Tống Bắc Vân

Chương 35. Ngày 25 tháng 3, trời mưa 1

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Giống như kiểu anh hùng cứu mỹ nhân biến tấu vậy?

"Ha ha ha ha..." Tống Bắc Vân đột nhiên bật cười thành tiếng.

"Lúc nào rồi mà đệ còn cười..."

"Không sao, không sao." Tống Bắc Vân xua tay: "Chỉ là buồn cười thôi."

Chỉ sau một đêm, có hai bài thơ từ lan truyền khắp phủ Lư Châu. Một bài chất chứa nỗi sầu muộn. Nhiều người bắt đầu mượn bài từ này để thổ lộ tâm tư sầu khổ của kẻ si tình, cầu mà không được. Thậm chí, nó còn được tuyển chọn vào tuyển tập tình thơ "Phượng Cầu Hoàng" của Lư Châu.

Còn một bài chính là nửa bài từ mà Tống Bắc Vân để lại. Vô số tài tử tự xưng đã cố sức chắp bút viết nốt nửa phần sau, nhưng chẳng có ai đạt đến mức vừa lòng. Mọi người đều bàn tán sôi nổi, nhưng dù có viết thế nào cũng chẳng theo kịp khí thế hào hùng và tầm vóc bao la của phần trước.

Điều này giống như một người đam mê toán học gặp phải bài toán khó nhằn, sau khi suy nghĩ nát óc mà không ra đáp án thì sẽ vò đầu bứt tai mãi không thôi.

Quận chúa ngồi ở nhà, chép lại nửa bài từ đó ra giấy, trầm ngâm suy nghĩ. Nàng đã nháp bốn bản thảo, dù có vài câu miễn cưỡng ăn nhập, nhưng khi ghép vào lại thấy khí thế hừng hực như mãnh hổ của bài từ bỗng trở nên yếu ớt, nhăn nhúm. Cơn giận bốc lên, nàng viết ra bốn bản, xé sạch cả bốn.

Đám tiểu tỷ muội thỉnh thoảng cũng mang đến những bài nối vần của người khác, nhưng đọc kiểu gì cũng thấy phảng phất một mùi vị cổ quái. Nàng bèn xé sạch toàn bộ.

"Cha!"

Cuối cùng không nhịn được nữa, đến bữa trưa, nàng tìm tới Phúc Vương - lúc này đang ngồi trước bàn ăn bát Hồ lạt thang vốn chỉ dành cho hạng hạ lưu - rồi bắt đầu nũng nịu.

"Ây da da da, tâm can bảo bối của ta ơi, con đừng làm nũng nữa. Lần trước con làm mình làm mẩy, ta đã tốn tám ngàn quan rồi, mớ tiền dưỡng lão của ta không chịu nổi con hành hạ đâu."

"Không đòi tiền mà." Quận chúa ngồi sụp xuống cạnh Phúc Vương: "Nữ nhi biết cha thời trẻ là Đệ nhất tài tử Đại Tống, cha giúp nữ nhi viết nốt phần sau của bài từ này đi! Nó hành hạ con cả đêm rồi, chẳng chợp mắt được chút nào."

Phúc Vương nhìn qua bản chép nửa bài từ mà con gái đưa tới, cầm thìa trầm tư một lúc, rồi nhẹ nhàng lắc đầu: "Viết không ra... Viết không ra đâu. Ta đoán người nọ trong ngực đã có sẵn nửa bài từ phía sau, chỉ là y không dám viết và cũng không thể viết."

"Hửm? Sao lại thế?"

Phúc Vương mỉm cười bảo: "Nếu là phụ vương của ba mươi năm trước, nhất định phải gặp người này một lần. Nhưng bây giờ, ba mươi năm vật đổi sao dời, phụ vương đã không còn là phụ vương của năm xưa nữa. Ta già rồi, trong lồng ngực chẳng còn cái khí khái ấy, trong bụng cũng chẳng còn bầu máu nóng của tấm lòng son."

"Nhưng chuyện này liên quan gì đến người kia?"

