Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Trên cánh đồng lúa mì, theo tiếng loa phát thanh đầy phấn khởi, tất cả mọi người trong đại đội Sơn Định đều bắt đầu vào vụ gặt.
Trừ những người già và trẻ nhỏ thật sự không thể lao động, gần như mọi người đều ra đồng, thậm chí cả Vương quả phụ cũng phải miễn cưỡng dẫn Chu Hòe đi làm, nhưng trong số đó lại không có Liễu Ân Ân.
Chồng cô ta có năng lực, Hạ Lỗi cũng đã đảm bảo với đại đội trưởng sau khi làm đủ công điểm sẽ tiếp tục làm, công điểm đó đều tính cho Liễu Ân Ân.
Liễu Ân Ân viết văn rất hay, mỗi tháng đều nhận được tiền gửi từ bưu điện, cô ta rất có tiền, cũng vì vậy mà mỗi ngày Liễu Ân Ân đều ở nhà nghĩ cách viết lách.
Mỗi lần mang canh đậu xanh do Hạ Lỗi nấu buổi sáng đi cho anh, Liễu Ân Ân lại che ô đi trên bờ ruộng, nhìn những bà lão, những cô vợ trẻ đang cặm cụi làm việc dưới đồng, tuy vẻ mặt không tỏ ra cao ngạo, nhưng trong lòng lại vô cùng tự mãn.
Cô ta vừa xinh đẹp, vừa thông minh, lại tìm được công việc kiếm tiền ổn định, sao có thể cùng một đám người làm thứ công việc nặng nhọc này dưới ruộng được?
Hôm nay khi Liễu Ân Ân mang canh giải nhiệt đến cho Hạ Lỗi, cô ta đã thấy Giang Từ trong đám phụ nữ kia.
Khóe môi cô ta nhếch lên, đi đôi xăng đan cố tình đi ngang qua Giang Từ.
Liễu Ân Ân biết Giang Từ rất ghen tị và ngưỡng mộ cô ta.
Ghen tị cô ta lấy được Hạ Lỗi, ngưỡng mộ cô ta xinh đẹp, chỉ cần cô ta xuất hiện là Giang Từ nhất định sẽ nổi trận lôi đình, nên cô ta rất thích nhìn dáng vẻ Giang Từ ghen ghét cô ta nhưng lại chẳng làm gì được.
Giang Từ đội mũ rơm, đang được Chu Hòe dạy cách bó một bó lúa mì sao cho vừa gọn gàng vừa chắc chắn, hoàn toàn không để ý Liễu Ân Ân đi ngang qua mình.
Trời ạ, Chu Hòe mới tám chín tuổi mà làm việc này đã vừa nhanh vừa vững tay rồi.
Giang Từ chưa bao giờ keo kiệt lời khen của mình, vừa thấy đã khen Chu Hòe giỏi quá.
Chu Hòe được khen thì mặt đỏ bừng, vừa ngại ngùng lại vừa cảm thấy chuyện này chẳng có gì to tát.
Dùng cọng rạ bó lúa mì... người trong thôn ai mà chẳng biết.
Cô bé lại lặng lẽ thắt thêm mấy kiểu nút khác.
Quả nhiên, Giang Từ nhìn thấy, lại kinh ngạc khen cô bé giỏi.
Chu Hòe nở một nụ cười bẽn lẽn: "Em... em có thể dạy chị."
Nói xong, Chu Hòe lại có chút lúng túng: "Chị... chắc là chị biết rồi."
Giang Từ cười nói: "Không biết đâu, nên chị mới muốn em dạy cho chị."
Chu Hòe là lần đầu tiên dạy người khác, vừa vui vẻ vừa phấn khích, gật đầu lia lịa: "Vâng ạ."
Lúc Liễu Ân Ân đi ngang qua, Giang Từ đã bó xong bó lúa mì đầu tiên trong đời.
Ánh mắt Chu Hòe bị chiếc váy xinh đẹp của Liễu Ân Ân thu hút.
Giang Từ đã bó xong lúa mì, tự mình ngắm nghía một chút: "Cũng không tệ."
Chu Hòe ngưỡng mộ nhìn chiếc váy hoa xinh đẹp kia: "Váy của cô Liễu thanh niên trí thức đẹp quá."
