Tối Cường Thần Thoại Đế Hoàng

Chương 138. Một chưởng khủng khiếp (1)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Huyết Đao Vương cả kinh kêu lên. Tần Quân không khỏi nhíu mày quay đầu lại

nhìn về phía Pháp Hải, Hạo Thiên Khuyển. Chỉ thấy Pháp Hải vẫn nhắm mắt, thờ

ơ. Hạo Thiên Khuyển hình như vĩnh viễn ngủ không có cảm thấy, vẫn ghé vào bàn

đạp.

Bọn họ cũng không kinh ngạc trước sự xuất hiện của Ám Kiêu. Xem ra bọn họ đã

sớm phát hiện ra Ám Kiêu đang ẩn nấp, chỉ là không để vào mắt.

Ám Kiêu rơi vào phía trước người đại hán cầm roi sắt, xoay người đối mặt với

Huyết Đao Vương, trầm giọng hỏi:

\- "Tần Dự chết thật rồi sao?

Lúc trước hắn vẫn buồn bực, vì sao vẫn không có cách nào liên hệ cùng Tần Dự.

Hắn cũng không phát hiện ra tin tức của Tần Dự.

Phải biết rằng Tần Dự chỉ mới ứng ra một nửa số linh thạch. Nếu như hắn đã

chết, Ám Kiêu lại phiền lòng giết chết Tần Quân, cũng không có cách nào nhận

được nửa phần thù lao còn lại.

\- Đúng vậy, Tần Dự nhiều lần lặp đi lặp lại đùa giỡn quỷ kế đối với Việt

Vương điện hạ, đã bị xử tử. Hi vọng ngươi không nên lại dây dưa tiếp. Bằng

không đối với ngươi cũng không phải là chuyện tốt.

Huyết Đao Vương lộ ra vẻ mặt đề phòng nói. Ám Kiêu chính là sát thủ. Nói không

chừng hắn lại đột nhiên phát động tập kích.

Lời này vừa nói ra, Ám Kiêu không khỏi trầm mặc. Đại hán cầm roi sắt lại không

có quấy rầy hắn, mà lẳng lặng chờ đợi.

\- Bất kể thế nào, Ám Kiêu ta đã nhận nhiệm vụ này, sẽ phải hoàn thành. Bằng

không truyền ra ngoài, cũng không dễ nhìn.

Ám Kiêu trầm giọng nói. Tần Quân nghe được không khỏi trợn trừng mắt.

Đại ca, ngươi đây là đang tìm đường chết, ngươi biết không?

Những người khác cũng không nhịn được cảm thấy bất đắc dĩ. Bao gồm Huyết Đao

Vương và năm người Diệp Hiên cũng vậy. Sau khi đã biết Pháp Hải và Thái Bạch

Kim Tinh ra tay, bọn họ đều không cho rằng nhóm sát thủ trước mắt này có thể

diệt trừ Tần Quân.

Sau khi nhìn thấy được mọi người trầm mặc, Ám Kiêu còn tưởng rằng mình đã

khiến cho bọn họ sợ hãi, vì vậy ra an ủi:

\- Yên tâm đi, chỉ cần các ngươi không phản kháng, ta giết chết Tần Quân xong

sẽ rời khỏi đây.

Phụt!

Ngươi này dụng bộ dạng lão nhân an ủi tiểu hài tử nói chuyện là sao vậy?

Khóe miệng Tần Quân co quắp. Đát Kỷ mới vừa từ bên trong buồng xe đi ra, cũng

không nhịn được, cười rộ lên một tiếng.

Tên sát thủ này có chút khả ái a!

\- Ngươi thật sự nghĩ rằng ngươi có thể giết chết được ta sao?

Tần Quân lộ ra vẻ mặt cổ quái hỏi. Đồng thời đánh giá trong lòng hắn đối với

Hắc Dạ Các không khỏi giảm xuống.

Con đường tin tức của Ám Kiêu khó tránh khỏi quá yếu đi?

Không ngờ dẫn theo tu sĩ Kim Đan Cảnh và một nhóm tu sĩ Trúc Cơ Cảnh đột kích

hắn. Quả nhiên là người không biết thì không sợ!

Ám Kiêu đội ngũ khiến người ta không nhìn thấy rõ vẻ mặt của hắn. Hắn khẽ cười

nói:

\- Trước mặt, Công Tôn Đồ tuy rằng bị các ngươi giết chết, nhưng vị phía sau

ta hôm nay không có khả năng giống như Công Tôn Đồ.

Căn cứ vào hiểu biết của hắn đối với vương quốc Càn Nguyệt, triều đình tổng

cộng có hai vị cường giả Thuế Phàm Cảnh, Nam Mãnh và Quan Vũ. Bọn họ đều đang

lĩnh quân chiến đấu ngoài biên giới. Căn bản không rảnh dẫn dắt đám người Tần

Quân tham gia vũ hội Tiềm Long.

Đương nhiên hắn nhận thức như vậy là khi n Dự còn sống đã nói cho hắn biết.

