Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Cách buộc này hơi giống loại ghế trẻ em ở thời hiện đại, được đặt ở phía trước xe điện, ngay trên chỗ để chân.
Nhưng đây là phiên bản đơn giản, làm một cái ở phía sau là để phòng đứa trẻ nắm không chặt bị ngã, hoặc chân duỗi không đúng chỗ bị cuốn vào bánh xe.
Giang Từ cầm tiền của chị dâu Vu, nghe chị dặn mua loại chỉ nào, trở về thấy chiếc xe đạp có thêm hai bộ phận này thì đi vòng quanh hai vòng, tỏ ra rất thích thú.
Cô trước nay chưa bao giờ keo kiệt lời khen, dăm ba câu đã dỗ Chu Minh Lễ vui ra mặt, khóe môi anh cong lên đến mức có thể đi câu cá được rồi!
Chu Minh Lễ đặt Chu Miêu và Chu Dương vào thử, rất vừa vặn, không cần lo bọn trẻ bị ngã, cũng không sợ chân chúng duỗi vào bánh xe bị kẹt.
Vui nhất là Chu Dương và Chu Miêu, chúng đi bắt mấy con ve sầu non, tối đến lại ríu rít đọc thuộc lòng bảng chữ cái cô dạy, nghe Giang Từ đồng ý đưa chúng lên trấn, chúng cứ lăn qua lộn lại trằn trọc, không tài nào ngủ được.
May mà thời này ít trò giải trí, dù có thức khuya, hai đứa trẻ thực ra cũng ngủ rất sớm.
Hôm nay Chu Minh Lễ và Giang Từ cũng mệt lả, vừa phải làm bể phốt, vừa phải lên núi, buổi tối lại dính vào vụ lùm xùm kia, thật sự là kiệt sức.
Hai người nằm trên giường, hồi lâu cũng không có sức để nói chuyện.
Cuối cùng vẫn là Giang Từ vỗ nhẹ vào tay Chu Minh Lễ, hỏi: "Vết thương của anh khỏi hẳn chưa?"
Chu Minh Lễ nắm lấy cổ tay cô, không cho cô vỗ lung tung, thấp giọng nói: "Về cơ bản đã đóng vảy hết rồi, việc cắt lúa mạch này anh quen rồi, không có vấn đề gì."
Giang Từ: "Anh tự biết là được, trưa mai đừng nấu cơm, em lên trấn xem có cơm và món xào không, sẽ mang một ít về cho anh."
Chu Minh Lễ đáp một tiếng: "Em cũng đừng tiết kiệm quá, dẫn bọn nhỏ đi ăn no trên trấn rồi hẵng về."
Giang Từ: "Em là người sẽ để mình chịu thiệt sao?"
"Giang đại tiểu thư đương nhiên không phải."
Chu Minh Lễ vui vẻ nói, Giang Từ bị lời của anh chọc cười: "Không biết con rắn kia bán được bao nhiêu tiền."
Giang Từ trở mình hỏi: "Anh hẳn là rành giá cả này, anh thử ước tính xem?"
Chu Minh Lễ: "Giá cả thời này khác với thời của chúng ta, anh cũng không ước tính chính xác được, khoảng 20 đồng? Đây là giá của mật rắn, thịt rắn tính riêng, em cứ ước lượng dè dặt một chút. Con thỏ kia chắc có thể bán được hai đồng ở chợ đen."
Một con gà mái cũng chỉ tầm giá đó, người mua ở chợ đen chủ yếu là vì muốn thử của lạ.
"Vậy để em tự đi hỏi."
"Trên đường nhất định phải cẩn thận." Lực anh nắm cổ tay Giang Từ có hơi mạnh.
Giang Từ cười xong, giằng tay ra, nói: "Buông tay, em muốn ngủ."
Chu Minh Lễ có chút không nỡ, nhưng vẫn nghe lời buông tay.
