TN70 Vợ Chồng Pháo Hôi Vội Làm Giàu

Chương 65. Anh Hai, thật ra em đã thích anh từ lâu rồi (2)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nhưng ai ngờ, Vương quả phụ ngã về phía Chu Minh Lễ lại không có ai đỡ, cơ thể mất thăng bằng lập tức ngã sõng soài trên mặt đất!

Vương quả phụ đau đến mức hốc mắt cũng đỏ lên.

Cái váy hàng hiệu của tôi!

Chu Minh Lễ dường như không để ý đến bộ dạng thê thảm của Vương quả phụ, cũng không đi rót nước, mà đi đến bên cạnh Chu Miêu nhìn vào bát của cô bé.

Bánh trứng rán bên trong đã ăn hết, cô bé đang uống nước đun sôi để nguội.

"Đi hỏi chị kia có khát không, nếu chị ấy khát thì dẫn qua đây uống nước." Chu Minh Lễ vỗ nhẹ lên đầu Chu Miêu.

Chu Miêu nhận nhiệm vụ, lập tức hớn hở chạy đến bên cạnh Chu Hòe.

“Chị ơi, chị có muốn uống nước không ạ?” Chu Miêu đối mặt với người không quen vẫn có chút xa cách, ngẩng đầu rụt rè hỏi Chu Hòe.

Chu Hòe luống cuống một lúc, bị đôi mắt sáng lấp lánh của Chu Miêu nhìn, cô bé khẽ gật đầu.

Chu Miêu liền dẫn Chu Hòe đi uống nước.

Vương quả phụ đứng dậy, xót xa phủi bụi trên váy, bĩu môi không vui đi đến bên cạnh Chu Minh Lễ, giọng điệu mang theo chút hờn dỗi: “Anh Hai, anh thật là nhẫn tâm, em ngã mà cũng không đỡ một chút.”

“Cô đến đây với mục đích gì?” Chu Minh Lễ nói thẳng vào vấn đề.

Vương quả phụ liếc mắt đưa tình với Chu Minh Lễ, lời nói càng thêm dịu dàng như nước: “Em đến đây còn có thể làm gì nữa chứ? Anh Hai, anh không biết đâu, thật ra em… thật ra em đã thích anh từ lâu rồi…”

Là người có thể nắm trong lòng bàn tay những gã đàn ông trăng hoa trong đại đội Sơn Định, Vương quả phụ đương nhiên không phải kẻ dễ đối phó, mục tiêu của mụ ta từ trước đến giờ chỉ có một, đó là sống một cuộc sống tốt! Lừa tiền của đàn ông để bản thân sống cho sung sướng!

Để có thể sống một cuộc sống tốt, việc phải nói những lời ngon tiếng ngọt với người đàn ông mình không thích để dỗ họ đưa tiền, hay lên giường với họ, đều chẳng đáng nhắc đến!

Vương quả phụ từng bước tiến lại gần Chu Minh Lễ, giọng điệu ai oán triền miên khó tả: “Em biết, em là một người không có đức hạnh, từ khi gả đến đây nhìn thấy anh, em đã thích anh Hai rồi, nhưng em đã có chồng, chỉ có thể trơ mắt nhìn anh Hai cưới cô thanh niên trí thức họ Giang, anh Hai không biết đâu, em nhìn anh và Giang Từ kết hôn, trong lòng đau đớn biết nhường nào.”

Vương quả phụ vừa nói vừa quan sát Chu Minh Lễ, Chu Lão Nhị này quả nhiên rất biết kiềm chế, vẻ mặt không hề thay đổi, bình tĩnh nhìn mụ ta.

Vương quả phụ thầm nghĩ: Đồ giả nai, đừng tưởng tôi không biết anh ngoài mặt thì không biểu hiện gì, nhưng trong lòng đã sớm mừng như điên rồi!

Ai mà lại không thích một người đàn bà có da có thịt quyến rũ như mụ ta mà lại đi thích một đứa con gái gầy như que củi chứ?!

