Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Hôm nay Tống Bắc Vân không ra khỏi cửa nữa, trời mưa quá to, làm gì cũng bất tiện. Chắc chẳng còn gì sướng hơn là trốn trong nhà sưởi ấm, lùi mấy quả trứng gà ăn, rồi ngủ vùi một giấc.
Còn chuyện của Dư thiếu gia, người sốt sắng vốn không phải là y. Cứ để hắn treo giò ở đó, giống y như bọn học sinh cấp hai cấp ba lúc quán nét mất điện ấy, để hắn tha hồ mà vò đầu bứt tai đi.
Bên ngoài cửa vọng vào tiếng động, A Tiếu bung một chiếc ô giấy dầu bước vào, trên tay xách một cái giỏ. Vừa thấy Tống Bắc Vân trong bộ dạng lôi thôi lếch thếch ngồi sưởi ấm bên bếp lửa nướng trứng luộc ăn ngon lành, ngọn lửa giận trong lòng nàng lại bốc lên.
"Bắt ngươi đọc sách khó đến thế sao?" A Tiếu chu môi, tức giận mắng mỏ: "Ta còn tưởng ngươi đang khổ học nên đem chút đồ ăn tới cho ngươi, thế mà ngươi lại..."
Nói tới đây hốc mắt nàng đỏ hoe, ngân ngấn nước. Tống Bắc Vân vội bước tới định dỗ dành nhưng lại bị A Tiếu hất tay ra: "Hồi sáng cha lại nhắc rồi, bảo ta tới tuổi xuất giá rồi, đã tính chuyện nhờ bà mối dạm hỏi. Ngươi cứ tiếp tục như thế này, ngươi bảo ta phải làm sao?"
Tống Bắc Vân ngồi im đó, nhìn quả trứng nướng nứt một lổ bên cạnh lò lửa kêu xèo xèo, nửa ngày cũng chẳng buông được một câu.
"Ngươi nói gì đi chứ!"
"Cha nàng cứ bắt ta phải đỗ Trạng nguyên? Cái thứ đó khó lắm, nàng xem Ngọc Sinh ca kia kìa, bao nhiêu năm rồi vẫn chỉ là một Đồng sinh."
Nước mắt A Tiếu rơi lộp bộp. Nàng ngồi phịch xuống bên cạnh Tống Bắc Vân, cúi đầu lặng thinh chẳng nói gì nữa, nhìn có vẻ thật sự đang rất xót xa.
"Vậy... Hay là ta đi thi công danh trước nhé?"
Thấy Tống Bắc Vân nói năng cuồng vọng, A Tiếu càng thêm tủi thân, nàng ngẩng đầu: "Ngươi có từng đọc sách ngày nào chưa? Ngươi tưởng công danh dễ thi lắm sao? Nếu chỉ dùng cái miệng này mà thi đỗ, đám sĩ tử hàn song chục năm thi không đậu kia chắc là đem sách đọc vào bụng chó hết rồi."
"Ê! Không được mắng Ngọc Sinh ca đâu đấy." Tống Bắc Vân sầm mặt: "Ngọc Sinh ca là người tốt."
A Tiếu sụt sùi chẳng thèm đếm xỉa tới Tống Bắc Vân, cứ ngồi đó lải nhải hễ y không thi đậu công danh thì sẽ bị gả cho người khác. Nàng cứ lặp đi lặp lại mãi, đại ý là chất vấn Tống Bắc Vân có thật lòng thích nàng không.
"Hèn gì cha bảo ngươi chỉ thèm khát thân thể ta, ngươi đúng là thứ ti tiện."
"Này này này." Tống Bắc Vân ho hai tiếng: "Cha nàng chắc cũng xem phim truyền hình rồi đúng không?"
"Bớt nói mấy câu khó nghe đi, tháng tám là thi Hương rồi, nay đã là tháng ba, rốt cuộc ngươi có đọc sách hay không?"
Tống Bắc Vân bị dồn tới bước đường cùng, đành gật đầu lia lịa: "Đọc đọc đọc, ta đọc là được chứ gì, nàng đừng mắng nữa đừng mắng nữa..."
"Nếu ngươi còn cái thói lấc cấc này nữa, ta không chỉ mắng đâu, ta còn đánh ngươi đấy." A Tiếu hậm hực nói: "Sáng sớm ta cũng bàn với Ngọc Sinh ca rồi, nếu ngươi muốn đọc sách thì tới phòng huynh ấy, huynh ấy cũng có thể chỉ điểm cho ngươi vài điều."
