Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Cùng với sự bùng nổ của Phương Bình, thông lệ hàng năm đã bị phá vỡ!
Mấy vị võ giả muốn xem kịch vui giờ mặt mày méo xệch, có nỗi khổ khó nói.
Hai học sinh xuất sắc có khí huyết trên 130 cal của Thụy Dương Nhất Trung, dù không chịu áp bức quá lớn, nhưng giờ phút này cũng hồn xiêu phách lạc.
Trạng thái như vậy, kết quả đo lường lát nữa e rằng sẽ không được như ý.
Đừng nói người ngoài trường, ngay cả Chu Bân, Trần Kiệt của Dương Thành Nhất Trung cũng ngơ ngác không nói nên lời, không biết là thất vọng hay đến giờ vẫn chưa hoàn hồn.
Vừa rồi Phương Bình đột nhiên bùng nổ, mấy người bọn họ đứng ngay cạnh Phương Bình, chịu ảnh hưởng không kém bất kỳ ai.
Đàm Chấn Bình cảm thấy mình vừa làm một chuyện ngu ngốc!
Khu vực khác ảnh hưởng thế nào ông không biết. Nhưng đám Chu Bân, Trần Kiệt đều là hạt giống Võ Đại của Dương Thành. Nếu bị Phương Bình đả kích, lát nữa xảy ra sai sót thì phiền phức to.
Vừa nghĩ tới việc Phương Bình hố cả người mình, Đàm Chấn Bình cũng cạn lời. Thằng nhóc này nhìn thì thật thà, nhưng thực tế đúng là không phải người đàng hoàng.
Phương Bình rốt cuộc chưa phải võ giả, phạm vi bùng nổ cũng có hạn.
Những học sinh đang xếp hàng cũng không biết cụ thể chuyện gì xảy ra. Nhưng sự thay đổi sắc mặt của các học sinh ưu tú thì họ vẫn nhìn thấy.
Ngoài sân lại vang lên tiếng xì xào bàn tán.
"Chu Bân bọn họ sao thế?"
"Lâu Dương mặt trắng bệch, không phải bị bệnh đấy chứ?"
"Vừa nãy rốt cuộc là sao, sao tự nhiên im re hết rồi?"
"..."
Trong đám người, Ngô Chí Hào sờ sờ cằm, cảnh tượng vừa rồi cậu ta cũng nhìn thấy.
"Sẽ không phải là chuyện tốt do Phương Bình làm ra chứ?"
Ngô Chí Hào thầm đoán, cũng không quá chắc chắn, rốt cuộc bên kia còn có học sinh mũi nhọn của Thụy Dương Nhất Trung.
Nghe học sinh bàn tán, lại nhìn vẻ mặt vô tội của Phương Bình, Đàm Chấn Bình đau đầu, mở miệng nói: "Mọi người về hàng, chuẩn bị kiểm tra sức khỏe!"
Chờ những người khác mất hồn mất vía rời đi, thấy Phương Bình cũng định lỉnh, Đàm Chấn Bình gọi: "Phương Bình chờ chút!"
Bước chân Phương Bình khựng lại, xoay người cười khan: "Chú Đàm..."
Đàm Chấn Bình nhìn sâu vào hắn một lúc, lát sau mới nói: "Biểu hiện rất tốt..."
"Chính là tốt quá mức rồi!" Đàm Chấn Bình thầm bổ sung trong lòng.
"Khí Huyết Đan em muốn lấy bây giờ, hay là..."
"Bây giờ ạ!"
Mắt Phương Bình sáng lên, vội vàng tiếp lời.
Bây giờ không lấy, quay đầu chú quỵt nợ thì cháu biết làm sao!
Đàm Chấn Bình cũng không để ý, tiện tay móc từ túi ra một lọ thuốc nhỏ ném cho Phương Bình.
Thấy Phương Bình hình như có ý định mở ra kiểm tra, Đàm Chấn Bình không nhịn được day day thái dương!
Mẹ kiếp, ta còn có thể lừa em chuyện này sao?
