Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Bây giờ thì hay rồi, y đắc tội hết người ta rồi...
"Đệ đó đệ đó, đệ định thế nào đây?"
"Ngọc Sinh ca, đệ làm sao?"
Nghe Tống Bắc Vân nói vậy, Ngọc Sinh thở dài đáp: "Bây giờ đệ đắc tội cả đám tài tử phủ Lư Châu rồi, lỡ sau này gặp khó khăn, ai sẽ ra tay cứu giúp đệ?"
"Yên tâm đi." Tống Bắc Vân lắc đầu: "Không thể nào đâu. Con người thú vị lắm, bất luận đệ làm gì, nói gì, lúc nào cũng sẽ có kẻ thích người ghét. Đại đạo tặc giang hồ cũng có người xưng tụng là hiệp sĩ, hành hiệp trượng nghĩa cũng có người mắng là phường đạo tặc. Quan tâm làm gì, nếu thực sự bận tâm, chẳng thà đệ đến dập đầu gọi từng người một tiếng phụ thân cho xong."
Thấy y vẫn cái bộ dáng đao thương bất nhập, mặc cho lời người ta chê trách, Ngọc Sinh bực mình: "Đệ về đi, cấm túc bốn tháng, không được ra ngoài!"
"Tại sao chứ!" Tống Bắc Vân bật dậy: "Đệ còn phải bán thuốc kiếm tiền nữa."
"Chuyện đó ta sẽ sắp xếp cho đệ, đệ cứ an tâm ôn bài!"
"A..." Tống Bắc Vân ngã nhào lên đống vải: "Ôi dào, cái mạng tôi sao mà khổ thế này..."
Thành Nam Kinh, phủ Định Quốc Công.
Định Quốc Công vuốt râu, ngắm nghía tấm bản đồ và nửa khuyết từ, người ngồi đối diện lão là vị Phúc Vương béo ú.
"Ngươi xem bài từ này, có mang cái lệ khí của ta và ngươi thời niên thiếu hay không." Phúc Vương nâng tách trà nhấp một ngụm: "Còn cả bức dư đồ này nữa, ngươi nhìn kỹ xem. Nếu không tự mình bước chân qua non nước, tuyệt đối không thể nào phác thảo tinh tế đến mức này."
"Hừm..." Định Quốc Công đặt tờ giấy xuống bàn: "Gần đây tiểu nha đầu nhà ngươi không gây ra rắc rối gì chứ? Ngươi cũng nên quản lý nó một chút đi. Dạo này không yên ổn đâu, đừng có nói những lời không nên nói."
"Con nha đầu nhà ta dẫu sao cũng chỉ là con gái, còn thằng nhóc nhà ngươi thì sao? Từ bé đến lớn, rắc rối nó gây ra đâu có ít."
"Là con trai út mà, nên đương nhiên được cưng chiều hơn một chút." Định Quốc Công thở dài: "Thôi, không nhắc đến nó nữa."
"Còn Nhu Nhi thì sao? Lâu rồi không gặp Nhu Nhi."
"Con nha đầu đó... cũng chẳng phải đứa khiến người ta an tâm. Bướng bỉnh đòi không dựa dẫm vào gia đình, tự mình xông xáo giang hồ. Ngươi nói xem, hai đứa trẻ này..."
Phúc Vương cười ha hả: "Hai ta cả đời theo nghiệp đao kiếm, đến lúc tuổi già lại bị mấy chuyện của bọn trẻ con làm cho vò đầu bứt tai."
"Nếu cho ta chọn, lão phu thà vác thanh đại đao nặng ba mươi sáu cân ra chiến trường giết giặc, phải chém cho đám người Khiết Đan và Mông Cổ kia tè ra quần mới hả dạ."
Phúc Vương xua tay: "Thôi bỏ đi, thôi bỏ đi. Chúng ta già rồi, già thật rồi, bóng xế tà rồi, thiên hạ này cứ giao lại cho hậu bối đi. Không nói chuyện này nữa, ta phải đi xem kịch đây, trả lại bản đồ cho ta."
"Ngươi đúng là hẹp hòi. Đừng vội, để ta sai người đi dập lại một bản rồi đưa cho ngươi." Định Quốc Công đứng dậy đi ra ngoài: "Tối nay có cần chuẩn bị rượu thịt cho ngươi không?"