Thế thì đừng, Ngọc Sinh là người thật thà cũng là người tốt thì không sai, nhưng mà... về phương diện học hành thì thật sự chẳng có chút thiên phú nào. Tống Bắc Vân tự cho mình, ừm, chí ít trước kia cũng từng tốt nghiệp đại học danh tiếng, là dân 211, 985 chính hiệu (tương đương với các trường đại học top đầu), đem so ở thời này thế nào cũng được tính là một Tiến sĩ Nhị giáp. Để một đại ca hơn hai mươi tuổi mà trình độ chưa tốt nghiệp nổi tiểu học dạy y đọc sách, chuyện này nói ra nghe thì dễ chứ mặt mũi nào để đâu cho hết, chủ yếu là lòng tự ái không cho phép.
"Từ ngày mai, ngươi không được ra khỏi cửa nữa, ta nuôi ngươi!" A Tiếu nói với vẻ hào khí ngút trời: "Ngươi thi bao lâu thì ta nuôi ngươi bấy lâu."
Trong lòng Tống Bắc Vân thực sự rất cảm động, nhưng vì sĩ diện mà... không tiện nói thẳng ra, chỉ vòng tay ôm eo A Tiếu: "Thế còn cha nàng thì nói thế nào?"
"Cùng lắm thì ta bỏ cái thể diện này đi, cứ bảo là đã bị ngươi chà đạp rồi."
"Ta đâu có chà đạp... Tới giờ ta vẫn chưa hề đụng vào nàng mà, chỉ là hít hít, xoa xoa..."
"Thế còn chưa tính là chà đạp, vậy thế nào mới là chà đạp?" A Tiếu dựng ngược hàng lông mày: "Ngươi định không nhận nợ?"
"Nhận nhận nhận, ta nhận còn không được sao..."
Vừa nói, Tống Bắc Vân vừa lấy ra một cái tay nải nhỏ, bên trong đựng một phần tiền thắng hôm qua, đưa cho A Tiếu: "Nhưng mà đại gia nhà nàng không cần nàng phải nuôi đâu, cầm lấy đưa cho cha nàng, cứ bảo là con gái lão bị ta bao thầu rồi, bảo lão già cờ bạc đó bớt nói nhảm đi."
Trong tay nải đựng khoảng một trăm lạng bạc, thêm chút tiền đồng vụn vặt. A Tiếu vừa thấy số tiền này lập tức đỏ mặt tía tai vì tức, nàng đứng phắt dậy xách tai Tống Bắc Vân: "Tống Bắc Vân! Ngươi lấy đâu ra ngần này bạc? Ta đã nói bao nhiêu lần rồi, không được làm chuyện gian tà, rốt cuộc ngươi lại đi làm chuyện xấu gì nữa rồi phải không?"
"Ui da da da da..." Tống Bắc Vân nghẹo đầu bị xách lên: "Buông ra buông ra, chuyện này là có nguyên do cả, ta nói cho nàng nghe là được chứ gì."
"Ngươi mà dám lừa ta, ta sẽ tự gả mình đi ngay lập tức!"
"Cô nãi nãi... ta làm sao dám lừa nàng cơ chứ, khắp mười dặm quanh đây ai chẳng biết A Tiếu nàng là nữ oa thông minh có tiếng."
Tống Bắc Vân đem chuyện Ngọc Sinh bị đánh, bản thân đi đòi công bằng và chuyện thiết kế bẫy thắng Dư thiếu gia một vố ngày hôm qua kể rõ ngọn ngành cho A Tiếu nghe, không giấu giếm nửa lời, thậm chí cả những suy tính nhỏ nhặt trong lòng y cũng đều khai ra hết.
Nói thế nào nhỉ, giống như A Tiếu đối với Tống Bắc Vân không hề giữ kẽ, thì Tống Bắc Vân cũng chẳng giấu giếm A Tiếu chuyện gì. Năm xưa y mạc danh kỳ diệu đi tới thế giới này, biến thành một tiểu khất cái bảy tuổi suýt bị chó hoang ăn thịt, chính cô bé hạt tiêu A Tiếu đã giành lại y từ miệng bầy chó dại. Nếu nói trên đời này ngay cả A Tiếu cũng không thể tin tưởng được, thì y thực sự không còn ai để nương tựa nữa rồi.