Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Bảo Khánh năm đầu, tháng ba.
Hoàng tôn Triệu Tính dẫn mười vạn quân sĩ thanh trừng triều đình, Tiên hoàng phục độc chết ngay trên ngai vàng. Hoàng tôn Triệu Tính ủng hộ hoàng thúc Triệu Nguy xưng đế. Triệu Nguy xưng đế được bảy ngày thì băng hà, Triệu Tính bèn lên ngôi, đổi niên hiệu thành Bảo Khánh.
Tháng bảy năm Bảo Khánh đầu tiên, Trung Nguyên gặp nạn châu chấu, nạn dân nổi lên tứ phía. Quan Trung xuất hiện lời đồn tân hoàng đắc vị bất chính nên trời giáng tai ương. Tân hoàng ba lần ban tội kỷ chiếu (chiếu tự trách mình) nhưng không có kết quả, đành học theo Thái Tông hoàng đế Đường triều Lý Thế Dân nuốt châu chấu tế cáo thiên địa.
Tháng mười năm Bảo Khánh đầu tiên, trời giáng bão tuyết, Quan Trung dân đói chết la liệt khắp ngàn dặm, người ta phải đổi con cho nhau mà ăn. Thát tử thảo nguyên nhân cơ hội xuôi nam cướp bóc, chiếm đoạt Thái Nguyên, Đại Đồng. Bảo Khánh đế dời đô đến phủ Giang Ninh, định tên là Nam Kinh. Bốn thành lãnh thổ bị cắt nhượng cho nước Liêu, Liêu và Mông Cổ bắt đầu giằng co.
Tháng ba năm sau, việc dời đô hoàn tất. Trong thành Nam Kinh tiến hành xây dựng thổ mộc quy mô lớn, cất cung điện, miếu mạo. Trên đường phố tấp nập người qua lại, binh đinh trên đầu thành tuần tra liên tục, hễ thấy kẻ khả nghi là lục soát kiểm tra.
"Ba năm, ba năm rồi lại ba năm, chớp mắt đã mười năm rồi."
Dưới chân thành, một thiếu niên lưng đeo tay nải, ngửa đầu nhìn bức tường thành Nam Kinh đang thi công đinh đang vang dội, miệng lầm bầm khe khẽ. Khẩu âm của y hơi mang âm sắc phương Bắc, nhưng chữ tròn vành rõ tiếng, nghe không ra rốt cuộc là giọng vùng nào. Vóc dáng y hơi gầy nhưng dong dỏng cao, đứng trước đám dân phu đang lao động cũng được coi là cao lớn.
"Tống Bắc Vân!"
Phía trước, một thiếu nữ tức giận chống nạnh gọi tên y: "Còn nhìn cái gì nữa! Không vào thành nhanh là cấm đường bây giờ."
"Đến đây đến đây, ngày nào cũng giục giục giục, giục đi đầu thai chắc."
"Ngươi nói cái gì?"
"Ta nói hôm nay A Tiếu thật xinh đẹp."
Thiếu nữ sau lưng cõng một cái gùi, bên trong đựng toàn nấm hương sơn trân mộc nhĩ trên núi. Dù vóc dáng hơi gầy gò, cũng chẳng có đường cong chữ S gì, nhưng bù lại ở trên người có cỗ linh khí bức người, mỗi cái cau mày, mỗi nụ cười đều mang vẻ linh động đặc trưng của thiếu nữ mười lăm mười sáu tuổi thanh thuần, không vương chút bụi trần.
"Ngươi á? Miệng chó mà mọc được ngà voi mới là chuyện lạ đấy."
"Sao nàng lại mắng người thế!" Tống Bắc Vân rảo bước đi tới cạnh A Tiếu, sóng vai bước đi: "Lần này cha nàng bắt đem về bao nhiêu đại tử (đồng xu)?"
"Ít nhất cũng phải năm trăm đồng chứ, toàn là đồ tốt cả mà." A Tiếu xốc lại cái gùi trên lưng: "Nhưng ta thấy khó lắm."
Ngay lúc bọn họ đang nói chuyện, vệ binh giữ cổng thành đột nhiên vươn tay, chỉ vào hai người quát lên: "Bên kia, qua đây!"