"Rượu ngon thịt ngọt hầu hạ cho đàng hoàng, nếu có một ly không chu đáo, bản vương sẽ dỡ luôn cái dinh thự nát này của ngươi."
Phúc Vương dẫn theo hộ vệ rời đi, còn Định Quốc Công thì nhấc tấm bản đồ lên nhìn lướt qua: "Phương Nhi, ra đây đi."
Lát sau, Tiểu công gia từ sau bức bình phong bước ra, vừa phe phẩy quạt vừa mỉm cười: "Phụ thân, theo như thám tử báo lại, người vẽ bức họa này chính là Tống Bắc Vân."
"Ban đầu ngươi chỉ bảo hắn ta khôn ngoan thôi mà." Định Quốc Công gõ nhẹ lên mặt bàn: "Lại không nhắc tới hắn có tài năng thế này."
Tiểu công gia nghiêng đầu nhìn tấm bản đồ: "Có thể mời cả Phúc Vương tới đây, xem ra cha và mọi người đang rất thiếu người."
Định Quốc Công cau mày, trừng mắt lườm một cái. Tiểu công gia lập tức chắp tay lùi lại một bước: "Là hài nhi lỡ lời."
"Được rồi, ngươi sai người chăm sóc Yên Vương cho tốt, đừng để người trong triều điều tra ra chỗ đó. Nếu có kẻ báo tin, cứ giết không tha."
"Vâng, thưa phụ thân. Vậy còn Tống Bắc Vân thì sao?"
"Cứ xem xét đã, nếu thật sự lanh lợi thì ngươi nghĩ cách giữ hắn ở lại bên cạnh. Nhưng nếu là một kẻ hủ nho chua ngoa, thì bỏ đi cũng được." Định Quốc Công khẽ lắc đầu: "Còn tỷ tỷ khốn kiếp của ngươi đâu rồi?"
"Tỷ tỷ đang ở tiền đường, để con đi gọi tỷ ấy tới?"
"Bảo nó cút qua đây cho ta."
Tiểu công gia đứng yên không bước, nét mặt tỏ vẻ băn khoăn nhìn Định Quốc Công: "Phụ thân, không phải hài nhi nói người, người đã có tuổi rồi, cứ so đo với tỷ tỷ đến bao giờ? Người cứng cỏi, tỷ tỷ cũng cứng cỏi. Hai người từ khi con nhớ được đã như nước với lửa, sao phải khổ thế? Chẳng lẽ... tỷ tỷ không phải con ruột của người?"
"Nghịch tử! Nói xằng nói bậy!!!"
"Đấy, đã là con ruột, sao lại cừu hận thế, đâu cần phải đến nông nỗi này."
"Hừ, ngươi tự nhìn xem trong mắt nó còn có người cha này không!" Định Quốc Công nhắc tới con gái là lại tức sôi máu: "Bảo nó cút tới đây cho ta."
"Vậy người phải hứa, lần này không được cãi nhau với tỷ tỷ nữa."
"Ừ ừ ừ, không cãi nhau nữa."
Được cha khẳng định, Tiểu công gia mới ra tiền đường gọi tỷ tỷ đến. Thấy vẻ mặt không cam lòng của tỷ tỷ, Tiểu công gia thở ngắn than dài: "Tỷ đừng chọc tức ông ấy nữa, tính tình ông lão quái gở thế nào tỷ còn lạ gì, tội gì phải chuốc khổ vào thân."
"Còn cần đệ nhắc à, nhưng ta cứ chướng mắt mấy câu nói ngang ngược của ông ấy đấy, không được sao?"
"Tỷ tỷ cứ bớt giận đi. Tỷ là tỷ tỷ ruột của đệ, đổi lại là người khác, đệ đã treo cổ người đó lên xà nhà rồi." Tiểu công gia sa sầm mặt mặt: "Cứ coi như nể đệ vài phần đi."
"Đệ?" Cô nương vươn tay véo má đệ đệ mình một cái: "Đệ có chút thể diện nào trước mặt ta à?"
"Ái... đau đau đau... đau... đệ sai rồi, tỷ tỷ đệ sai rồi..."