Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Được, trước hết nhờ chị Vu trông Miêu Miêu và Dương Dương, chúng ta đi xem có bắt được ít thịt rừng không.” Chu Minh Lễ đồng ý: “Tre còn thừa lúc làm chuồng gà vẫn còn, anh đi làm mấy cái bẫy lưới nhỏ.”
Nói rồi hai người ăn cơm xong, bắt đầu làm bẫy lưới bằng tre.
Chu Dương và Chu Miêu cũng không buồn ngủ, chơi ở bên cạnh.
Giang Từ nhìn hai đứa trẻ, mấy ngày nay chúng được ăn uống đầy đủ, trông khí sắc và tinh thần đều tốt hơn nhiều, không giống như ngày đầu tiên cô mới xuyên đến, trông không có chút sức sống nào.
“Mẹ, mẹ! Xem con tìm được gì này! Nhộng ve!” Chu Dương bới dưới gốc cây một lúc lâu, từ một cái hố moi ra một con côn trùng màu nâu, cậu bé hớn hở chạy đến bên cạnh Giang Từ, vui vẻ nói.
Giang Từ thản nhiên nói: “Giỏi quá, tự cầm chơi đi.”
Chu Minh Lễ liếc nhìn, nói: “Nhộng ve có thể rang ăn, có thịt, rất thơm.”
Mắt Chu Dương và Chu Miêu sáng rực lên, vội vàng hỏi: “Thật không ạ! Cái này ăn được ạ?!”
“Được, nếu các con tìm được năm mươi con, ba sẽ làm cho các con.”
Hai đứa trẻ chưa học hết mẫu giáo cứ thế bị lừa, vỗ ngực đảm bảo: “Chúng con nhất định sẽ bắt được năm mươi con!”
Hừ hừ, mấy đứa nhóc chưa từng đi nhà trẻ.
Đến năm mươi là bao nhiêu chắc cũng không biết đâu nhỉ?
Sau khi gửi Chu Miêu và Chu Dương ở nhà chị Vu, Giang Từ và Chu Minh Lễ mượn xẻng của nhà chị Vu, chuẩn bị đồ đạc, rồi đạp xe lên núi.
Trong đại đội có không ít người thường lên núi kiếm chút thịt rừng, nên ở khu vực núi gần đại đội họ không tìm được gì, hai người phải đi xa hơn một chút, nơi dấu chân người ít đi, thì những thứ có thể gặp được cũng nhiều hơn.
Chu Minh Lễ rõ ràng rất quen thuộc với môi trường này, anh đảo mắt nhìn quanh rồi bật cười.
Giang Từ đang tò mò nhìn xung quanh, nghe thấy anh cười bèn đi tới: “Sao vậy?”
“Hang thỏ.” Chu Minh Lễ cười khẽ nói: “Hôm nay chúng ta có thể được ăn thịt thỏ.”
Giang Từ mở to hai mắt: “Làm sao anh nhìn ra được?”
Chu Minh Lễ trước đây đều nhận biết như vậy, cụ thể tại sao anh cũng không biết giải thích thế nào, đành cúi người vạch đám cỏ xung quanh ra, bên dưới đám cỏ quả nhiên có một cái hang.
Giang Từ không khỏi hưng phấn hẳn lên: “Móc trực tiếp ra sao? Tay em nhỏ, em có thể thò vào được!”
Chu Minh Lễ giữ lấy Giang Từ đã nóng lòng muốn thử: “Đâu có dễ như vậy? Thỏ khôn có ba hang, những con thỏ này đào hang dưới đất, chắc chắn không chỉ có một lối ra này.”
Chu Minh Lễ nói: “Trước tiên tìm lá khô xung quanh, anh tìm hang thỏ, lát nữa sẽ dùng khói hun tất cả các hang thỏ tìm được, nếu bên trong có thỏ, chúng nhất định sẽ chỉ chạy ra từ một cửa hang.”