Tuy ai nấy đều biết vệ binh giữ cửa thành chẳng phải thứ tốt lành gì, nhưng suy cho cùng dân đen thì ai dám chống đối bọn chúng, dù sao dùng bạo lực với cơ quan nhà nước là tội chém đầu.
Bị gọi tên, Tống Bắc Vân và A Tiếu ngoan ngoãn đi tới. Hai tên binh sĩ đánh giá A Tiếu từ trên xuống dưới, xì xào to nhỏ với nhau mấy câu, lúc quay đầu lại trên mặt đã mang nụ cười dâm đãng.
Chuyện này thì Tống Bắc Vân nhìn qua là biết ngay hai tên này rốt cuộc định giở trò gì. Chưa đợi hai tên binh đinh kia cất lời, y đã nhanh nhảu bước lên che trước mặt A Tiếu, cười tủm tỉm lấy từ trong tay nải ra hai củ hà thủ ô, đưa lên nói: "Hai vị binh ca, hai người bọn ta là đồ đệ của Bắc Lĩnh thần y, lần này vội vàng vào thành để giao thuốc cho Binh bộ Hà đại nhân, mong hai vị châm chước cho."
Nói rồi y nhét hai củ hà thủ ô trông rất bình thường vào thắt lưng của tên lính, nhỏ giọng bảo: "Mới chớm xuân, trời vẫn còn lạnh. Hai vị binh ca ca đứng gác ở đây vất vả, tiểu đệ đặc biệt lén chọn hai củ hà thủ ô trong phần của Hà đại nhân để hai vị đại ca đem về hầm gà bồi bổ thân thể. Đừng thấy nó nhỏ, thứ này..."
Tuy chỉ là hai tên lính quèn giữ cửa thành, nhưng suốt ngày thấy đám thương nhân đi nam về bắc, tự nhiên cũng có chút kiến thức, biết rẳng hà thủ ô dù loại kém nhất cũng không phải đồ rẻ tiền. Hơn nữa lại nghe nói là đưa thuốc cho đại nhân Binh bộ, bọn chúng tất nhiên không dám kiếm chuyện thêm, xua tay chẳng thèm hạch sách lời nào liền cho bọn Tống Bắc Vân vào thành.
"Có phải ngươi lại gạt người rồi không?"
Trên đường vào thành, A Tiếu chu môi hỏi Tống Bắc Vân: "Ta nghe cái gì mà Hà đại nhân, Trương đại nhân, ngươi ăn nói lung tung thế không sợ rước họa vào thân à?"
"Ta mà không gạt, nàng đã bị người ta sờ soạng khắp người rồi, thế nàng muốn bị sờ hay là muốn ta gạt người?"
Tròng mắt A Tiếu đảo quanh hai vòng: "Thế thì ngươi cứ gạt đi... Nhưng nếu rước họa thật thì làm sao bây giờ?"
Tống Bắc Vân xoay người, bước đi lùi trên đường, vẻ mặt tỏ ra chẳng bận tâm nhìn A Tiếu nói: "Hôm nay ta phải dạy bảo nàng đàng hoàng mới được. Ta đây không gọi là lừa gạt, gọi là lấp liếm. Lừa gạt thì phải có đồ để lừa, lớn thì vàng bạc châu báu, nhỏ thì hạt tiêu hạt gạo. Ta lừa nàng đưa đồ cho ta, đó gọi là lừa. Còn lấp liếm ấy à, thực chất là ta tìm cho bọn chúng cái bậc thang để bước xuống, bất kể có biết tỏng hay không, bọn chúng cũng không rảnh đi kiểm tra ta, ta cũng chẳng việc gì đi trêu chọc bọn chúng. Đôi bên tìm đại một lý do để nương theo đó mà cho qua chuyện, lẽ nào bọn chúng dám đi tra xem Binh bộ có ai họ Hà thật không? Dù ta có nói là đi tìm đại nhân họ Trương Vương Lý Triệu Tôn gì đi nữa, bọn chúng cũng sẽ thả cho chúng ta qua. Cái này gọi là lấp liếm, bọn chúng lấp liếm thượng quan, chúng ta lấp liếm bọn chúng, mọi người bình an qua ải là xong."