Toàn Cầu Cao Võ (Bản Dịch)

Chương 59. Nói thật sao mà khó thế!

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Bên ngoài trung tâm khám sức khỏe.

Lúc này, không ít học sinh đã đo xong vẫn chưa rời đi.

Phương Bình vừa ra tới, Ngô Chí Hào liền vội vã tiến lên hỏi: "Thế nào rồi?"

"Ai biết, chúng ta lại không nhìn thấy kết quả."

"Cái này thì đúng thật..."

Ngô Chí Hào có chút sốt ruột, thấp thỏm nói: "Còn phải chờ đến ngày kia mới biết, tôi căng thẳng chết đi được."

Phương Bình không để ý đến hắn, nhìn quanh một vòng rồi mới nói: "Trương Hạo bọn họ đâu?"

"Về khách sạn trước rồi."

Ngô Chí Hào khẽ thở dài: "Trương Hạo bọn họ chắc là không qua được, có chút thất vọng..."

Phương Bình không nói gì thêm, chuyện này mà rơi vào người mình thì cũng sẽ thất vọng thôi.

Tán gẫu vài câu, Phương Bình vừa định rời đi, phía sau bỗng nhiên có người gọi: "Bạn học Phương Bình!"

Phương Bình quay đầu nhìn lại, liền thấy Đàm Chấn Bình đang sải bước đi tới.

Một lát sau.

Trong một góc khuất.

Đàm Chấn Bình cười nói: "Cậu đúng là gan lớn, đi thẳng luôn, không sợ tiền nong phía sau không còn à?"

Phương Bình thản nhiên nói: "Làm sao có khả năng, nhân vật lớn như cục trưởng Kim, chẳng lẽ lại nuốt của cháu chút tiền này sao? Hơn nữa, chú Đàm còn ở đây, cháu đương nhiên không cần lo lắng."

"Cậu nhóc này... Thú vị thật."

Đàm Chấn Bình bật cười, rồi lại cười như không cười nói: "Xem ra cậu đối với việc mình đạt đến tiêu chuẩn cực hạn, một chút cũng không bất ngờ?"

Phương Bình cười khan nói: "Sao có thể chứ, vẫn rất bất ngờ, không ngờ cháu lại có thể đạt tới 149 cal..."

"Ha ha ha!"

Đàm Chấn Bình tức khắc cười to, thằng nhóc này, căn bản là không định nói dối.

Nhìn dáng vẻ của Phương Bình là biết, hắn hoàn toàn không bất ngờ việc khí huyết của mình đạt 149 cal, tự tin như vậy, chứng tỏ bản thân hắn cũng đã đạt đến cực hạn.

Nghĩ đến đây, Đàm Chấn Bình hơi cảm khái nói: "Hậu sinh khả úy!"

"Về chuyện tiếp theo, cứ để tôi xử lý, cục trưởng Kim không tiện ra mặt."

"Vâng, việc này phiền chú Đàm rồi."

Phương Bình nói xong, lại từ trong túi móc ra một lọ thuốc, chính là lọ thuốc đựng Khí Huyết Đan phổ thông lúc trước.

"Chú Đàm, cái này cho chú."

Đàm Chấn Bình liếc hắn một cái, cười cười nói: "Ra tay cũng không keo kiệt, không hối hận à?"

"Sao có thể chứ ạ, nếu không có chú Đàm, cháu chẳng được gì cả, đây là điều nên làm."

Đàm Chấn Bình lại nở nụ cười, cũng không khách sáo, trực tiếp nhận lấy lọ thuốc.

Lúc nên khiêm tốn thì khiêm tốn, lúc nên giả dối thì giả dối, lúc không cần giả dối thì cũng không cần thiết nữa.

Hai người lại tán gẫu vài câu, Phương Bình thấy Ngô Chí Hào ở cách đó không xa đang nhìn mình, suy nghĩ một chút rồi hỏi: "Chú Đàm, chú có biết khí huyết của Ngô Chí Hào bọn họ không ạ?"

"Ngô Chí Hào..."

Đàm Chấn Bình vừa rồi quan sát rất lâu, đối với Ngô Chí Hào vẫn có ấn tượng sâu sắc, đây là học sinh đầu tiên được kiểm tra ra khí huyết đạt 120 cal.

"Cũng không tệ, 120 cal, qua được tiêu chuẩn của Đại học Võ thuật chắc không thành vấn đề."

"120 cal?" Phương Bình có chút bất ngờ nói: "Cao thật, chú Đàm, có thể nói cho cháu biết về những người khác không ạ?"

"Cậu còn quan tâm những chuyện này à?"

Đàm Chấn Bình cười ha hả nói: "Người quá nhiều, tôi cũng không nhớ được mấy người. Trường Nhất Trung có Chu Bân 128 cal, Trần Kiệt 122 cal, Ngô Chí Hào 120 cal... Nhìn chung, Dương Thành năm nay biểu hiện rất tốt, Nhất Trung có 6 người trên 120 cal. Nhị Trung có 1 người, trường cấp ba ở thị trấn phía dưới có 1 người... Tổng cộng có 8 người khí huyết trên 120 cal!"

