Tối Cường Thần Thoại Đế Hoàng

Chương 233. Địa Tiên Cảnh tầng tám

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Chân mày Chu Lương nhíu lại, thân hình lóe lên. Trong chớp mắt hắn lại đi

tới phía sau Lý Nguyên Phách, tay phải thành đao bổ vào gáy Lý Nguyên Phách.

Một tiếng động vang lên, Lý Nguyên Phách trực tiếp giống như thiên thạch rơi

xuống, tốc độ nhanh không thể tưởng tượng nổi. Có thể thấy được lực lượng của

Chu Lương mạnh tới mức nào.

Ầm...

Lý Nguyên Phách rơi xuống trên một lầu các cao bảy tám thước, trực tiếp đập

sụp nó.

Tần Quân thấy vậy, không khỏi nhíu mày, Thật không nghĩ tới Chu Lương mạnh như

vậy. Vừa ra tay liền trong giây lát, đánh thất Lý Nguyên Phách.

Bạch Mãnh Hổ lại vô cùng khẩn trương, trong mắt đều là sự tuyệt vọng. Lẽ nào

ngày hôm nay hắn thật sự khó thoát khỏi cái chết?

\- Cần ta ra tay không?

Sa Ngộ Tĩnh híp mắt hỏi. Vốn vẻ bên ngoài cuồng dã, hắn vừa mở miệng liền thu

hút sự chú ý của mọi người.

Tần Quân lắc đầu cười:

\- Nói đùa. Loại gia hỏa này sao cần ngươi ra tay?

Lý Nguyên Phách cũng biết biến thân!

Chim đại bàng cánh vàng ở trong Tây Du Ký lại là tồn tại giống như ma vương. Ở

trong các loại truyền thuyết cũng cực kỳ mạnh mẽ. Làm sao có thể bại bởi con

kiến hôi Địa Tiên Cảnh tầng tám?

Bất tri bất giác, Tần Quân không ngờ đã có phần không để Địa Tiên Cảnh vào

trong mắt. Đương nhiên cường giả Địa Tiên Cảnh nhà mình hắn vẫn đối xử giống

như bảo bối.

Chu Lương và La Thao Sa cũng nhanh chóng hạ xuống. Chỉ thấy La Thao Sa chỉ vào

Tần Quân trách mắng nói:

\- Đại tướng quân, chính là tiểu tử này chỉ thị Lý Nguyên Phách giết ái đồ của

ta!

Lý Nguyên Phách?

Chu Lương khẽ nhíu mày, trong lòng kinh ngạc. Lần đầu tiên hắn nhìn thấy Lý

Nguyên Phách lại đang hiếu kỳ, đây là vị yêu nghiệt nào, trẻ tuổi như vậy liền

có thể có thực lực này.

Nghĩ tới đây, hắn không khỏi nhìn về phía Tần Quân. Gần đây Tần Quân và Lý

Nguyên Phách ở Hoàng Đô danh tiếng cũng không nhỏ. Ngay cả Phỉ Ngọc Thụ cũng

từng đề cập qua với hắn. Hai người đều là thiên tài trăm năm khó gặp.

\- Lão già không biết xấu hổ kia! Con trai ngươi ở bên đường chèn ép bách

tính, mạnh mẽ cướp dân nữ. Ta đi ra ngăn lại, hắn muốn giết ta, ta còn có thể

không đánh trả sao?

Tần Quân vận đủ linh lực mở miệng mắng to. Mọi người trong phạm vi vài đường

phố có thể nghe rõ lời của hắn.

\- Ta cũng không có Thần Kiếm Đường làm hậu thuẫn. Dáng vẻ này của các ngươi,

muốn làm cái gì thì làm cái đó, còn lấy thánh thượng làm danh nghĩa, ta khiếp

sợ đến mức thiếu chút nữa cũng khóc đây!

Tần Quân giả vờ phẫn nộ quát lớn, biến mình tạo thành nhân vật vô cùng ủy

khuất, khiến người ta nghe lại đau lòng.

Hắn cố ý để cho Chu Lương phát sinh phản cảm đối với Thần Kiếm Đường, sau đó

báo lại cho thánh thượng, khiến Thần Kiếm Đường buồn nôn!

Quả nhiên, Chu Lương vừa nghe, mặt nhất thời đen lại. Ánh mắt hắn liếc nhìn về

phía La Thao Sa, thấy được gương mặt người này đầy mồ hôi lạnh, liền biết sợ

rằng có chút sự thật. Hành vi bá đạo của Thần Kiếm Đường ở Hoàng Đô, hắn đã

sớm nghe nói qua. Nhưng ngại vì Thần Kiếm Đường do thánh thượng quản lý, hắn

không thể nhúng tay vào.

Mặt khác, ái đồ thế nào lại biến thành con trai?

\- Đại tướng quân, ngươi cũng đừng tin hắn. Hắn đến từ vương quốc, phẩm tính

thấp kém, nói năng bậy bạ!

