Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Chương 20: Thiên Âm Lão Nhân Đến.

Tại đại điện Lý gia, tộc trưởng Lý Thiên Hành ngồi ngay ngắn ở chủ vị, khuôn mặt ông hiện ra hồng quang, tinh thần khỏe mạnh, nhìn qua càng thêm uy nghiêm hơn bình thường.

Ánh mắt ông đảo qua mấy vị trưởng lão tại chỗ, khóe miệng hơi hơi nhếch lên, để lộ ra một loại tự tin khó có thể dùng lời diễn tả được.

Đại trưởng lão Lý Thanh Hà chú ý tới sự biến hóa của tộc trưởng, trong lòng không khỏi khẽ động, ông nhìn về phía Lý Thiên Hành, nghi ngờ hỏi: “Tộc trưởng, ngài nhìn qua tựa hồ có chút biến hóa, chẳng lẽ là ngài đột phá?”

Lý Thiên Hành mỉm cười, gật đầu, cất cao giọng nói: “Đúng vậy!”

Nghe được sự xác nhận của Lý Thiên Hành.

Nhị trưởng lão Lý Thanh Nguyên, tam trưởng lão Lý Thanh Khê và các trưởng lão khác đều tràn đầy vui mừng trên mặt, họ cảm thấy cao hứng từ trong thâm tâm vì sự đột phá của tộc trưởng.

Hơn nữa, tộc trưởng đột phá cảnh giới là một chuyện tốt đối với Lý gia.

Trong lúc nhất thời, tiếng chúc mừng liên tiếp vang lên, trong đại điện tràn đầy không khí vui mừng.

“Chúc mừng tộc trưởng!”

“Chúc mừng tộc trưởng!”

“...”

Một lát sau, Lý Thiên Hành đưa tay ép xuống, ra hiệu mọi người giữ im lặng.

Chờ đến khi đại điện khôi phục an tĩnh, ông mới chậm rãi nói: “Chư vị trưởng lão, hôm nay triệu tập mọi người đến đây không phải là để chia sẻ niềm vui đột phá của ta, mà là có một chuyện quan trọng cần an bài.”

Lời ông nói khiến tất cả trưởng lão rất hiếu kỳ, họ đồng loạt ngồi thẳng người, chuyên chú nhìn Lý Thiên Hành, chờ đợi ông nói tiếp.


Gần đây Lý gia tương đối bình ổn, cũng không có đại sự gì phát sinh, mọi người không khỏi nghi ngờ, chẳng lẽ chuyện quan trọng này có liên quan đến tứ đại gia tộc?

Đại trưởng lão Lý Thanh Hà nhìn về phía tộc trưởng, trong lòng đã có suy đoán.

Lý Thiên Hành thấy các vị trưởng lão tại chỗ đã an tĩnh lại, liền vẻ mặt thành thật nói: “Chuyện này quan hệ đến đại kế phát triển sau này của Lý gia ta, cũng là chuyện lão tổ của các ngươi cố ý giao phó cho ta vài ngày trước. Ta hy vọng mọi người cần coi trọng điều này.”

Tiếng nói của hắn vừa dứt, khung cảnh vốn đang an tĩnh trong nháy mắt trở nên rối loạn.

Một nhóm trưởng lão tại chỗ bắt đầu châu đầu ghé tai, nhìn nhau trên mặt đều lộ ra thần sắc nghi hoặc và khó hiểu. 

Rõ ràng, họ cảm thấy rất kinh ngạc đối với chỉ thị mà Lý Thiên Hành vừa nói ra, hoàn toàn không dự đoán được tộc trưởng sẽ đề cập đến vấn đề này. 

Lý Thiên Hành thấy vậy, trên mặt lộ ra một nụ cười nhàn nhạt.

Hắn không nhanh không chậm quét mắt một vòng các trưởng lão đang ngồi đây, sau đó tiếp tục nói: “Có nghĩa là sau này Lý gia chúng ta muốn cổ vũ tộc nhân khai chi tán diệp, gia tăng nhân khẩu cho gia tộc, chớ có để lão tổ của các ngươi thất vọng đấy.”