Liễu Ân Ân nhếch môi.
Giang Từ không nghe rõ lời Chu Hòe, tưởng cô bé đang khen mình bó lúa mì đẹp: "Có mắt nhìn đấy."
Liễu Ân Ân suýt nữa thì trẹo chân!
Cô ta quay đầu nhìn Giang Từ, đáy mắt đầy kinh ngạc và không thể tin nổi.
Chu Hòe bị phát hiện nhìn trộm, mặt càng đỏ hơn, vội vàng cúi đầu.
Ánh mắt của Liễu Ân Ân quá rõ ràng, Giang Từ muốn không cảm nhận được cũng khó, cô quay đầu nhìn lại, nhướng mày.
Chà, đúng là oan gia ngõ hẹp.
"Có chuyện gì?"
"Giang Từ, đừng tưởng cô khen tôi một hai câu là tôi sẽ tin, tôi nhớ trước kia cô đã dùng chiêu này để lừa tôi rồi." Liễu Ân Ân nói với giọng cảnh giác và lạnh lùng.
Giang Từ: "?"
Cô nàng này đang nói lảm nhảm cái gì vậy?
Giang Từ: "Khen? Tôi khen cô?"
Liễu Ân Ân hừ lạnh, trong mắt toàn là "Cô còn muốn ngụy biện à? Tôi sẽ không tin cô đâu!"
Giang Từ quay đầu nhìn Chu Hòe: "Tiểu Hòe, em xem chị bó lúa mì thế này có được không?"
Chu Hòe vội vàng gật đầu, nhỏ giọng nói: "Được ạ, chị học nhanh thật."
Giang Từ cong môi: "Đây là một tác phẩm nghệ thuật đấy, Tiểu Hòe, em có đôi mắt biết phát hiện nghệ thuật, rất có mắt nhìn."
"Đi thôi, chúng ta làm tiếp nào."
Giang Từ hoàn toàn không để ý đến Liễu Ân Ân, Liễu Ân Ân nghe vậy sắc mặt có chút khó coi.
Cô ta đã hiểu ngụ ý của Giang Từ.
Người ta khen là khen bó lúa mì mình bó, chứ khen cô Liễu Ân Ân lúc nào!
Sao mà tự mình đa tình thế không biết?
Giang Từ và Chu Hòe đi lướt qua Liễu Ân Ân, tiếp tục gom những cây lúa mì đã cắt lại, bó thành từng bó.
Liễu Ân Ân không biết ngửi thấy mùi gì, sắc mặt càng lúc càng tệ.
Giang Từ thế mà lại dùng kem tuyết hoa.
Cô ta không thể ngửi nhầm mùi hương đó được.
Giang Từ lại có kem tuyết hoa.
Sao cô ta có thể dùng kem tuyết hoa? Sao cô ta có tiền mà dùng?
Liễu Ân Ân nhìn về phía Giang Từ, chợt phát hiện một chi tiết.
Giang Từ... có chút khác xưa.
Lúc Liễu Ân Ân mới xuống nông thôn, Giang Từ rất xinh đẹp, khi đó da cô cũng rất đẹp, làn da trắng nõn phơi nắng thế nào cũng không đen, tết hai bím tóc đuôi sam to, tính tình cởi mở, răng trắng bóng, mắt sáng có thần, trong nhà thanh niên trí thức có mấy anh chàng đều thích cô.
Nhưng Giang Từ lại thích Hạ Lỗi, vì theo đuổi Hạ Lỗi, Giang Từ đã không từ thủ đoạn để hãm hại cô ta, cuối cùng hại người hại mình, phải gả cho Chu Lão Nhị.
Giang Từ ghét việc cô ta kết hôn với Hạ Lỗi, nên sau khi cưới cứ so đo với cô ta, cô ta có thai, Giang Từ cũng có thai.
Lúc mang thai, Giang Từ như bị rút cạn tinh thần, sắc mặt nhanh chóng sa sút, người ngày càng đen, càng gầy, mỗi ngày đều ghen tị nhìn cuộc sống sung túc của Liễu Ân Ân, tính tình cũng ngày càng cực đoan.