Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
(*) Chú thích: Bài từ *Thanh bình nhạc - Xuân muộn* của Vương An Thạch, nghĩa là: Người hái cỏ thơm đi vắng, chợt thấy thú ngao du chẳng còn nhiều. Làm khách nơi xa ngắm xuân thêm buồn bã, đều bị nỗi sầu thơ chia sớt. Năm ngoái chim yến bay xa chân trời, năm nay yến nhỏ sẽ đậu nhà ai? Tháng ba chớ nghe mưa đêm, giờ chẳng phải lúc giục hoa nở nữa.
Tống Bắc Vân xách bản đồ tiến lên phía trước, ngó nghiêng xung quanh một hồi rồi nhắm ngay một cây cột, lấy tay chấm chút nước bọt rồi dán tờ giấy lên đó.
Thụy Bảo Quận chúa bước tới, khoé môi cong lên một nụ cười kiêu ngạo: "Ngươi thử nói xem, nếu đây không phải là dư đồ, vậy nó là vật gì?"
Tống Bắc Vân nhìn nàng từ đầu đến chân một lượt, rồi tủm tỉm cười đáp: "Đây là một cuốn thực phổ."
"Thực phổ?"
Không chỉ Quận chúa, mà tất cả mọi người xung quanh đều kinh ngạc hướng ánh mắt về phía Tống Bắc Vân. Thứ đó chỉ cần là người không bị mù thì đều nhìn ra là một tấm bản đồ, vậy mà y lại mở miệng gọi nó là thực phổ?
"Chỉ là chưa kịp viết chữ lên thôi." Tống Bắc Vân nắn nót viết một dòng tên các nguyên liệu bằng chữ Khải nhỏ xíu lên vị trí của nước Liêu: "Vùng Liêu Đông, phía trên giáp núi Bạch Đầu, phía dưới nối với biển Bột Hải. Hái nấm rừng trên núi đem phơi khô nửa tháng, rồi bắt một con gà tơ cho chung vào nồi. Lửa to đun sôi trong một khắc, lửa nhỏ hầm trong hai canh giờ. Mùi thịt thơm ngào ngạt, kích thích vị giác, ăn ngon miệng."
Y tiếp tục di chuyển bút xuống dưới nước Liêu một chút, tới vị trí của nước Kim: "Vùng duyên hải biển Đông, sản vật dồi dào tươi ngon. Lấy tôm, cua, nghêu sò bỏ vào thạp sành, chế thêm nước biển lấy lúc sáng sớm. Dùng lửa riu riu ninh trong một canh giờ, sau đó thêm vào các loại gia vị, ninh thêm nửa canh giờ nữa. Lấy ra chắt bỏ nước canh, múc tôm cua ra thưởng thức, mùi vị tươi mới ngon lành."
Nghe y miêu tả, không ít người bên dưới đã bắt đầu âm thầm nuốt nước bọt. Bọn họ dường như ngửi thấy mùi vị thơm ngon lan tỏa từ cái thạp sành nọ.
Nhưng mọi chuyện chưa dừng ở đó. Tống Bắc Vân tiếp tục lia bút sang vị trí của Mông Cổ: "Nơi này à, thảo nguyên mênh mông, trông có vẻ cằn cỗi nhưng thực ra không phải vậy. Thịt cừu vùng này cực kỳ tươi ngon, béo ngậy. Chỉ cần lấy thịt cừu tươi dính sườn, xát chút nước muối ướp trong giây lát, cho vào nồi nước sôi luộc chín kỹ. Lấy ra chấm với hỗn hợp hoa hẹ, lá hẹ thảo nguyên, nước ép táo, muối, gừng băm nhuyễn. Vớt thịt từ trong nồi ra, tay cầm khúc xương chấm với loại nước sốt này, cắn một miếng, mùi thịt thơm nức mũi, không hề có mùi tanh hôi, dư vị hoàn hảo."
Màn miêu tả này khiến ngay cả Thụy Bảo quận chúa cũng khẽ liếm môi. Những người xung quanh thậm chí đã gật gù đồng ý, khen ngợi từng nếm qua món thịt này, hương vị đến giờ vẫn khó quên.
