Toàn Cầu Cao Võ (Bản Dịch)

Chương 31. Gọi Điện Cầu Viện Lão Vương

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Mấy phút sau, Phương Bình bước ra từ phòng 201.

Đóng chặt cửa, trên tay Phương Bình xách một cái túi nilon đen.

Hắn không lấy tiền mặt, dao găm hay các vật dụng khác, chỉ mang theo 6 lọ đan dược bên người. Những đan dược này đều cực đắt, Phương Bình không yên tâm để lại đó, nhỡ có tên trộm nào cuỗm mất thì hắn khóc tiếng Mán.

Còn Hoàng Bân, bị Phương Bình nhét giẻ vào mồm lần nữa rồi tống xuống gầm giường.

Ra khỏi khu chung cư, Phương Bình hơi nhíu mày.

"Đan dược đều mang ra rồi mà vẫn không tính điểm Tài phú. Là do điều kiện chưa đạt, hay là hiện vật không được tính, chỉ tính tiền mặt?"

"Chắc không phải vấn đề tiền mặt, vì lúc nãy mình cũng cầm tiền rồi."

Phương Bình phán đoán, có lẽ số tiền và đan dược này hiện tại vẫn chưa thực sự thuộc về mình. Rốt cuộc chuyện này nếu xử lý không khéo, cuối cùng tài sản này chưa chắc đã là của hắn. Điểm Tài phú không tăng, Phương Bình tạm thời cũng không vội.

Việc cấp bách vẫn là giải quyết cục nợ Hoàng Bân.

Người thì bắt được rồi, theo phương án ban đầu cứ đưa thẳng ra đồn cảnh sát là xong. Nhưng hiện tại Phương Bình không cam lòng làm thế. Hoàng Bân đâu phải người câm, vào đó khai ra, đồ đạc bị tịch thu, mình bây giờ không đỡ nổi áp lực từ phía cảnh sát.

Phương Bình nghĩ đi nghĩ lại, việc này phải tìm người giúp đỡ, đồng thời chia sẻ áp lực mới được. Cùng lắm thì chia chác.

Nếu Phương Bình có năng lực dọn dẹp hậu quả, với tính cách của hắn, đương nhiên là nuốt trọn. Nhưng hiện tại hắn thiếu năng lực đó. Kế sách trước mắt chỉ có thể cắt thịt, thà được ít còn hơn mất trắng.

Tìm ai chia sẻ áp lực đây?

Trong đầu Phương Bình lóe lên hình bóng Vương Kim Dương.

Đây cũng là hành động bất đắc dĩ, không phải vì hắn biết Vương Kim Dương đang truy bắt Hoàng Bân, mà là vì Phương Bình chỉ quen biết đúng một võ giả này!

Không phải võ giả thì không đủ trình đứng mũi chịu sào, kể cả bố mẹ hay thầy cô giáo, bao gồm tất cả những người Phương Bình quen biết. Trong số đó, người duy nhất có năng lực, có hy vọng bảo vệ được số tài sản này chỉ có Vương Kim Dương.

Mặt khác, Vương Kim Dương là sinh viên Võ Đại, đây là một thân phận rất quan trọng.

Phương Bình từng tiếp xúc với đối phương một thời gian, không tính là hiểu rõ, nhưng qua lời nói cũng đoán được Vương Kim Dương không phải loại người quá xấu xa. Dù chia chác không đều, tên kia có thể ăn mảnh, nhưng chắc không đến nỗi lấy mạng mình. Hắn là sinh viên Võ Đại, võ giả chính thức, tiền đồ vô lượng, vì mấy triệu mà giết người diệt khẩu thì khả năng không cao.

Hậu quả nghiêm trọng nhất là Vương Kim Dương nuốt trọn tất cả. Hơi tốt một chút thì hắn ăn phần lớn, chừa cho mình tí chút. Tốt hơn nữa thì như Phương Bình dự tính, chia đều, đây là kết cục tốt nhất rồi.

Suy tính kỹ càng đầu đuôi, xác định an toàn bản thân được đảm bảo, Phương Bình hạ quyết tâm.

Giờ khắc này, ý nghĩ duy nhất của Phương Bình là mình vẫn còn quá yếu. Nếu hắn mạnh hơn, trở thành võ giả, nuốt trọn thì đã sao? Bắt được tội phạm truy nã, lỡ tay đánh chết cũng coi là tự vệ, chính quyền Dương Thành còn dám gây sự với hắn? Võ giả ở Dương Thành không nhiều, địa vị tôn sùng. Dù biết rõ hắn nuốt trọn cũng sẽ mắt nhắm mắt mở.

Nhưng hiện tại không được, hắn chỉ là một học sinh cấp ba bình thường, ai coi hắn ra gì. Hoàng Bân dù chết hay bị đưa đến đồn, chỉ cần bị tra ra có liên quan đến Phương Bình, hắn cũng đừng hòng chiếm được món hời lớn nào. Cùng lắm là cho cái bằng khen "Người tốt việc tốt" kèm chút tiền thưởng. Nhưng so với mấy triệu tài phú, tiền thưởng thấm vào đâu, Phương Bình không thèm để vào mắt.

