TN70 Vợ Chồng Pháo Hôi Vội Làm Giàu

Chương 61. Vậy, anh có muốn kết hôn với tôi không?

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Là những người xuyên sách có kiến thức sâu rộng, Giang Từ và Chu Minh Lễ chẳng thèm xem loại kịch diễn ngay tại trận này.

Nhưng Giang Từ nghe giọng nói kia có chút quen tai, đôi khi cơ hội đến từ chính sự nhạy bén bất chợt này, thế nên cô túm lấy vạt áo Chu Minh Lễ, hạ giọng: “Qua xem một chút.”

Chu Minh Lễ: “……?”

“Xem cái gì?”

“Anh qua đó rồi sẽ biết, đừng hỏi nhiều như vậy.”

Giang Từ đã nhảy xuống khỏi yên sau xe đạp, rón rén bước từng bước nhỏ về phía trước, dáng vẻ lén lút thấy rõ.

Chu Minh Lễ nhìn dáng vẻ của cô, không nói nên lời, chỉ có thể lặng lẽ đẩy xe đạp theo sau.

Giang Từ bỗng nhiên đứng lại, ngồi xổm xuống, vẫy tay ra hiệu cho Chu Minh Lễ cũng ngồi xổm xuống.

Chờ Chu Minh Lễ cũng nấp vào chỗ kín, Giang Từ mới khẽ ngẩng đầu lên, nhìn rõ cảnh tượng cách đó không xa.

Cái chuyện chui vào lùm cây này thì cũng chỉ là một nam một nữ làm chuyện mờ ám, chẳng có gì hay ho, dĩ nhiên Giang Từ mò đến không phải vì nổi hứng muốn xem kịch người thật, mà là cô muốn xem người phụ nữ đang nói chuyện là ai.

Chỉ liếc mắt một cái, Giang Từ đã nhìn rõ là ai.

Đó không phải là Vương quả phụ của đại đội Sơn Định bọn họ sao.

Lại nhìn người đàn ông một chút ——

Ối chà!

Giang Từ mở to hai mắt, cả người như bị người ta dùng phép định thân.

Chu Minh Lễ nhìn quanh không có ai, bèn nhẹ nhàng dựng xe đạp, đi tới bên cạnh Giang Từ.

“Sao… ưm?”

Lời còn chưa dứt, miệng Chu Minh Lễ đã bị bịt lại, Giang Từ làm khẩu hình miệng với anh: “Suỵt ——”

Chu Minh Lễ nắm lấy cánh tay cô, nhìn cô thật sâu.

Giang Từ không để ý đến vẻ mặt của anh, đưa tay chỉ về phía lùm cây.

Chu Minh Lễ nhìn theo hướng tay cô.

Khi nhìn rõ người.

Chu Minh Lễ: “…”

“Trưa nay thấy cô cứ uốn éo trong ruộng lúa mạch, lại đi câu dẫn ai thế?” Người đàn ông lên tiếng, vội vàng sàm sỡ Vương quả phụ, chiếm hết tiện nghi.

“Đồ quỷ sứ, ngoài quyến rũ anh ra thì em còn quyến rũ ai được nữa?”

“Hừ, còn nói ông đây vội, là cô vội hay ông đây vội?”

Hai người nhanh chóng bắt đầu cởi quần áo của nhau, Giang Từ đã thu hồi ánh mắt, hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi những âm thanh rên rỉ của hai người họ, “Nhìn rõ chưa, nam chính kia.”

Chu Minh Lễ im lặng một lát, kéo Giang Từ rời đi.

“Ngoài dự đoán, nhưng cũng hợp tình hợp lý.”

Chu Minh Lễ hạ giọng nói: “Số tiền mà Chu Lão Đại kiếm được nhờ việc tịch biên gia sản mà phất lên chỉ có nhiều hơn Chu Lão Nhị, chứ không ít hơn hắn.”

“Chỉ có kẻ nghèo bất ngờ giàu lên mới làm những chuyện trước đây không dám làm.”

“Ví dụ như chơi gái, cờ bạc?”

Chu Minh Lễ “ừ” một tiếng trong cổ họng.

Chu Minh Lễ để cô ngồi lên xe đạp, anh đạp xe về nhà.