Cũng may, cuối cùng Phương Bình không mở lọ thuốc, trực tiếp nhét vào túi.
Thực tế, Phương Bình không mở ra cũng biết thật giả. Nếu điểm tài phú không tăng, Phương Bình e rằng lập tức phải tìm Đàm Chấn Bình nói chuyện phải quấy.
Cầm được Khí Huyết Đan, chuyện trước đó coi như kết thúc triệt để.
Đàm Chấn Bình định nói thêm vài câu, cuối cùng lại thôi, xua tay: "Kiểm tra sức khỏe xong rồi nói sau."
Phương Bình gật đầu, xoay người về hàng.
Hắn vừa đi, hai vị lãnh đạo của An Bình và Hưng Khê mới bước tới, ánh mắt có chút bất thiện nhìn chằm chằm Đàm Chấn Bình.
Đàm Chấn Bình đầu to như cái đấu, bất đắc dĩ nói: "Đừng nhìn tôi, trước đó tôi không biết khí huyết nó cao như vậy. Hơn nữa, nó có chút dây dưa với vị kia của Nam Giang Võ Đại..."
"Ai?"
Hai người theo bản năng hỏi lại, tiếp đó võ giả dẫn đội An Bình nhíu mày: "Vương Kim Dương?"
"Ừm."
Thôi, thế thì khỏi nói nữa.
Vương Kim Dương, cái tên yêu nghiệt đó, mấy ngày trước vừa đoạt được chức Phó chủ tịch Võ đạo xã của Nam Giang Võ Đại, việc này đã truyền ra trong giới võ đạo rồi.
Võ đạo xã của Nam Giang Võ Đại không giống hội sinh viên của đại học bình thường. Hội sinh viên dù có quyền cũng vẫn chịu sự quản lý của trường. Nhưng Nam Giang Võ Đại là trường chuyên về võ khoa, quyền bính của Võ đạo xã rất nặng, gần như chia ba bảy quyền lực với ban quản lý nhà trường.
Bao gồm phân phối tài nguyên, kinh doanh sản nghiệp của trường... Võ đạo xã đều tham gia vào.
Vương Kim Dương đoạt chức Phó chủ tịch, chí ở chức Chủ tịch, ai cũng nhìn ra được.
Một khi Vương Kim Dương chấp chưởng Võ đạo xã, trong ba năm tới, lợi ích hắn thu được và cảnh giới hắn đạt tới sau khi tốt nghiệp gần như có thể đoán trước.
Vương Kim Dương Nhất niên Tam phẩm không phải người bọn họ có thể chọc vào.
Đối phương nếu có dính dáng tới Vương Kim Dương, dù biểu hiện nằm ngoài dự tính của họ, cũng không cần thiết phải truy cứu.
Chỉ là vừa nghĩ tới việc Phương Bình bùng nổ khí huyết, áp chế gần như toàn bộ hạt giống Võ Đại của Thụy Dương...
Võ giả An Bình có chút ngưỡng mộ nói: "Sắp tới Nhất phẩm rồi, một khi vào Võ Đại, không quá ba tháng nhất định có thể đột phá. Nam Giang hàng năm thí sinh là võ giả không được mấy người, chỉ nhìn khí huyết, e rằng có thể lọt vào top 10 Nam Giang rồi!"
Thụy Dương ở trong tỉnh Nam Giang không tính là đỉnh cấp, cũng không quá lạc hậu, trình độ trung đẳng.
Thủ phủ Giang Thành gần như năm nào cũng có thí sinh là võ giả. Các thành phố lớn khác thỉnh thoảng cũng xuất hiện.
Ít thì toàn tỉnh có hai ba võ giả, nhiều thì bảy tám người cũng có.
Hiện tại một năm mạnh hơn một năm, dựa theo trình độ trước đây, Phương Bình lọt vào top 10 không khó.
Nói xong, vị lãnh đạo An Bình lại hỏi: "Khóa văn hóa thế nào?"