Dương Thành tổng cộng có 8 học sinh khí huyết trên 120 cal, không thể không nói, thành tích này đã ngoài dự liệu của Đàm Chấn Bình.

Đương nhiên, trong đó Phương Bình là một bất ngờ.

Mà Ngô Chí Hào, tên này thực ra cũng là một bất ngờ.

Cộng thêm việc khí huyết mỗi năm một cao, lúc này mới dẫn đến khóa này có tới 8 người.

"Trên 120 cal, vào Đại học Võ thuật không thành vấn đề. Thấp hơn 120 cal, năm nay không dễ nói. Tuy nhiên Đại học Võ thuật Nam Giang năm nay có thể sẽ mở rộng tuyển sinh một chút, từ 116-119 cal đều có hy vọng."

Đàm Chấn Bình cũng không ngại nói thêm vài câu với Phương Bình, tiện thể phân tích: "Còn phải xem tình hình, ngoài ra thi văn hóa tốt cũng sẽ có ưu đãi. Khí huyết đạt trên 116 cal, nếu thành tích văn hóa tốt, được tuyển vào Đại học Võ thuật cũng không có gì lạ."

"Năm nay Dương Thành, số người có thể vào Đại học Võ thuật, có thể sẽ vượt qua 10 người."

Đàm Chấn Bình nói xong cũng có chút vui vẻ: "So với năm ngoái nhiều hơn, ngoài dự liệu của tôi."

Năm ngoái Dương Thành mới thi đỗ 9 người, năm nay nhiều hơn năm ngoái, tuy cục trưởng Kim có vẻ không hài lòng lắm, nhưng có tiến bộ là tốt rồi.

Còn về các huyện như An Bình, nhìn thái độ của cục trưởng Kim, e là sắp gặp xui xẻo rồi.

Đương nhiên, những chuyện này không liên quan đến Phương Bình bọn họ.

Hai người lại nói vài câu, Phương Bình thấy Đàm Chấn Bình giơ tay xem đồng hồ, lập tức nói: "Chú Đàm, vậy cháu không làm phiền nữa, cháu về trước đây."

"Được, chờ cục trưởng Kim xong việc, tôi sẽ đi tìm cậu."

...

Đàm Chấn Bình vừa đi, Phương Bình vội vã kiểm tra điểm tài phú của mình.

Khi thấy điểm tài phú không thay đổi, trong mắt Phương Bình ánh lên vẻ vui mừng.

Đan dược đưa đi rồi, điểm tài phú vẫn còn, đây là chuyện tốt!

Chỉ là không biết, nếu bán đan dược đi, nhận được tiền, thì sẽ tính toán thế nào?

Là bù vào chênh lệch giá ở giữa, hay vẫn duy trì điểm tài phú ban đầu, những điều này sau này cũng có thể thử một chút.

Tuy nhiên Phương Bình đoán, khả năng bù chênh lệch giá lớn hơn, dù sao theo lý thuyết, kinh doanh, rất nhiều lúc chính là kiếm chênh lệch giá.

Nếu cái này không được tính vào, vậy thì điểm tài phú tăng trưởng quá khó khăn.

Trở lại đám đông.

Ngô Chí Hào vội vàng hỏi: "Phương Bình, cục trưởng Đàm nói gì thế?"

Phương Bình cười ha hả nói: "Còn nói gì được nữa? Chuyện khí huyết thôi."

"Thật à? Của tôi bao nhiêu?"

Ngô Chí Hào gấp đến độ sắp vò đầu bứt tai, so với việc ngày kia mới biết, bây giờ biết sớm cũng không cần phải dày vò như vậy.

"Cậu á?"

Phương Bình lắc đầu thở dài: "Cậu hơi đáng tiếc rồi..."

"A? Sao lại thế..."

Ngô Chí Hào có chút thất vọng nói: "Tôi cảm thấy lần này trạng thái của tôi rất tốt, bản thân tôi đã ở trên 116 cal rồi, hơn nữa lúc đó còn chưa đến thời gian khám sức khỏe. Lại ăn Khí Huyết Đan, còn dùng phương pháp bộc phát cảm xúc..."

Ngô Chí Hào cảm thấy mình ít nhất cũng phải được 118 cal mới đúng.

Nhưng bây giờ Phương Bình nói "đáng tiếc", chẳng phải là nói rõ mình đã đánh giá quá cao bản thân rồi sao?

Phương Bình thấy vậy thì vui không chịu nổi, để cho cái tên nhà ngươi nghĩ đến chuyện chém chết ta, dọa cho ngươi chết khiếp!

Thấy hắn hồn bay phách lạc, Phương Bình buồn cười nói: "Cậu cũng chỉ có 120 cal thôi."

"Cái gì?"

"Thật!"

Ngô Chí Hào chớp mắt hoàn hồn, kinh ngạc nói: "Cậu không lừa tôi chứ?"

"Cần phải lừa cậu à? 120 cal yếu như vậy, tôi còn ngại lừa cậu đấy..."

"Tôi thật sự được 120 cal?"