Mặc dù không biết phụ thân mình có ý tứ gì, hắn có thể cảm thấy tộc nhân càng nhiều, phụ thân liền càng vui vẻ. 

Tuyệt đối không phải là bởi vì ông nói muốn chưởng khống toàn bộ bờ sông Bắc Nguyên đơn giản như vậy.

Bởi vậy hắn đối với chuyện này khá coi trọng. 

Đại trưởng lão Lý Thanh Hà nhìn về phía tộc trưởng, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc, chần chờ hỏi: “Tộc trưởng, chuyện này có vẻ như hơi gấp gáp thì phải? Dù sao, tăng trưởng nhân khẩu cũng không phải chuyện có thể thực hiện một sớm một chiều.”

Dù sao uy hiếp của tứ đại gia tộc vẫn chưa giải trừ, lúc này phát triển mạnh nhân khẩu, chưa nói đến tài nguyên có thể đuổi kịp hay không. 

Chỉ nói trong tình cảnh bất ổn hiện tại, lại có bao nhiêu nữ tử ngoại tộc nguyện ý gả vào Lý gia bọn họ?

Nhị trưởng lão Lý Thanh Nguyên cũng vẻ mặt khó hiểu nhìn về phía tộc trưởng, mọi người đều không rõ vì sao lão tổ lại có an bài như vậy?

“Đúng thế! Tộc trưởng, tình cảnh Lý gia chúng ta hiện tại tuy vẫn tương đối ổn định, nhưng người sáng suốt đều có thể nhìn ra đây chỉ là sự bình ổn tạm thời mà thôi.”

Các trưởng lão khác cũng cảm thấy vậy, nghi ngờ nhìn về phía tộc trưởng.

Lý Thiên Hành thấy một đám trưởng lão có phản ứng như thế, cũng lý giải băn khoăn của bọn họ, dù sao ngay cả chính hắn cũng chưa nghĩ rõ ràng lắm chuyện là thế nào.

Nhưng hắn vẫn khoát tay với mấy vị trưởng lão này, trả lời: “Ta tự nhiên biết, nhân khẩu gia tộc tăng lên không phải là chuyện một sớm một chiều có thể đạt được, nhưng hiện tại chúng ta cần phải tính toán tốt cho về sau. Huống hồ đây là chuyện lão tổ của các ngươi nhắn nhủ, ngài làm như vậy tự nhiên có đạo lý của ngài.”

Hắn liền lập tức quyết định: “Tốt, chuyện này cứ quyết định như vậy không cần bàn lại.”

Tiếp đó, Lý Thiên Hành nhìn về phía đại trưởng lão Lý Thanh Hà tiếp tục nói: “Thanh Hà, chuyện này ngươi phụ trách sắp xếp cho ổn thỏa vào, chớ có chậm trễ đấy.”

Lý Thanh Hà nghe tộc trưởng phân phó, tuy trong lòng có nghi hoặc, nhưng vẫn lập tức đồng ý ngay. 

“Vâng.”

Các trưởng lão khác thấy sự tình đã được quyết định, liền không nói gì thêm nữa.

Lý Thiên Hành nhìn thấy đám người đã an tĩnh lại, liền tiếp tục nói: “Chuyện thứ hai, chính là tiếp tục đề cao cảnh giác, đề phòng tứ đại gia tộc đột nhiên tấn công.”

“Vâng! Tộc trưởng!”

Một nhóm trưởng lão chắp tay đáp.

Chuyện đề phòng tứ đại gia tộc này mới là điều hợp lý.

Lý Thiên Hành thấy sự tình đã phân phó xong xuôi, liền nói với mọi người: “Tốt, tất cả giải tán đi!”

Kỳ thực còn có một chuyện, hắn vẫn chưa nói với các trưởng lão, bởi vì bây giờ không cần thiết phải nói. 

Sau khi tất cả mọi người rời đi, rất nhanh, đại điện gia tộc chỉ còn lại một mình Lý Thiên Hành. 

