Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Anh Vu không biết lấy lửa ở đâu, hơ vào chân anh một lúc, con đỉa kia mới chịu nhả ra.”

“Bọn anh bắt được năm con cá lớn, còn có rất nhiều lươn và tôm sông, anh lấy một con cá mè hoa và một con cá trắm cỏ, một ít tôm, hai con lươn, mấy ngày nay không phải lo thiếu thịt.”

“Ngày mai anh sẽ lên núi một chuyến, chặt một cây tre về làm chuồng gà, chúng ta có thể đổi hai con gà mái với dân làng về nuôi.”

“Em thích ăn tôm, sáng mai anh làm bánh tôm cho em nhé?”

Giang Từ không nhịn được nữa, quay người lại, trừng mắt nhìn Chu Minh Lễ: “Chu Minh Lễ, rốt cuộc anh muốn nói gì?”

Cô vừa dứt lời, đã nghe Chu Minh Lễ dõng dạc trả lời: “Đừng bao giờ nhắc lại chuyện cũ nữa.”

Giang Từ hơi sững sờ, trong đêm tối cô không nhìn rõ được biểu cảm trên mặt Chu Minh Lễ, chỉ thấy đôi mắt anh vô cùng bình tĩnh và kiềm chế.

Cổ họng anh có chút khô rát.

Chu Minh Lễ đến giờ vẫn không hiểu tại sao Giang Từ lại muốn ly hôn với anh, nhưng anh không muốn tìm hiểu nữa.

Nếu anh và Giang Từ đã xuyên không đến đây, vậy hãy coi đây là một khởi đầu mới, cùng nhau sống tiếp.

“Chuyện cũ nếu đến bây giờ vẫn là một nút thắt không thể gỡ, thì cứ để nó thuộc về quá khứ.” Giọng Chu Minh Lễ lại nhỏ đi, anh chăm chú nhìn Giang Từ: “Bây giờ… chúng ta chỉ nói chuyện hiện tại, cùng nhau thay đổi hoàn cảnh, rời khỏi nơi này.”

“… Em biết đấy, anh xử lý các mối quan hệ xã hội trước nay không được tốt, dù trước đây chúng ta kết hôn một thời gian dài như vậy, anh vẫn làm rối tung mọi chuyện.”

“Nếu không có em, anh rất khó hòa hợp với mọi người trong đại đội Sơn Định.”

Anh đang nhún mình, nói rõ với Giang Từ rằng anh vẫn còn rất nhiều chỗ cần cô, giữa họ vẫn là mối quan hệ hợp tác, nương tựa vào nhau.

Giang Từ mím chặt môi, nằm xuống lại: “Chuyện cũ anh không nhắc thì tôi cũng sẽ không nhắc.”

Cô nhìn xà nhà đen kịt, gạt bỏ hết những suy nghĩ linh tinh.

“Bây giờ tôi đúng là kẻ vô dụng, nhưng tôi muốn anh biết, những gì anh biết làm, tôi đều có thể học.” Giang Từ nói: “Bỏ qua thân phận và gia thế, tôi luôn cho rằng nỗ lực và chăm chỉ là yếu tố quan trọng giúp một người bình thường có thể đổi đời.”

“Anh là vậy, tôi cũng sẽ là vậy.”

Chu Minh Lễ trước khi xuyên không đúng là một ví dụ điển hình cho việc lội ngược dòng ngoạn mục.

Anh từ nông thôn đi ra, từ nhỏ đã đi làm kiếm tiền, học hành và trường học là con đường để anh vươn lên, đỗ đại học là bước ngoặt thay đổi giai cấp, và chính sự nỗ lực, cần cù của anh là yếu tố quan trọng nhất giúp anh thoát khỏi nghèo đói và khổ cực.

Nếu hai người không kết hôn, Chu Minh Lễ nhiều nhất cũng chỉ mất nhiều thời gian phấn đấu hơn, dựa vào chính mình anh cũng có thể đạt được địa vị như trước.

Chu Minh Lễ làm được, cô cũng làm được.

Giang Từ chưa bao giờ cho rằng mình kém Chu Minh Lễ.

Cô quả quyết lặp lại với Chu Minh Lễ: “Anh làm được, tôi cũng có thể.”

Chu Minh Lễ hơi sững sờ, rồi chợt bật cười.

Giang Từ không vui: “Cười cái gì?”

Chu Minh Lễ nằm nghiêng nhìn cô: “Không có gì, anh chỉ nghĩ bây giờ em đến may quần áo cũng biết rồi, chắc là rất nhanh anh có thể được ăn cơm em nấu.”

Giang Từ quay người không thèm để ý đến anh.

“Hai cái quần đùi kia là làm cho anh đúng không?”

“Là chị dâu Vu làm.”

Khóe môi Chu Minh Lễ lại cong lên, chị dâu Vu may hai bộ quần áo cho Chu Miêu và Chu Dương, đường kim mũi chỉ của chị vừa đều vừa đẹp, Giang Từ mới tập tành may vá, làm được đã là tốt rồi, làm sao có thể cầu kỳ đẹp đẽ được?

Anh liếc mắt một cái là biết hai cái quần đùi đó là do Giang Từ làm.

“Em làm rất tốt.” Chu Minh Lễ chân thành nói.

Giang Từ khẽ hừ một tiếng, giọng rất nhỏ: “Còn cần anh nói sao?”

Sau này cô còn có thể may quần áo, những thứ này chỉ cần chịu khó học là nhất định sẽ học được.

Không nói là làm đẹp đến đâu, chỉ cần mặc ra ngoài được là được.

Thời đại này, ở nông thôn, chính là không cầu kỳ như vậy.

“Đừng nói nữa, ngày mai tôi phải đi làm.” Giang Từ nói: “Tháng này phải làm đủ điểm công để trả cho đội trưởng tiền cửa và gạch mà ông đã ứng trước cho chúng ta.”

Chu Minh Lễ khẽ đáp một tiếng: “Được.”

Căn phòng chìm vào yên tĩnh, Giang Từ nhắm mắt lại, dần chìm vào giấc ngủ.

Chu Minh Lễ vốn là người cần nghỉ ngơi nhất, nhưng anh lại không ngủ được.

Hai ngày trước vết thương trên người anh còn khá nặng, cần nghỉ ngơi để hồi phục, hôm nay không biết tại sao, anh lại có chút khó ngủ.

Nhìn Giang Từ, lòng anh rất yên bình.

Mấy tháng trước khi xuyên không, anh và Giang Từ luôn cãi nhau, gặp mặt là nói chuyện ly hôn, anh gần như kiệt sức, lo lắng đến hao mòn tâm trí.

Bây giờ, trong căn phòng vô cùng đơn sơ này, anh lại có thể cùng Giang Từ nằm trên một chiếc giường mà không có quá nhiều tranh cãi.

Anh đã rất lâu rồi không được nhìn cô ngủ ở khoảng cách gần như vậy.

Lần gần nhất họ chung phòng có thể là bốn tháng trước, anh và Giang Từ bị ba mẹ gọi về nhà, sau khi ăn tối xong, ba mẹ hỏi họ khi nào định có con.

Chu Minh Lễ và Giang Từ đều không trả lời chính xác, chỉ ậm ừ cho qua.

Sau khi về phòng ngủ, anh nhìn Giang Từ tháo đồng hồ, không biết có sợi dây thần kinh nào chập mạch, bèn hỏi một câu: “Em có muốn có con không?”

Nét mặt xinh đẹp của cô toát lên vẻ lười biếng, tản mạn.

Một tiếng “cạch” nhẹ, chiếc đồng hồ trên tay cô được đặt lên bàn.