Sắc mặt Ngô Chí Hào không ngừng biến đổi, rất nhanh liền nổi giận mắng: "Khốn kiếp, vậy vừa rồi cậu nói đáng tiếc là có ý gì?"

"Tôi đã nói rồi, cậu quá yếu, thấp hơn tôi quá nhiều, đương nhiên là đáng tiếc rồi."

"Cút!"

Ngô Chí Hào tuy bị dọa một phen, nhưng lúc này tâm trạng lại vô cùng tốt, rồi lại lập tức hỏi: "Cậu bao nhiêu?"

"149 cal!"

"Cút! Nói thật đi."

Phương Bình quay đầu nhìn hắn, không nói gì: "Cậu không tin?"

"Nói nhảm, thằng ngu mới tin!"

Được rồi, Phương Bình chịu thua.

Do dự một lúc, Phương Bình thăm dò nói: "125 cal?"

"Cũng tàm tạm, cũng tàm tạm, rất tốt, lại cao như vậy, hơn nữa còn đạt đến mức thưởng rồi..."

Ngô Chí Hào thuận miệng nói xong, sắc mặt Phương Bình có chút quái dị.

Mẹ kiếp, ông đây nói thật thì mày không tin.

Bố nói điêu thì mày lại tin ngay tắp lự.

Trong lòng có chút dở khóc dở cười, Phương Bình cũng không giải thích nữa, nói thật, hắn bây giờ dù có nói với bên ngoài khí huyết của mình là 149 cal, người thật sự tin cũng chẳng có mấy ai.

Nhiều lắm cũng chỉ có mấy học sinh giỏi lúc đó có thể sẽ tin, những người khác đều không cảm nhận được, đương nhiên sẽ không cho là thật.

Tiếp đó Ngô Chí Hào lại hỏi thăm về những người khác.

Phương Bình nói sơ qua chuyện của Chu Bân bọn họ, còn về Dương Kiến mấy người, Phương Bình cũng không biết, nhưng chắc chắn đều dưới 120 cal là điều tất nhiên.

Ngô Chí Hào trong lòng vui mừng, nhưng vẫn nhớ quan tâm đến tâm trạng của những người khác, lúc trở về khách sạn, im lặng không đề cập đến kết quả kiểm tra khí huyết.

...

Dương Thành.

Cảnh Hồ Viên.

Phương Viên sáng sớm cố ý để bố để lại điện thoại di động.

Sáng sớm, Phương Viên liền bắt đầu nhìn chằm chằm vào điện thoại.

Thấy đã đến trưa, Phương Bình vẫn chưa gọi điện về, Phương Viên có chút không đợi được nữa, liền bấm số của Phương Bình.

"Phương Bình, khám sức khỏe xong chưa?"

"Vừa xong, đang ăn cơm đây."

"Anh thế nào rồi?"

"Kiểm tra khí huyết 149 cal."

Sắc mặt Phương Viên đen lại, tức giận nói: "Nghiêm túc chút được không, bố mẹ cũng đang chờ đây, rốt cuộc là bao nhiêu? Đúng rồi, các anh công bố kết quả chưa?"

Phương Bình ở đầu dây bên kia có chút mệt mỏi, con người đứng đắn như tôi đây, lại cứ bị các người ép phải nói dối.

"Không tin thì thôi, trên 120 cal, dù sao vào Đại học Võ thuật không thành vấn đề, lần này tin chưa?"

"Thật à?"

"Thật không thể thật hơn!"

"Anh thật sự thi đỗ rồi?"

Phương Viên vẫn có chút không thể tin được, trong mắt lộ ra vẻ mừng như điên.

"Phía sau còn có bài kiểm tra nữa, dù sao khám sức khỏe là qua rồi."

Phương Viên đã mặc kệ những gì hắn nói sau đó, đối với bọn họ mà nói, có thể qua được ải khí huyết, phía sau đều không thành vấn đề.

Ít nhất Phương Viên là cảm thấy như vậy!

Phương Bình tuy không đáng tin lắm, nhưng Phương Viên biết, hắn chắc sẽ không lừa cô lúc này, khí huyết trên 120 cal!

Vừa nghĩ đến đó, cô nhóc cũng ngồi không yên, vội vã cúp điện thoại.

Cô phải đi báo tin vui!

Bên bố mẹ phải báo tin vui, bên bạn học cũng phải khoe khoang... Không, là chia sẻ niềm vui!

Phương Viên vội vã cúp điện thoại, Phương Bình đang ăn cơm có chút bất đắc dĩ.

Mà Ngô Chí Hào ngồi đối diện hắn lại nói với giọng điệu sâu xa: "Phương Bình, cậu đến em gái mình cũng lừa, đây không phải thói quen tốt đâu."

"Cút đi!"

Phương Bình tức đến muốn đánh người!

Mẹ nó, tao thật sự 149 cal, tại sao lại không ai tin chứ!

Lúc này Phương Bình thật sự hy vọng công bố kết quả ngay lập tức, đến lúc đó vả mặt thật mạnh, để cho mấy tên này há hốc mồm...