Giang Từ vẫn đang hỏi: “Vậy xin hỏi Chu tổng, sau khi chúng ta kết hôn, lúc em chuyển cho anh khoản tiền đầu tiên, anh đã có suy nghĩ gì?”

Chu Minh Lễ: “…”

“Ối, Chu Minh Lễ, anh đạp xe cẩn thận vào, đừng có loạng choạng!”

Trong thoáng chốc anh thất thần, suýt chút nữa không giữ vững được tay lái, Chu Minh Lễ kịp thời định thần lại, nghiêm túc đạp xe, lí nhí trả lời: “Không nhớ.”

Nói dối.

Anh nhớ rất rõ.

Lúc đó anh và Giang Từ vừa mới tốt nghiệp, sau khi chụp ảnh kỷ yếu xong, các bạn học lần lượt tản ra, Chu Minh Lễ cởi áo cử nhân, chuẩn bị đi đến buổi phỏng vấn tuyển dụng tiếp theo.

Bộ vest ở trung tâm thương mại quá đắt, anh muốn ra chợ đồ cũ xem có bộ nào rẻ không.

Người còn chưa ra khỏi cổng trường, Chu Minh Lễ đã bị người ta chặn lại.

Người chặn anh là Giang Từ, nhân vật nổi tiếng nhất trong suốt bốn năm đại học của anh.

Hai người họ không giao tiếp nhiều, lần gần đây nhất là cô giúp anh đòi lại tiền lương.

“Chu Minh Lễ, anh đi đâu đấy?”

Giang Từ vẫn đang mặc áo cử nhân, khuôn mặt xinh đẹp như hoa phù dung ngước lên, vì nắng quá đẹp nên cô chỉ có thể khẽ nheo mắt, những tia nắng vụn vỡ như tan vào trong mắt cô, đẹp đến không thể tả.

“Đi phỏng vấn.” Chu Minh Lễ đáp gọn lỏn.

“Ồ.” Giang Từ chỉ chỉ vào đôi giày da nhỏ của mình: “Có một mối làm ăn, anh có muốn làm không? Có thể giúp anh một bước lên mây, vượt qua ranh giới giai cấp.”

Mí mắt Chu Minh Lễ hơi giật, anh lạnh giọng: “Tôi không có thời gian chơi trò chơi của tiểu thư nhà giàu với cô.”

Anh lướt qua Giang Từ đi rất nhanh, giọng nói lười biếng của Giang Từ từ phía sau anh truyền đến: “Anh đi đăng ký kết hôn với tôi nhé? Giấy đăng ký kết hôn đấy, tôi có thể đầu tư cho anh, giúp anh bước vào giới mà anh khao khát nhất, tôi cũng có thể chắp mối bắc cầu, giúp anh nhanh chóng có được kiến thức, các mối quan hệ mà anh muốn, thỏa mãn tham vọng của anh.”

Bước chân Chu Minh Lễ đi về phía trước bỗng nhiên trở nên vô cùng nặng nề, hơi thở cũng nặng nề theo.

Đến khi anh quay người nhìn về phía Giang Từ, chỉ thấy cô quay lưng về phía mặt trời, khóe môi nở nụ cười, vừa tự tin nắm chắc phần thắng, lại vừa có vẻ thế nào cũng phải có được.

“Anh cũng có thể từ chối tôi, Chu Minh Lễ, anh có một phút... không, mười giây để suy nghĩ.”

Trên người cô như có những yêu tinh đang vui vẻ nhảy múa, gió thổi mái tóc cô bay bay, ánh nắng nhảy nhót trên tóc cô, còn tinh nghịch hơn cả yêu tinh.

“Mười... tám... sáu... năm bốn ba hai!”

Ngay từ đầu Giang Từ đã ngang ngược, giọng điệu đang kéo dài bỗng tăng tốc, thắt chặt trái tim anh, khiến nhịp tim của anh cũng đập nhanh theo giọng nói của cô.

Chu Minh Lễ nắm chặt tay, lưng ướt đẫm mồ hôi, lạnh mặt nói: “Đừng đùa nữa, Giang Từ, tôi không có nhiều thời gian để đùa giỡn với cô.”