"Hận báo quốc không có cửa, hận sơn hà tan nát, hận..." Phúc Vương nói đến đây, trực tiếp bóp nát chiếc chén lưu ly trong tay, mảnh sứ cắm phập vào lòng bàn tay, máu tươi chảy ròng ròng.

Thụy Bảo quận chúa nào đã từng thấy phụ vương như thế, nàng hét lên kinh hãi: "Phụ vương, người sao vậy!"

Phúc Vương lắc đầu, buông tay vẩy đi những mảnh vỡ, tự tay xé một mảnh áo băng bó vết thương: "Linh Nhi, nếu có một ngày nước mất nhà tan, con một là chạy trốn, hai là tuẫn táng vì mảnh đất này, tuyệt đối không được để ngoại bang bắt đi."

Thụy Bảo quận chúa cảm thấy phụ vương hôm nay vô cùng kỳ lạ, nhưng nàng lại không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, chỉ thấy vẻ mặt ông cực kỳ nghiêm trọng. Nàng không dám hỏi nhiều, đành khép nép vâng lời.

Khi trở về phòng, Quận chúa quay sang nói với tỳ nữ hầu hạ bên cạnh: "Đều tại gã kia, làm tay cha ta bị thương. Nếu có ngày hắn rơi vào tay ta, xem ta có biến hắn thành con dế nhốt trong hũ không."

"Quận chúa, nô tỳ thấy người nọ trông cũng khôi ngô tuấn tú... hay là thưởng cho nô tỳ đi."

"Con lẳng lơ này..." Quận chúa trừng mắt lườm tỳ nữ một cái: "Mới mấy tuổi ranh đã bày đặt động lòng."

Tỳ nữ rụt cổ không dám nói thêm, nhưng Quận chúa lại đột ngột ngẩng đầu lên hỏi: "Gã đó tên gì, ngươi dò la được chưa? Ta phải tóm cổ hắn ra, dập tắt cái khí thế huênh hoang của hắn."

"Nô tỳ có đi hỏi rồi, nhưng chẳng ai biết hắn là ai. Hôm qua nô tỳ thấy đứa trẻ đi cùng công tử nhà Thứ sử có vẻ khá thân thiết với hắn, nhưng nô tỳ phận hèn thân mọn, sao dám tới phủ Thứ sử quấy rầy."

Quận chúa ngẫm nghĩ một chốc rồi đứng dậy: "Ngươi không dám, ta dám. Đi, đi ngay bây giờ."

"Quận chúa, người còn chưa dùng bữa."

"Ăn uống gì, tức cũng đủ no rồi."

Thế là hai người chạy thẳng ra cửa lên xe ngựa, lao thẳng đến châu nha. Vương phủ và châu nha cách nhau không xa, đi độ nửa nén hương là tới.

Uy danh của Thụy Bảo quận chúa ở Lư Châu, dẫu chỉ một góc nhỏ, cũng là danh bất hư truyền. Mấy tên nha dịch ngoài cửa nhìn từ xa thấy Quận chúa xách váy bước tới, bắp chân đã run lẩy bẩy, từng người cúi gằm mặt không dám liếc mắt nhìn chứ đừng nói là cản đường.

Nói cho cùng thì bọn họ cũng sợ. Vị Quận chúa này á... nếu chỉ ỷ thế hiếp người thì còn dễ nói, đằng này nàng lại thích nói lý với người ta. Từ Khâm sai Châu mục đến dân đen bá tánh, hễ thấy chướng mắt là nàng xông tới phân bua rạch ròi.

Chuyện ầm ĩ thế này, ai rảnh mà cự cãi với nàng chứ, dân đen không dám, quan lại bình thường cũng không dám. Thậm chí có tin đồn ngay cả đương kim Thánh thượng gặp phải vị muội muội tính tình quái gở này cũng phải lảng đi nơi khác. Bởi vậy, hầu hết mọi người hễ thấy nàng đều tìm đường lẩn tránh.

Vào nha môn châu như vào nhà mình, vị Thứ sử đang xử lý công văn vừa thấy nàng đến, vội vàng lánh mặt vào sảnh phụ, để mặc cho vị Quận chúa lai lịch hiển hách này xông vào nội viện nhà mình.