Vương quả phụ còn muốn nói gì đó thì nghe thấy có người nói ở phía sau: “Lão Nhị, nhà cậu làm gì thế? Hôm qua thấy cậu với Tiểu Từ bận rộn cả ngày.”

Người đến là chị Vu, chị ta nhìn Vương quả phụ với ánh mắt không mấy thiện cảm, rồi đi tới bắt chuyện với Chu Minh Lễ.

Chu Minh Lễ gọi một tiếng chị dâu, rồi trả lời: “Sửa lại cái nhà xí, sắp xong rồi ạ.”

Chị Vu đi qua liếc nhìn: “Đây là nhà xí à? Sao còn dùng gạch để xây?”

Chị ta chỉ hỏi vậy thôi, cũng không mong Chu Minh Lễ trả lời, quay đầu nhìn Vương quả phụ, cười như không cười nói: “Đây không phải là Vương quả phụ ở đầu phía đông sao? Sao lại đi lạc đến tận đây thế?”

Quế Hoa chết tiệt! Toàn đến phá đám!

Có người ngoài ở đây, Vương quả phụ đương nhiên không thể ngang nhiên quyến rũ người khác như vậy, mụ ta cười dịu dàng với Chu Minh Lễ: “Tôi ra ngoài làm việc, con bé Tiểu Hòe cứ nằng nặc đòi đi theo, bận rộn cả buổi sáng, Tiểu Hòe nói khát nước nên tôi đến nhà anh Hai xin cốc nước uống.”

Ánh mắt đưa tình của Vương quả phụ đúng là ném cho người mù, vì Chu Minh Lễ chẳng thèm nhìn mụ ta!

Anh dừng công việc đang làm dở là để uống miếng nước nghỉ ngơi một lát, sau đó phải xây xong gạch trước khi trời nắng gắt, rồi trát thêm một lớp xi măng để phơi là được.

Hơn nữa là để xem Vương quả phụ này rốt cuộc đang giở trò gì.

Những lời tỏ tình đó, Chu Minh Lễ mà tin thì đúng là có quỷ, hôm qua anh và vợ còn thấy cảnh Vương quả phụ và Chu Lão Đại chui vào lùm cây hú hí, hôm nay Vương quả phụ lại đến tỏ tình với anh, Chu Minh Lễ không tin một chữ nào.

Anh liếc nhìn Chu Hòe đang đi theo bên cạnh Chu Miêu, cô bé uống nước xong vội vàng chạy về bên cạnh Vương quả phụ, cúi đầu, tay nắm chặt, trông có vẻ bối rối và căng thẳng.

Chị Vu chưa bao giờ tin lời Vương quả phụ, chị ta bĩu môi, vẻ mặt rất ghét bỏ Vương quả phụ, nói với Chu Minh Lễ: “Tiểu Từ đâu? Về chưa?”

Chu Minh Lễ nhẩm tính thời gian: “Vừa đi không lâu, chắc khoảng hai mươi phút nữa mới về, chị dâu tìm cô ấy có việc gì ạ?”

Chị Vu liền cười phá lên: “Tối qua hai đứa đưa cơm về, chẳng phải cô ấy có qua nhà tôi ngồi một lúc sao? Hai thằng nhóc nhà tôi không làm được bài tập, bài toán khó thế nào cũng không giải được, Tiểu Từ chỉ vài ba câu đã dạy cho chúng nó, nếu không phải sáng nay Đại Trụ và Nhị Trụ nhắc đến chuyện này thì tôi cũng không biết!”

Chị Vu không thèm nhìn Vương quả phụ, cười tủm tỉm đưa một túi nấm khô cho Chu Minh Lễ: “Hai thằng nhóc Đại Trụ và Nhị Trụ nhà tôi lên núi hái đấy, nhà tôi ăn không hết! Hai đứa cầm lấy trưa nay có thêm món ăn!”