Đàm Chấn Bình suy nghĩ một chút mới nói: "Cũng tạm, qua điểm sàn trọng điểm thì Hai Đại (hai trường top đầu) chắc sẽ không từ chối."
"Ông chắc chắn nó sẽ vào Hai Đại?"
Võ giả An Bình nhíu mày: "Vào Nam Giang Võ Đại, chờ Vương Kim Dương rời đi, nhận chức ca ca ở Võ đạo xã cũng chưa chắc không thể."
"Cái này thì khó nói, thôi, mấy việc này không phải chuyện chúng ta cần bận tâm."
Đàm Chấn Bình cân nhắc một hồi, cũng không suy nghĩ sâu thêm.
Khả năng này có liên quan đến toan tính của Vương Kim Dương, không phải chuyện một võ giả Nhất phẩm như ông nên lo.
Võ đạo xã Nam Giang Võ Đại nếu thật sự liên tiếp hai đời chủ tịch đều là người Dương Thành, Dương Thành cũng sẽ được hưởng lợi.
Bất luận Phương Bình đi Nam Giang Võ Đại hay vào Hai Đại, việc này đã vượt quá phạm vi của bọn họ.
Giờ phút này, cả ba người đều lờ mờ nghi ngờ Phương Bình chính là quân cờ Vương Kim Dương chuẩn bị cho bố cục tiếp theo.
Về phần tại sao không chọn người trong Võ Đại? Quá đơn giản, Vương Kim Dương hiện tại mới năm nhất, nâng đỡ ai thì người đó cũng không thể gọi hắn là ca ca được.
Nam Giang Võ Đại.
Vương Kim Dương vừa họp xong đi ra, bỗng nhiên hắt hơi một cái, khiến không ít người liếc nhìn.
Lão Vương là võ giả Tam phẩm mà cũng cảm cúm á?
Vương Kim Dương cũng không khỏi xoa mũi, ánh mắt thâm sâu liếc nhìn cựu Phó chủ tịch Võ đạo xã đang đi phía sau.
Tên này đang chửi thầm mình à?
Cảm giác của võ giả rất nhạy bén, có thể kích thích mình hắt hơi, ác ý không nhỏ đâu!
Lão Vương mặt mang nụ cười, ý vị sâu xa liếc nhìn vị đàn anh bị mình đuổi xuống đài này. Còn muốn lật kèo?
Thanh niên bị ánh mắt Vương Kim Dương quét qua sắc mặt có chút khó coi!
"Mẹ kiếp, cướp vị trí Phó chủ tịch của tao còn chưa đủ, còn muốn đuổi tận giết tuyệt hay sao?"
Thanh niên thầm chửi trong lòng, chờ tao rèn luyện xong xương sống, sớm muộn gì cũng tìm lại danh dự!
Trong lúc nhất thời, cửa Võ đạo xã bầu không khí có chút lạnh lẽo.
Phương Bình trở lại hàng ngũ cũng không biết chuyện ở Nam Giang Võ Đại.
Mặc kệ ánh mắt phức tạp của đám Chu Bân, Phương Bình bắt đầu ngưng thần kiểm tra bảng số liệu của mình:
Tài phú: 2.270.000
Khí huyết: 147 cal (149 cal)
Tinh thần: 170 Hz (172 Hz)
Mấy ngày trước Phương Bình tu luyện điên cuồng, điểm tài phú tiêu hao nhanh chóng, chỉ còn lại 2 triệu 200 ngàn.
Vừa nãy nhận được Khí Huyết Đan, điểm tài phú tăng 70.000.
Lần này không giống lần trước, lần trước nhận được quá nhiều đan dược, Phương Bình cũng không biết hệ thống tính toán thế nào, giá trị cụ thể của từng loại đan dược là bao nhiêu cũng không rõ.
Hiện tại đơn độc nhận một viên Khí Huyết Đan, Phương Bình mới biết hệ thống định giá Khí Huyết Đan là 70.000.
"Sau này có nên làm chút nghề phe vé không nhỉ?"