Hắn cũng hướng về phía đảo giữa hồ mà đi. 

“Đại trưởng lão, ngài nói lão tổ đây là có ý gì? Thời điểm này còn để chúng ta cổ vũ tộc nhân khai chi tán diệp?” Tam trưởng lão Lý Thanh Khê nhìn Lý Thanh Hà nghi ngờ hỏi. 

Sau khi rời khỏi đại điện gia tộc, hai người sóng vai rời đi.

Lý Thanh Hà lắc đầu: “Không biết! Nhưng mà sự an bài của lão tổ, chúng ta làm sao có thể đoán ra được.”

Nhưng nghĩ lại, Lý gia muốn quật khởi, chút nhân khẩu này quả thật quá ít.

Có lẽ đây mới là ý đồ chân chính của lão tổ.

Chỉ là Lý gia bọn họ thật sự có thể thuận lợi quật khởi sao?

“Cũng đúng!” Lý Thanh Khê gật đầu.

Nói xong, hai người liền song song đi ra ngoài.

...

Mấy ngày sau, tinh không vạn lý.

Hai vị khách không mời mà đến đột nhiên xuất hiện ở đồi Thương Vân.

Động tĩnh này trong nháy mắt kinh động toàn bộ Chu gia, đối mặt với hai vị cường giả lạ lẫm này, toàn bộ Chu gia đều sẵn sàng nghênh địch.

Tộc trưởng Chu Thiên Hùng lập tức từ đại điện bay ra, cặp mắt hắn hết sức cảnh giác đánh giá hai vị cường giả lạ lẫm bất ngờ lộ diện này.

Đối phương chỉ có thể dùng từ thâm bất khả trắc để hình dung.

Đúng lúc này, một tiếng cười sang sảng từ phía sau núi Chu gia truyền đến. 

“Ha ha ha, nhị vị, các ngài cuối cùng cũng đến rồi!”

Âm thanh vừa dứt, một vị lão giả áo bào màu vàng đã xuất hiện ngay trước mặt mọi người. 

Người tới chính là lão tổ Chu gia.

Mà hai vị cường giả lạ lẫm đột ngột xuất hiện tại Chu gia, chính là Thiên Âm lão nhân và lão tổ nhà họ Vương đã từng tiếp xúc với lão tổ Chu gia dạo trước. 

Tộc trưởng Chu gia nhìn thấy lão tổ nhà mình hiện thân, hơn nữa nhìn bộ dạng lão tổ còn quen biết đối phương. Khiến cho hắn cũng nhẹ nhàng thở ra, sự cảnh giác đối với hai vị cường giả lạ lẫm kia cũng được nới lỏng.

Các trưởng lão khác đã đến rồi và cả những người chưa kịp chạy tới đều nhẹ nhàng thở ra, cước bộ cũng thả chậm lại.

Lão tổ Chu gia dùng tay làm dấu mời Thiên Âm lão nhân và lão tổ nhà họ Vương: “Thiên Âm lão tổ, Vương lão tổ, xin mời theo ta vào phủ.”

Nhưng mà đối mặt lời mời của lão tổ Chu gia, Thiên Âm lão nhân ánh mắt khó dò nói: “Chu lão tổ, vào phủ thì không cần đâu, trực tiếp đi đồi Lạc Phượng thôi.”

Thanh âm của hắn mang theo chút hàn ý. 

Ngay cả Chu Thiên Hùng đứng đối diện cũng cảm nhận được áp bách từ luồng hàn ý này. 

Điều này khiến cho tâm trạng vừa thả lỏng của hắn lần nữa bị treo ngược lên. 

Các cường giả khác của Chu gia cũng đều như vậy, bọn họ chỉ cảm thấy người tới có chút âm tàn, không dễ sống chung.

Thiên Âm lão nhân không để ý tới những người khác, mà chỉ nhìn về phía lão tổ Chu gia trầm giọng hỏi lại: “Chẳng lẽ bên phía các vị còn chưa chuẩn bị kỹ càng sao?”