La Thao Sa vội vàng giải thích.

\- Ngươi nói vậy là có ý gì? Chúng ta những người đến từ vương quốc phẩm tính

lại thấp kém? Ngươi rất quen thuộc với ta sao? Làm sao ngươi biết được phẩm

tính của ta? Hau nói ngươi coi thường những người ở vương quốc như chúng ta?

Tần Quân kích động giống như con mèo tức giận dựng lông, bi thương căm phẫn

quát lớn. Những tu sĩ cũng đến từ vương quốc vừa nghe được những lời này nhất

thời phát sinh cộng hưởng.

Từ sau khi tiến vào hoàng triều Nam Trác, bọn họ ít nhiều cũng gặp phải sự kỳ

thị. Bây giờ nghe được Tần Quân nói ra sự không cam lòng trong lòng bọn họ,

nhất thời bọn họ đều tán thành theo.

\- Đúng vậy, đều là người, dựa vào cái gì các ngươi có thể hạ thấp chúng ta đi

như vậy!

\- Còn nói là chính đạo, dụng tâm như vậy sợ rằng ngay cả tà môn ma đạo cũng

không bằng.

\- Thần Kiếm Đường sợ là nhập tà rồi.

\- Nam Vực cũng không chỉ có một hoàng triều. Chúng ta cũng không phải nhất

định đầu nhập vào hoàng triều Nam Trác!

Nghe tiếng dân chúng oán thán, lửa giận trong mắt Chu Lương càng thêm nồng

đậm. Sắc mặt La Thao Sa lại càng ngày càng khó coi.

Ầm một tiếng!

Đúng lúc này, Lý Nguyên Phách bỗng nhiên từ trong đống đổ nát bay ra. Một khí

tức hung bạo ngập trời bạo phát ra. Tất cả mọi người cả kinh quay đầu nhìn

lại, chỉ thấy trong tay Lý Nguyên Phách cầm hai cái chùy giống như yêu ma,

trên mặt đầy lông vàng, miệng mũi mơ hồ có lột xác thành tư thế mỏ, thoạt nhìn

vô cùng kinh người.

Pháp lực bạo phát, khí thế của hắn lấy tốc độ tăng vọt khiến cho La Thao Sa

nghẹn họng nhìn trân trối.

\- Ta phải xé nát ngươi!

Lý Nguyên Phách điên cuồng hét lên một tiếng, liền phóng về phía Chu Lương,

Chu Lương cả kinh vội vàng lấy ra một thanh phương thiên họa kích, theo bản

năng vung về phía Lý Nguyên Phách.

Một tiếng động nổ lớn kinh thiên vang lên!

Chấn động tới mức không ít người tu vi yếu kém, màng tai đau đớn. Điều càng

làm cho ngườita khó có thể tin nổi chính là Chu Lương lại bị Lý Nguyên Phách

một chùy đập bay, trực tiếp rơi qua từng đỉnh lầu các, khiến bụi bặm cuồn cuộn

bay lên.

\- Lợi hại như vậy sao?

Khóe miệng Tần Quân nhất thời co rút. Mới vừa rồi, nhìn đến thần sắc của Chu

Lương, rõ ràng có cơ hội chuyển cơ. Nhưng bị Lý Nguyên Phách đập một phát như

thế, khả năng xoay chuyển tình thế thật sự khó khăn.

Đám người Lý Bạch, Đát Kỷ nhìn thấy cảnh tượng như vậy, không khỏi trầm mặc.

Bạch Mãnh Hổ lại há hốc mồm, hồi lâu không có cách nào khép lại được.

\- Tu vi của tiểu tử này thế nào lại tăng vọt được nhanh như vậy...

La Thao Sa thấy phía sau lưng mình đổ mồ hôi lạnh. Thời khắc này, chỉ riêng

khí tức của Lý Nguyên Phách đã đủ để khiến cho hắn run sợ, càng chưa nói tới

chiến đấu.

Lúc này, Lý Nguyên Phách chợt quay đầu lại nhìn về phía hắn, đôi mắt màu đỏ

như máu tràn ngập ngập trời sát ý.

Vừa nhìn thấy trái tim La Thao Sa liền đập nhanh. Hắn theo bản năng liền muốn

xoay người chạy trốn.

Hoắc...

Lý Nguyên Phách ném Kim Bằng Thần Chùy cầm trong tay phải ra. Chùy lớn nặng

vạn cân xé rách không khí, lấy tốc độ mắt thường khó có thể nắm bắt được, đập

về phía La Thao Sa.

Ầm!

La Thao Sa không kịp né tránh bị Kim Bằng Thần Chùy trực tiếp đập trúng lưng.

Một chùy này đập đến hắn thổ huyết. Hắn chỉ cảm thấy xương cốt toàn thân giống

như vỡ nát. Nhưng hắn tốt xấu gì cũng là cường giả Địa Tiên Cảnh, tất nhiên sẽ

không giống như La Hàn trực tiếp bạo thể mà chết.