TN70 Vợ Chồng Pháo Hôi Vội Làm Giàu

Chương 86. Đáng đời mày lấy phải loại vợ như Giang Từ!

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nhưng hôm nay Chu Minh Lễ vẫn không thèm để ý đến ả ta!

Vương quả phụ tức điên trong lòng, nhưng tức thì tức, tiền vẫn rất quan trọng, vụ gặt này còn phải mấy ngày nữa, ả ta nhất định phải lấy được tiền của Chu Minh Lễ.

Chỉ cần Chu Hòe cứ giữ chân Giang Từ, ả ta sẽ có cách.

Không cần vội vàng nhất thời.

Trong lòng Vương quả phụ nhớ thương Chu Minh Lễ và Giang Từ, nhưng chủ đề của nhà Giang Từ lại là Chu Hòe.

"Cô bé đó không biết nói dối, cố ý đến gần chưa được ba phút đã lộ tẩy rồi." Giang Từ đưa cơm về, vừa nhóm lửa vừa nhìn Chu Minh Lễ xào rau.

Giang Từ nói thẳng: "Em đoán là Vương quả phụ vẫn chưa từ bỏ ý định quyến rũ anh, nên mới dùng Chu Hòe để giữ chân em."

Giang Từ chậm rãi nói: "Chu Minh Lễ, có phải Vương quả phụ cứ lượn lờ quanh anh không?"

Chu Minh Lễ im lặng, cúi đầu xào rau.

Giang Từ: "Đừng có im lặng giả làm con rùa rụt cổ cho em xem."

"Không có giả vờ." Chu Minh Lễ thấp giọng nói: "Vương quả phụ đúng là có đến gần, anh không để ý đến ả ta, đi chỗ khác gặt lúa rồi."

Giang Từ quan sát Chu Minh Lễ: "Không phải anh rất thích kiểu đó sao?"

Chu Minh Lễ ngước mắt nhìn cô, hỏi lại: "Kiểu nào?"

Ánh mắt giao nhau trong giây lát, hai người đồng thời im lặng, Giang Từ nghĩ đến điều gì đó, quay mặt đi.

Giang Từ không trả lời, Chu Minh Lễ cũng không hỏi thêm, chỉ nói: "Anh thấy người đàn ông qua lại với Vương quả phụ là ai rồi."

Giang Từ liền hỏi: "Ai?"

Chu Minh Lễ nói: "Triệu Duy, gã thanh niên trí thức ở rể nhà kế toán trong đội sản xuất."

Giang Từ: "?"

Hả?

Đại đội Sơn Định có mấy thanh niên trí thức, ngoài mấy anh chàng trẻ tuổi chưa kết hôn, những người khác người thì gả đi, người thì lấy con gái quê, mà Triệu Duy này là giáo viên trường tiểu học của đội sản xuất, đồng thời cũng là con rể của kế toán đội.

Nói là con rể, nhưng thực ra Triệu Duy càng giống ở rể hơn.

Triệu Duy xuống nông thôn còn sớm hơn Giang Từ, anh ta có học, nhưng vì nhà nghèo không lo được việc làm cho nên mới xuống nông thôn.

Triệu Duy trông cũng sáng sủa, bị con gái của kế toán liếc mắt một cái là trúng, chưa đầy một năm đã nhanh chóng kết hôn, bây giờ Triệu Duy và vợ anh ta là Xuân Hoa đã có ba đứa con.

Đứa nhỏ nhất vẫn còn đang trong bụng vợ của Triệu Duy, Xuân Hoa.

Giang Từ biết Triệu Duy, cũng biết vợ anh ta là Xuân Hoa, nhưng chưa từng nói chuyện.

Nhưng cô biết, Xuân Hoa không phải là người vợ hiền lành gì, cô gái nhà quê này tính tình nóng nảy lắm, ai mà chọc vào chị ta thì chắc chắn sẽ gặp phải phiền phức.

Giang Từ không lên tiếng nữa.

Chu Minh Lễ có thể nhắc đến Triệu Duy, chứng tỏ trong lòng anh đã có tính toán, hai người lòng dạ đều có ý xấu, không nói gì thêm, nhanh chóng làm xong bữa tối.

Sau bữa cơm, Chu Minh Lễ và Giang Từ lần lượt đưa Chu Dương và Chu Miêu đi tắm.

Cả nhà nằm trên giường, gần như không nói chuyện gì, rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ.

Nhưng trong mơ Giang Từ lại ngủ không ngon.

Cũng không biết có phải là ngày nghĩ gì đêm mơ nấy không.

Lúc nấu cơm tối, Chu Minh Lễ đột nhiên nhắc đến mẫu người anh thích, đến tối, những thứ linh tinh rối rắm đều hiện ra.

Sau khi kết hôn, Giang Từ và Chu Minh Lễ chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều, lần đầu tiên của họ cũng xảy ra khá kỳ quặc.

Trong ký ức của Giang Từ, dường như là vì một chuyện gì đó mà họ cãi nhau, chiến tranh lạnh một thời gian dài, đến khi gặp lại, cả hai đều đã uống rượu.

Vì chuyện đó, họ về đến nhà lại tiếp tục cãi nhau trên đường.

Giang Từ mang hào quang của một phú N đại, nhảy dù vào công ty của gia đình làm quản lý cấp cao, có rất nhiều người xem thường, không coi cô ra gì, Giang Từ áp lực rất lớn, tâm trạng cũng không tốt, không biết vì sao, lại nhắc đến chuyện không vui kia.

Sau đó cãi nhau với Chu Minh Lễ vài câu liền thấy phiền, muốn bỏ đi thì Chu Minh Lễ lại cứ lải nhải theo cô.

Giang Từ nghe mà phiền chết đi được, giơ tay định tát cho anh một cái để anh cút đi.

Cái tát đó rơi trên mặt Chu Minh Lễ, Giang Từ không thèm nhìn anh, tiếp tục đi thẳng.

Bên hông đột nhiên có một đôi tay choàng qua, lớp vải mỏng không che được cảm giác nóng bỏng từ bàn tay anh.

Trông có vẻ gầy gò nhưng sức lực của Chu Minh Lễ lại lớn đến lạ thường, gần như chỉ cần một tay đã bế bổng cả người cô lên.

"Em nói đúng, chúng ta bây giờ là vợ chồng, không cần thiết phải rạch ròi mọi chuyện như vậy." Một bên má anh in rõ dấu tay, nhưng cả người lại tỉnh táo đến đáng sợ.

"Giang Từ, cái tát vừa rồi đã hả giận chưa?"

Anh gần như bước những bước dài vào phòng khách, đóng sầm cửa lại, người hầu, quản gia đều im lặng trong phòng mình, không dám làm phiền chủ nhân thực sự của ngôi nhà.

Chu Minh Lễ nắm chặt cổ tay cô, áp vào nửa bên mặt còn lại của mình, đáy mắt dường như chứa đựng ngọn lửa có thể thiêu rụi cả thảo nguyên, đốt cháy lý trí, nuốt chửng sợi dây mang tên "kiềm chế": "Có muốn tát thêm một cái bên này không?"

"Đánh anh tôi còn thấy đau tay!" Giang Từ nhấc chân đá anh: "Buông ra."

Chu Minh Lễ có rất nhiều điều không hiểu trong giới này, nên anh rất nghe lời Giang Từ, cô bảo anh đi hướng đông, anh tuyệt đối không đi hướng tây.

Nhưng người luôn nghe lời trước mặt cô lúc này lại không hề động đậy.

Chất cồn khuếch đại dục vọng xấu xa của con người, càng làm người ta thêm can đảm.