Hơn mười phút sau, khoảng hơn 11 giờ trưa.

Trường Nhất Trung.

Tiết học cuối cùng kết thúc.

Ngô Chí Hào vừa ra khỏi lớp liền thấy Phương Bình - người xin nghỉ buổi sáng - đang đứng ngoài vẫy tay gọi mình.

Ngô Chí Hào đi tới, ngạc nhiên hỏi: "Phương Bình, cậu ốm à? Sáng nay thầy chủ nhiệm bảo cậu không khỏe."

"Không sao, tập luyện hơi quá sức thôi, nghỉ ngơi chút là đỡ."

Phương Bình không nói nhiều, vào thẳng vấn đề: "Lần trước bọn mình đi đón anh Vương, cậu có số di động của anh ấy không? Còn giữ không?"

"Đương nhiên!"

Ngô Chí Hào có điện thoại, lần trước đi đón người, trường cũng đưa số Vương Kim Dương cho cậu ta để tiện liên lạc. Đối phương là võ giả, khó khăn lắm mới có số, Ngô Chí Hào sao có thể không lưu.

"Vậy thì tốt, cho tớ mượn điện thoại chút được không?"

"Cậu..."

Ngô Chí Hào có chút không chắc chắn: "Cậu định gọi cho anh Vương à?"

"Ừ, có chút việc nhờ anh Vương giúp."

Ngô Chí Hào cực kỳ kinh ngạc, vội vàng khuyên: "Phương Bình, anh Vương dù sao cũng là võ giả, tuy đối xử với chúng ta khá lịch sự, nhưng tự nhiên làm phiền..."

Phương Bình hiểu ý cậu ta, cười nói: "Yên tâm đi, là chuyện tốt. Cậu nếu lo lắng thì cứ đưa số đây, tớ tự ra ngoài gọi."

"Này..."

Ngô Chí Hào do dự, cuối cùng vẫn móc điện thoại đưa cho Phương Bình: "Cậu gọi đi, nhưng nhớ nói chuyện khéo léo chút. Anh Vương nếu không giúp thì cũng đừng để bụng, tuyệt đối đừng đắc tội người ta."

"Tớ ngốc thế sao?"

Phương Bình bật cười, nhận điện thoại, lướt nhanh danh bạ. Thấy ghi chú "Sư huynh Vương Kim Dương", Phương Bình bấm gọi trực tiếp.

Thương Sơn.

Cửa ngõ vào núi Dương Thành.

Từ chiều mùng 9 vào núi, Vương Kim Dương mất một ngày, đợi đến tối mùng 10, gần như lật tung cả dãy núi quanh Dương Thành. Kết quả không cần nói cũng biết, tay trắng hoàn trắng tay.

Cân nhắc đến việc phải về trường, Vương Kim Dương dù tiếc nuối cũng chỉ có thể chọn xuống núi.

Vừa ra khỏi Thương Sơn, sắc mặt Vương Kim Dương có chút mệt mỏi và buồn bực. Lần này lãng phí mất ba ngày, trừ chút thu hoạch ở Nhất Trung, món hời lớn nhất lại không cánh mà bay. 50 vạn tiền thưởng không lấy được, tài nguyên tự gom góp e là phải tốn thêm một thời gian nữa. Cuối kỳ này e rằng không kịp đột phá Tam phẩm cảnh rồi.

Thở hắt ra một hơi trọc khí, Vương Kim Dương không phải kẻ hay lo được lo mất, cùng lắm thì tìm nhiệm vụ khác làm bù.

Đeo ba lô, Vương Kim Dương định về nhà một chuyến, tối sẽ bắt xe về trường.

Vừa đi đến đường cái ở cửa núi, điện thoại trong ba lô rung lên.

Cái điện thoại này hắn không hay dùng, cộng thêm lần này vào núi bắt tội phạm, Vương Kim Dương vẫn vứt trong túi. Rung động yếu ớt, nếu không phải võ giả thì còn lâu mới cảm nhận được. Đổi lại lúc còn trong núi, Vương Kim Dương chắc chắn chẳng thèm nghe, dù sao người biết số này cũng chẳng có ai quan trọng.

Nhưng lúc này không có việc gì, Vương Kim Dương vẫn mở ba lô lấy điện thoại ra.

Liếc qua số máy, là số Dương Thành, không biết là bên trường học hay mấy ông chủ doanh nghiệp ở Dương Thành tìm hắn.

Suy nghĩ một chút, Vương Kim Dương vẫn bắt máy.

"Anh Vương ạ?"

Điện thoại vừa kết nối, nghe thấy giọng nói bên kia, Vương Kim Dương hơi nhíu mày. Hắn trí nhớ không tệ, mới qua hai ba ngày, dù giọng qua điện thoại hơi méo, hắn vẫn nhận ra đối phương là ai.