Tiếp theo, Tống Bắc Vân tỉ mỉ viết lại công thức chế biến món ăn này bằng chữ Khải nhỏ bên cạnh. Tuy y mất khá nhiều thời gian để viết, nhưng không ai có ý định ngắt lời. Từng món ăn được giới thiệu sống động cứ như bày ra ngay trước mắt họ. Xung quanh như vang vọng cả tiếng thịt hầm sùng sục và mùi thơm lan tỏa trong không khí.
"Vùng Tây Hạ, bảy năm trước định đô tại Trường An. Trường An, Trường An, thời sơ Đường thịnh thế, vùng đất Trường An, bắt cá tươi thái mỏng (khoái), từng lát cắt mỏng tang soi rọi dưới ánh nến, ăn kèm với tương củ kiệu. Nhâm nhi thêm mấy ly rượu nhỏ, thật không biết khoái hoạt đến nhường nào."
Mọi địa danh trên bản đồ đều được Tống Bắc Vân chú thích bằng một món ăn. Nhìn những dòng miêu tả ấy khiến người ta thèm thuồng muốn rỏ dãi, nhưng ẩn sâu trong đó lại len lỏi một nỗi u sầu.
Xưa nay người ta vẫn nghĩ những nơi đó là những vùng đất khô cằn sỏi đá, nào ngờ lại là nơi sản vật trù phú đến thế. Từng món ăn ngon được nhắc tới không chỉ khiến người ta thèm thuồng mà còn làm họ đau lòng.
Những vùng đất đó từng là lãnh thổ của người Hán! Nơi đó từng là nơi chư hầu triều cống. Nhưng nay tất cả đã chắp tay dâng cho ngoại bang. Đại Tống hiện tại chỉ còn có thể thu mình một góc, lấy sông làm giới tuyến trị vì. Trên tấm bản đồ kia, lãnh thổ Đại Tống chỉ vỏn vẹn bằng bàn tay.
"Cựu sơn hà." Tống Bắc Vân cười khẽ, vỗ nhẹ lên tấm bản đồ ẩm thực đó: "Cựu sơn hà gói trọn trăm vị."
Nói xong, y nghiêng đầu nhìn Quận chúa: "Quận chúa có hài lòng không?"
Quận chúa nhíu mày: "Ngươi chỉ vẽ hình, tại sao không làm thơ?"
Tống Bắc Vân gãi đầu. Đã nói đến nước này rồi, con mụ này sao vẫn cứ bám lấy chuyện thơ thẩn nhỉ? Dù sao lỡ phóng lao thì phải theo lao thôi.
Lúc này, Bắc Pha bước tới nói khẽ vài câu với Quận chúa, nhưng nàng lắc đầu: "Ta chỉ muốn xem thử thôi."
Tống Bắc Vân lắc ngón tay: "Ta chỉ viết nửa khuyết."
Rồi y bắt đầu chép lại. Dù sao cái bài thuộc làu làu này, "đọc kĩ và học thuộc lòng" ấy mà, y lẩm nhẩm viết xuống bên cạnh bản đồ: "Bắc quốc phong quang, thiên lý băng phong..." (Cảnh sắc phương Bắc, ngàn dặm đóng băng...)
Tại sao không viết hết? Viết hết là bị chém đầu đấy... Tống Bắc Vân đâu có ngốc? Vì muốn khoe khoang mà liều mạng thì quá lỗ.
Nhưng chỉ với nửa khuyết này, thực ra đã thể hiện trình độ bậc thầy. Vài câu chữ ngắn gọn đã đủ khiến những tài tử trẻ tuổi chưa từng bước chân tới phương Bắc cảm nhận được một vùng tuyết trắng bao la, khí thế oai hùng.
Tuy nhiên, vì thiếu mất phần nửa sau nên có cảm giác thiêu thiếu thứ gì đó. Nhưng chẳng sao cả, nửa khuyết này đã trở thành tâm điểm bàn luận của mọi người, thậm chí làm lu mờ cả bài từ sầu não mà Tống Bắc Vân đã viết cho Ngọc Sinh.
Đợi đến lúc mọi người bừng tỉnh thì Tống Bắc Vân và Ngọc Sinh đã biến mất dạng. Chẳng ai biết y rời đi khi nào, thậm chí còn không biết gã ngông cuồng vừa nãy tên gì. Bọn họ chỉ biết người đó để lại một tấm bản đồ chi chít món ăn và nửa bài từ viết trên bản đồ đó.