Căn phòng tối om dần yên tĩnh, Giang Từ và Chu Minh Lễ cũng đã quá mệt, nói chuyện phiếm xong không bao lâu thì chìm vào giấc ngủ say.
Giang Từ dậy từ sớm, hôm nay có nhiều việc, không cho phép cô ngủ nướng.
Chu Dương, Chu Miêu cũng bị cô dựng dậy, cả nhà rửa mặt đánh răng, Chu Minh Lễ làm bữa sáng, giúp Giang Từ cho tất cả đồ đạc vào túi, không để lộ con rắn và con thỏ bên trong.
Chu Minh Lễ đưa mũ rơm cho Giang Từ, bế bọn trẻ lên xe, dặn đi dặn lại: "Trên đường cẩn thận, cứ đi đường lớn, đừng rẽ vào chỗ khác."
Giang Từ vẫy tay với Chu Minh Lễ, cất kỹ tiền và phiếu lương thực mang theo hôm nay, đạp chân một cái, chiếc xe đạp như tia chớp lao đi.
Chu Minh Lễ bật cười lắc đầu, khóa kỹ tất cả cửa nẻo rồi mới đi làm.
Lần này Giang Từ đi đưa cơm khá sớm, Lưu Tam còn chưa tỉnh, nghe thấy tiếng Giang Từ, có chút không vui vì bị đánh thức.
Giang Từ không quan tâm hắn có vui hay không, cười giải thích vài câu, Lưu Tam liếc nhìn hộp cơm.
Sáng nay ông lão có một quả trứng luộc.
Giang Từ rất thức thời lấy quả trứng luộc đặt lên bàn hắn, Lưu Tam rất hài lòng, ngáp một cái, phất tay cho cô đi đưa cơm, còn mình thì quay lại ngủ tiếp.
Hôm nay không gặp được ông lão.
Giang Từ đặt hộp cơm xuống rồi nhanh chóng rời đi.
Không đi về phía đại đội Sơn Định, Giang Từ trực tiếp dẫn hai đứa trẻ đi về phía trấn Chung Mặc.
Đây là lần đầu tiên Chu Dương và Chu Miêu lên trấn, chúng không hề sợ hãi, còn tíu tít nói chuyện với Giang Từ.
Chu Miêu: "Anh Đại Trụ nói trên trấn náo nhiệt lắm, còn có nhiều đồ ăn ngon, đồ chơi vui nữa, mẹ ơi, thật không ạ?"
Chu Dương: "Anh Đại Trụ còn nói trên trấn có ô tô!"
Chu Dương: "Mẹ ơi, ô tô trông như thế nào ạ?"
Giang Từ gắng sức đạp xe, con đường đất này không dễ đi, thời gian thì gấp mà việc thì nhiều, phải nhanh chóng đến nơi.
Cô tranh thủ trả lời một câu: "Mẹ là người lớn rồi, không có hứng thú với mấy trò chơi, còn đồ ăn... ba con nấu cơm không ngon à?"
Giang Từ: "Con muốn biết ô tô trông như thế nào không?"
Chu Miêu: "Ba nấu cơm ngon lắm! Ngon nhất luôn!"
Chu Dương: "Muốn ạ!"
Giang Từ: "Đợi tối về chúng ta lại bảo ba con nấu cơm... Chúng ta mua giấy bút, mẹ sẽ vẽ ô tô ra cho con xem nó trông như thế nào."
Hai đứa trẻ líu ríu không ngừng, Giang Từ nói chuyện với chúng nên cũng không thấy mệt lắm, không có đồng hồ, cô cũng không biết mình đã đạp xe bao lâu mới tới trấn Chung Mặc.
Đường trong trấn rộng hơn đường ở đội sản xuất, khắp nơi đều là người đi bộ và người đi xe đạp.
Bọn trẻ được nghỉ hè thì tụ tập thành từng nhóm chạy nhảy trên đường, vô cùng náo nhiệt.
Mắt Chu Miêu và Chu Dương nhìn không xuể, chỉ hận không thể dán chặt mắt vào mà ngắm.