Trên đường đi, hắn đều ở khoảng cách khá xa, cho nên cũng không có nhìn thấy

Pháp Hải và Thái Bạch Kim Tinh ra tay. Hắn cũng không biết Long Nữ Tiểu Ly

xuất hiện.

\- A? Lẽ nào vị này chính là cường giả Hóa Hư Cảnh?

Tần Quân có thêm nhiều hứng thú hỏi.

\- Hừ!

Đại hán cầm roi sắt hừ lạnh một tiếng, âm thanh có chút tức giận.

Hắn cho rằng Tần Quân đang sỉ nhục hắn.

Ám Kiêu cười, cười đến có chút lạnh:

\- Hóa Hư Cảnh là tồn tại thế nào? Các ngươi cũng xứng để bọn họ ra tay sao?

Tần Quân không nói gì. Đám người Giả Tuân cũng vậy. Năm người Diệp Hiên càng

lấy ánh mắt nhìn kẻ ngốc để nhìn chăm chú về phía Ám Kiêu. Điều này làm cho Ám

Kiêu càng thêm phiền não.

\- Úy Trì Liêm, giết chết tất cả bọn họ!

Ám Kiêu phất tay nói, ngôn ngữ giống như đã ăn chắc đám người Tần Quân.

Úy Trì Liêm!

Tên này khiến cho sắc mặt Giả Tuân, Huyết Đao Vương biến đổi kịch liệt. nNgay

cả Diệp Hiên cũng vậy.

\- Điện hạ, Úy Trì Liêm chính là cường giả Kim Đan Cảnh đỉnh phong, không

thuộc về vương quốc Thương Lam và vương quốc Càn Nguyệt, nhưng bình thường

chấp hành nhiệm vụ ở hai nước, rất có uy danh. Trước đây Hạ Hầu Ân vẫn đảm

nhiệm đại tướng quân trấn quốc, cũng đã từng bị hắn đánh bại.

Giả Tuân khuyên giải nói. Thời gian gần đây, Tần Quân rõ ràng thích chiến đấu.

Hắn thật sự sợ Tần Quân không biết lượng sức cùng Úy Trì Liêm giao chiến.

Tần Quân bừng tỉnh. Hóa ra là một tồn tại mạnh hơn Hạ Hầu Ân. Không trách được

Ám Kiêu lớn lối như thế.

Lúc này, tay Úy Trì Liêm đều cầm roi sắt đi tới, cách Tần Quân đã chưa đầy

mười thước. Khoảng cách này cực kỳ nguy hiểm.

\- Cao tăng, gia hỏa này giao cho cao tăng! Ta biết ngươi không sát sinh. Lưu

lại một hơi thở, để ta chấm dứt hắn!

Tần Quân nhìn chằm chằm vào Úy Trì Liêm nói. Hắn vừa dứt lời, Pháp Hải liền

xuất hiện ở bên cạnh hắn, chắp hai tay lại trước ngực nói:

\- A di đà phật, nguyện vì điện hạ cống hiến sức lực.

Từ sau khi bị Thái Bạch Kim Tinh đánh bại, ngạo khí của lão gia hỏa này liền

thu liễm. Lại thêm lúc trước Tần Quân bất kể hiềm khích, vẫn đối với hắn rất

tôn trọng. Cho nên hắn cũng vui vẻ ý ra tay.

\- Lão lừa ngốc! Khuyên ngươi vẫn nên lui lại, để tránh lão tử một roi đập

chết ngươi!

Úy Trì Liêm thốt ra lời đe dọa.

Đứng ở phía sau, hai tay Ám Kiêu khoanh lại, giễu cợt cười nói:

\- Việt Vương, xem ra ngươi thực sự chán bản lĩnh của con lừa đen này.

Cường giả Hóa Hư Cảnh che giấu khí tức, đừng nói là tu sĩ Kim Đan Cảnh, dù là

tu sĩ Thuế Phàm Cảnh cũng khó mà phân rõ.

Năm người Diệp Hiên không nhịn được lắc đầu. Tự cao tự đại dễ dàng đưa mình

vào chỗ vạn kiếp bất phục.

Ánh mắt Chúc Nghiên Khanh sáng ngời. Rõ ràng nàng cảm thấy cực kỳ hứng thú đối

với chuyện Pháp Hải ra tay.

\- Thí chủ sát nghiệt sâu nặng, quay đầu nhìn lại là bờ!

Pháp Hải thờ ơ nói. Nói xong hắn liền nhẹ nhàng chém tay phải ra. Một chưởng

bình bình thường thường, nhìn như hoàn toàn không có khí lực. Nhưng đám người

Úy Trì Liêm đang đối mặt với hắn lại cảm thấy lông tơ dựng đứng.

Ầm...

Giống như sấm sét giữa đất bằng phẳng, mặt đất ở trước mặt Pháp Hải, vách núi

bỗng nhiên bị nghiền nát, lực trùng kích cuồng bạo xuyên qua Úy Trì Liêm,

xuyên qua Ám Kiêu, xuyên qua tất cả chiến sĩ mặc giáp màu đen.