Giang Từ hiểu ý của Chu Minh Lễ, lập tức hành động, với công việc có thể kiếm được thịt này, Giang Từ làm gì cũng không thấy mệt.
Nói cũng lạ, trước đây Giang Từ chưa bao giờ ham chuyện ăn uống, bất kể là ở nhà hay ra ngoài ăn cơm, cô chỉ ăn qua loa vài miếng cho xong, món không thích ăn thì không ai ép được, đồ ăn thừa còn nhiều hơn đồ đã ăn.
Nhưng bây giờ, mỗi bữa Chu Minh Lễ nấu, bát cơm của cô lúc nào cũng sạch bong, đến cả bánh ngô khó nuốt cô cũng có thể nuốt xuống mà không đổi sắc mặt, rơi một hạt cơm cô cũng không nỡ, chứ đừng nói là lãng phí lương thực.
Bây giờ chỉ cần nhắc đến thịt là cô lại thèm chảy nước miếng, có lẽ do cơ thể này đã bị bỏ đói quá lâu, phản ứng bản năng truyền lên não khiến Giang Từ cũng bất giác thèm ăn, điên cuồng lấp đầy dạ dày của mình.
Hiện tại trong nhà chỉ còn lại một con cá rưỡi và ít bột mì, chẳng đủ ăn mấy bữa, chỉ cần nhắc đến chuyện kiếm thịt là Giang Từ lại hăng hái vô cùng.
Chẳng mấy chốc, Giang Từ đã gom được một đống lá khô, Chu Minh Lễ tìm kiếm xung quanh, phát hiện bốn năm cái hang thỏ, anh và Giang Từ lần lượt lấp các hang lại, chỉ chừa lại một lối ra.
Giang Từ ngồi xổm canh trước cửa hang được chừa lại, Chu Minh Lễ đốt lá khô, nơi này vừa mới mưa xong nên rất ẩm, chẳng mấy chốc khói đặc đã bắt đầu lùa vào trong hang thỏ.
Giang Từ nhìn chằm chằm vào cửa hang, còn chưa kịp nói gì, đã đột nhiên cảm thấy có thứ gì đó vọt ra!
Cô ngẩn người, tay nhanh hơn não đã chộp lấy, trong tay liền tóm được hai cái tai thỏ, cô còn sợ nó giãy giụa chạy mất nên đè thẳng lên đầu nó!
Giang Từ: “???”
Con thỏ này dễ bắt vậy sao?!
Ý nghĩ vừa lóe lên, Giang Từ đã kêu to: “Ối!”
Tay kia lại nhanh như chớp bổ nhào tới!
Lại một con thỏ nữa!!
Chu Minh Lễ cũng không ngờ thỏ lại bị hun ra nhanh như vậy, anh đoán trong hang này chắc chắn vẫn còn, bèn dập lửa, nhanh chóng chạy đến bên cạnh Giang Từ.
Đúng như Chu Minh Lễ nghĩ, anh và Giang Từ đã chọc đúng ổ thỏ!
Từng con thỏ một thi nhau chạy ra ngoài, Giang Từ một tay đè một con thỏ béo, làm gì còn tay để bắt nữa!
Chu Minh Lễ không thể đứng nhìn những con thỏ này chạy thoát, nhanh tay nhanh mắt đè thêm hai con nữa.
Mấy con thỏ béo khác vụt qua chân họ.
Giang Từ định thần nhìn lại: “Còn năm con nữa?!”
“Không bắt được nữa rồi.”
Chu Minh Lễ có chút tiếc nuối, bốn tay sao bắt nổi chín con thỏ.
Giang Từ cúi đầu nhìn con thỏ trong tay, rồi lại nhìn hai con Chu Minh Lễ đang đè, mắt cong lên cười nói: “Mấy con kia trông không lớn lắm, chúng ta bắt vừa phải thôi, cũng như rau hẹ, phải cắt một lứa rồi để nó mọc lứa sau, đúng không?”
Chỉ cần họ biết ở đây có thỏ thì sau này không lo không có thịt thỏ ăn.