Phương Bình thầm lẩm bẩm, hệ thống định giá Khí Huyết Đan thường là 70.000.
Dựa theo tính nết của hệ thống, chứng tỏ có con đường có thể dùng 70.000 mua được Khí Huyết Đan.
Khí Huyết Đan bán ra ngoài, bán cho người không có nguồn cung, bình thường đều là 100.000.
Nếu có thể đầu cơ, một viên Khí Huyết Đan hắn mua được với giá 70.000 rồi bán đi, chẳng những kiếm được tiền mà còn kiếm được không ít điểm tài phú.
Nhưng việc này cũng chỉ là nghĩ thôi, chưa nói hắn không có nguồn cung, dù có thì đầu cơ đan dược số lượng lớn cũng là phạm pháp.
Người bình thường mua đan dược chỉ có thể ra hiệu thuốc.
Phương Bình dù có lượng lớn đan dược trong tay, bán lẻ tẻ một ít không gây chú ý thì không sao. Một khi đầu cơ số lượng lớn, không có gì bất ngờ xảy ra thì ngày hôm sau người của Cục Trinh Sát sẽ mời hắn đi uống trà ngay.
Tuy nhiên việc này Phương Bình vẫn để trong lòng, nếu có cơ hội thì có thể thử một chút.
Dời sự chú ý khỏi điểm tài phú, Phương Bình lại nhìn khí huyết và tinh thần lực.
Vừa nãy bùng nổ một lần tiêu hao không quá nhiều, 2 cal khí huyết và 2 Hz tinh thần lực.
Bỏ ra 4.000 điểm tài phú bù lại tiêu hao, Phương Bình hơi nhếch khóe môi.
Vụ làm ăn này không lỗ, kiếm được một viên Khí Huyết Đan không nói, còn có 66.000 điểm tài phú, tốt xấu gì cũng bù đắp được một ít tiêu hao gần đây.
Mặt khác, khí huyết của hắn hiện tại kẹt ở 149 cal, cũng không biết còn phải tu luyện bao nhiêu lần mới có thể đột phá lên 150 cal.
Ngay khi Phương Bình đang tính toán được mất, cổng lớn trung tâm kiểm tra sức khỏe chính thức mở ra, kiểm tra bắt đầu!
Học sinh dồn dập xếp hàng chuẩn bị tiến vào.
Lúc này, không biết từ đâu xuất hiện một số nam giới mặc cảnh phục và đồng phục tương tự cảnh sát bảo vệ hai bên trung tâm.
Phương Bình liếc nhìn, liền nghe Đàm Hạo bên cạnh lầm bầm: "Đừng nhìn, người của Cục Trinh Sát đấy."
"Cục Trinh Sát?"
"Không có gì đâu, phòng ngừa thi hộ và gây rối thôi. Trước đây có võ giả giả làm học sinh thi hộ..."
Phương Bình hiểu rõ, quả nhiên sau khi vào cửa, đối phương kiểm tra từng giấy báo dự thi, tiến hành đối chiếu.
Người của Cục Trinh Sát không nhiều, tổng cộng có 4 người.
Phương Bình cũng cảm ứng được, có hai tên khí huyết còn không bằng hắn.
Xem ra Cục Trinh Sát cũng không hoàn toàn là võ giả.
Cũng phải thôi, thành phố như Dương Thành cũng có Cục Trinh Sát, nếu tất cả đều là võ giả thì võ giả Dương Thành nhét hết vào đó cũng không đủ.
Thụy Dương dù mạnh hơn Dương Thành nhiều cũng sẽ không toàn là võ giả.
Khi kiểm tra đến Phương Bình, một võ giả của Cục Trinh Sát có khí huyết không kém Đàm Chấn Bình quan sát kỹ hắn một lúc.
Cuối cùng cũng không nói gì, thả Phương Bình vào trung tâm kiểm tra.
Khoảnh khắc bước vào trung tâm, Phương Bình thở phào một hơi dài.
Chờ mong bao ngày, cuối cùng cũng đến lúc thấy rõ trắng đen rồi!