ở cửa bếp.
Cái chum nước vỡ tan thành hai nửa.
Vợ Chu lão đại hét lên thảm thiết: “Trời ơi! Cái chum của tôi!!”
Vợ Chu lão đại nhìn Giang Từ với ánh mắt đầy thù hận: “Cô là ai! Dám đến nhà tôi đập phá đồ đạc!”
Vợ Chu lão đại lập tức xông lên, định ăn thua đủ với Giang Từ.
Giang Từ vung tay tát cho cô ta một cái!
Bốp một tiếng!
Đánh cho vợ Chu lão đại hoa mắt chóng mặt, lảo đảo lùi lại.
Những người dân làng đi theo hít một hơi lạnh!
Nhìn ánh mắt lạnh như băng của Giang Từ, ai nấy đều câm như hến.
Chu lão đại đến nhà cô là để tìm lại tiền của hắn, nên mới lục tung đồ đạc.
Nhưng Giang Từ thì khác.
Cô thấy thứ gì đắt tiền là đập thứ đó.
"Anh Chu lão đại mua phích nước nóng đúng không?"
Giang Từ vung gậy quét qua!
Vỡ tan.
"Anh Chu lão đại dùng bát sứ đúng không?"
Giang Từ vung gậy quét qua!
Vỡ nát.
"Nhà anh Chu lão đại còn mua cả radio đúng không?"
Giang Từ ném một phát!
Rất tốt, radio phát ra tiếng xì xèo rồi rè, hỏng hẳn.
Thứ gì có giá trị, cô liền đập thứ đó.
Vợ Chu lão đại khóc trời gào đất: “Mọi người mau cản cô ta lại!”
Ai mà dám xông lên cản chứ!
Giang Từ điên thật rồi, mọi người không thấy mắt cô ta đã đỏ ngầu, rõ ràng là đang mất hết lý trí rồi sao?
Trong tay cô ta còn cầm gậy! Ai dám lên chứ? Lỡ bị cô ta đánh cho một trận thì phải làm sao?
Không ai dám ra mặt, chỉ rụt cổ đứng ngoài xem.
Sau một hồi, Giang Từ đã đập phá tan hoang nhà Chu lão đại, cô còn tìm được cái hộp hắn dùng để giấu tiền tiêu vặt.
Giang Từ cũng không thèm xem bên trong có bao nhiêu tiền, cứ thế nhét vào túi mình dưới ánh mắt như muốn giết người của Chu lão đại.
Cô trút giận xong, nhếch môi cười với Chu lão đại.
“Giang Từ tôi có thù tất báo, hoan nghênh anh lại đến nhà tôi, đập cửa, đập cửa sổ, cứ đập hết những gì có thể, tùy anh.” Nụ cười của cô trong mắt Chu lão đại toàn là sự độc địa và khiêu khích.
“Tôi cứ để anh đập, lần sau nhà anh sắm thêm đồ tốt thì nhớ gọi tôi nhé.”
“Tôi sẽ đến đập hết những thứ này thay anh.”
Vợ chồng Chu lão đại bị mấy câu này của Giang Từ làm cho tức đến nổ đom đóm mắt.
Những người dân làng đến xem hóng chuyện giờ cũng đã hiểu ra.
Hóa ra là Chu lão đại đến nhà Chu lão nhị gây sự, đập phá nhà họ, nên Giang Từ mới đến báo thù.
“Đập hay lắm! Đáng đời!”
“Còn là anh trai nữa chứ! Lại đi đến nhà em trai ruột của mình gây sự!”
Giang Từ lấy tiền xong, quay người rời khỏi nhà Chu lão đại.
Chu Minh Lễ nhìn Chu lão đại với ánh mắt gần như có thể giết người, cúi đầu thì thầm vào tai hắn.
“...”
Ánh mắt Chu lão đại càng thêm phẫn nộ.
Chu Minh Lễ cười, một giây sau, nụ cười tắt ngấm, anh đấm thẳng vào mặt hắn một cú nữa!
Chu lão đại vốn đã đầy máu miệng kêu lên một tiếng “ự”, rồi ngất lịm đi.