Cậu đàn em "trong họa đắc phúc", khí huyết tăng vọt kia.

"Là tôi, đàn em Phương Bình?"

Phương Bình đi thẳng vào vấn đề: "Anh Vương, có chuyện muốn làm phiền anh một chút, nếu tiện, anh có thể về Dương Thành một chuyến không?"

"Hả?"

Vương Kim Dương khẽ cau mày, cũng không nói mình đang ở Dương Thành, cười nhạt: "Không biết đàn em Phương Bình tìm tôi có việc gì, nếu tiện thì nói qua điện thoại cũng được."

"Việc này hơi rắc rối, thực ra em cũng không biết tìm anh Vương có tác dụng gì không. Nhưng võ giả em quen chỉ có mỗi mình anh. Cụ thể qua điện thoại không tiện nói, đại khái là em gặp phải một gã nghi là tội phạm bỏ trốn, kết quả không cẩn thận làm đối phương bị thương. Hiện tại có chút rắc rối nhỏ, em không biết có nên giao hắn cho cảnh sát không. Lại sợ làm người ta bị thương, sau này gặp phiền phức, rốt cuộc em sắp thi đại học rồi, một khi lỡ dở kỳ thi..."

Phương Bình nói ngắn gọn vài câu. Không nói gì thì Vương Kim Dương rảnh hơi đâu mà giúp. Nhưng Phương Bình cũng không nói quá chi tiết, chủ yếu là thăm dò. Đây coi như là bài kiểm tra nhỏ của Phương Bình, xem tâm tính Vương Kim Dương thế nào, xem hắn có năng lực dọn dẹp rắc rối hay không.

Chờ Phương Bình nói xong, mi tâm Vương Kim Dương bỗng giật giật.

Hắn hiện tại rất nhạy cảm với hai chữ "tội phạm".

Trong nháy mắt, hắn nghĩ ngay đến Hoàng Bân. Nhưng nghĩ lại thấy không thể nào, Hoàng Bân là võ giả Nhị phẩm đỉnh phong, dù Vương Kim Dương gặp phải cũng phải cẩn thận đối phó. Phương Bình bảo làm bị thương đối phương, Vương Kim Dương theo bản năng loại trừ Hoàng Bân.

Nếu hắn đã đến Giang Thành hoặc về Nam Giang Võ Đại, việc này Vương Kim Dương chắc chắn sẽ không nhúng tay, hắn với Phương Bình đâu thân thiết gì. Nhưng hiện tại hắn đang ở Dương Thành, Phương Bình khí huyết không thấp, có hi vọng đỗ võ khoa. Nếu thuận lợi, đối phương năm nay rất có thể thi vào Nam Giang Võ Đại, làm chút việc thuận nước giong thuyền cũng không phải không được.

Nghĩ vậy, Vương Kim Dương sảng khoái nói: "Sự việc tôi đã nắm đại khái. Thế này đi, tôi vừa khéo đang ở Dương Thành, tìm chỗ nào đó, cậu kể chi tiết tôi nghe xem. Nếu không quá phiền phức, tôi sẽ giúp cậu đánh tiếng."

Bên Cục Trinh Sát hắn cũng phải ghé qua một chuyến, tuy chưa bắt được người nhưng cũng phải bàn giao. Nếu chuyện của Phương Bình không lớn, tiện thể nói với gã béo kia một tiếng là xong. Có gã béo mở miệng, làm bị thương một tên tội phạm thì tính là gì.

Đương nhiên, nếu sự việc quá rắc rối, Vương Kim Dương cũng sẽ không can thiệp sâu. Hắn với Phương Bình không thân, giúp nói đỡ một câu đã là nể mặt lắm rồi.

Trường Nhất Trung, cầu thang.

Phương Bình cúp máy, trên mặt lộ ra nụ cười.

Không ngờ Vương Kim Dương vẫn còn ở Dương Thành, thế này tiện hơn nhiều. Mặt khác, mình không nói chuyện tài sản, chỉ bảo nhờ giúp một việc, không ngờ Vương Kim Dương cũng sảng khoái đồng ý.

Lúc này, trong lòng Phương Bình nhẹ nhõm hơn nhiều. Với tính cách như vậy, dù Vương Kim Dương có lấy phần lớn thì cũng sẽ chừa cho mình húp tí canh, đây có lẽ là kết quả tốt nhất hiện tại rồi.

"Vẫn hơi tiếc của..."

Lẩm bẩm một tiếng, Phương Bình lắc đầu. Chuyện không còn cách nào khác, bản thân hiện tại mà nuốt trọn thì hậu quả khôn lường.

Nghĩ tới đây, Phương Bình thầm nghiến răng, lần này mình nhất định phải đỗ võ khoa! Nếu không, sau này những chuyện thế này e là vẫn sẽ xảy ra...