Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Ta mặc xác hắn có thích hay không, dù sao ta cũng chẳng lấy hắn. Ta cảnh cáo ngươi, ngươi mà chưa có công danh, nếu bây giờ ta la lên bảo ngươi phi lễ ta, ngươi phải vào đại lao bóc lịch mấy ngày đấy."
"Sao ta lại vớ phải cái loại hạ lưu như cô nhỉ." Tống Bắc Vân trừng mắt nhìn Tả Nhu: "Được rồi, ta sẽ nghĩ cách cho cô."
"Mau lên!"
Tả Nhu quen biết tên vô lại này cũng đã vài năm. Năm đó, khi nàng vừa trốn khỏi nhà lần đầu, đang lúc tuyệt vọng thì gặp gã khốn này. Thấm thoắt trôi qua, cái tên khốn khiếp đó cũng đã trưởng thành, nhưng nhìn bộ dáng của y lại chẳng khác xưa là bao, miệng vẫn xấu xa, tâm vẫn tồi tệ, cả con người đều thối nát.
Tuy nhiên, cái tên lưu manh thối tha này lại là một kẻ đầy mưu hèn kế bẩn, luôn có thể nghĩ ra những thứ mà người khác không lường tới, và những chiêu trò hiểm độc đó lại luôn mang lại hiệu quả bất ngờ.
"Nhà kia địa vị xã hội ra sao?"
"Địa vị xã hội? Ý ngươi là gia thế à." Tả Nhu suy nghĩ cẩn thận, khẽ trả lời: "Sơn Đông Vương gia, theo lệnh dời đô mà dọn tới đây, là cháu đích tôn của Văn Thánh Công."
"Cô không phải công chúa chứ?" Tống Bắc Vân nheo mắt ngắm nghía Tả Nhu từ đầu đến chân: "Cháu đích tôn của Văn Thánh Công cưới người đâu phải hạng tầm thường, nếu không phải hoàng thân quốc thích thì cũng là người để Hoàng đế thắt chặt kiểm soát đám người đọc sách. Nếu không phải vương tôn quý tộc, thì cũng là cuộc hôn nhân liên danh quyền lực, nhằm thu vén phe cánh từ hai bên. Cái kiểu này... Thú thật, cô là công chúa nào thế."
"Ta mà là công chúa, với mấy lời xằng bậy ngươi vừa nói, ngươi đã bị kéo ra chém đầu từ lâu rồi, đầu treo trên cổng thành phơi khô hệt như con cóc sấy."
"Cũng có lý..." Tống Bắc Vân gật đầu: "Công chúa chẳng có ai bộ dạng như cô cả, ít nhất gia giáo cũng phải đàng hoàng."
Tả Nhu định giơ tay lên đánh, nhưng Tống Bắc Vân đã tọng nguyên cái phao câu gà vào miệng nàng.
"Phì phì phì... Đồ đáng chết nhà ngươi!"
"Đã bảo không được động chân động tay rồi mà, ta đâu đánh lại cô." Tống Bắc Vân đảo mắt vài vòng: "Cách thì... có hai cách."
"Nói."
Tống Bắc Vân tự rót cho mình một ly rượu, ực một hơi cạn sạch, rút giấy thấm dầu chùi miệng: "Đi, đây không phải chỗ nói chuyện, đến khuê phòng cô đi."
Tả Nhu cũng không nhiều lời, trực tiếp tính tiền rồi dắt Tống Bắc Vân về tư dinh của mình. Nàng quả thật có tiền, giữa chốn đô thành Nam Kinh tấc đất tấc vàng này mà sở hữu một căn nhà ba gian, ít nhất cũng phải tốn hai ba vạn quan mới mua nổi.
"Ái chà, sướng quá..." Tống Bắc Vân ngã phịch xuống giường Tả Nhu: "Đệm này lát nữa ta mang đi nhé."
"Ngươi thứ gì cũng muốn là sao..." Tả Nhu ngồi nghiêm chỉnh trên ghế: "Ngươi quy củ một chút cho ta, đây là khuê phòng của ta đấy! Nếu để ai nghe lén được, còn không biết ta vừa làm cái trò gì."
"Nghèo mà." Tống Bắc Vân bật dậy khỏi giường: "Cô nói xem, nếu cô mặc mỗi chiếc yếm đỏ chóe, chẳng mặc gì khác, bò lổm ngổm trên giường... Ha ha ha ha, không được không được, có hình ảnh rồi."
Tả Nhu lột giày ném thẳng vào mặt Tống Bắc Vân, rồi tung một cú đá lật nhào y xuống giường: "Mau nói đi!"
Tống Bắc Vân chép miệng đứng dậy, tay xách chiếc giày của Tả Nhu đi tới đi lui: "Chuyện này thật ra rất khó giải quyết. Đầu tiên ta chắc chắn gia thế nhà cô không hề tầm thường, nhưng nhìn bộ dạng của cô thì có vẻ quan hệ với gia đình không được tốt, đúng chứ."
"Ừm..."
"Giờ cô đến tuổi lấy chồng, gia đình chọn cho cô một mối hôn sự môn đăng hộ đối. Nhưng cô ngang bướng, cô không chịu, thậm chí còn chưa từng gặp mặt người ta." Tống Bắc Vân lắc lư cái đầu phân tích: "Nếu từ hôn, phía bên kia sẽ cảm thấy bị sỉ nhục, xé rách mặt với nhà cô, cuối cùng mọi người đều không vui. Nếu cô gây ra chuyện ầm ĩ ở bên ngoài, trưởng bối nhà cô chắc chắn sẽ đánh gãy chân cô. Ngày thường tuy bề trên có nuông chiều, nhưng chuyện này lại là giới hạn cuối cùng."
"Ừm... Vậy nên mới nói là khó." Tả Nhu chỉ tay vào bàn tay Tống Bắc Vân: "Trả giày cho ta."
"Ai thèm cái loại giày rách này của cô."
"Ngươi chửi ai!" Tả Nhu trừng lớn mắt: "Nói thêm lần nữa, ta nuốt sống ngươi luôn."
Tống Bắc Vân không hiểu nàng đang nói gì, cũng chẳng rõ sao nàng lại bực dọc như vậy, chỉ ngơ ngác nhìn nàng: "Ở đây có hai cách, cô cân nhắc xem chọn cách nào."
"Ngươi nói mau đi!"
Chuyện này thực sự rất hóc búa, khó mà có được cách giải vẹn toàn đôi đường. Hai cách y nói ra cũng chỉ là mưu mẹo dối lừa nàng thôi. Hiện giờ Tống Bắc Vân cũng chỉ có thể vừa nghĩ vừa nói, nhưng để tính toán chu toàn mọi khía cạnh quả là vô cùng khó khăn.
"Để ta suy nghĩ đã."
Cái sự "tam tư" (suy nghĩ kỹ) này, y tư mất hơn một canh giờ. Trong thời gian đó, Tống Bắc Vân vừa ăn ngân nhĩ thang lại vừa húp cháo yến sào nhà người ta, tóm lại là chẳng hề coi mình là người ngoài.
"Ngươi tam tư cũng lâu thật đấy."
Tả Nhu đang ngồi ngâm chân trong phòng nhìn Tống Bắc Vân bên cạnh: "Rốt cuộc có được hay không vậy?"
"Chẳng phải người ta nói bàn chân con gái là thứ rất kín đáo, không thể để người ngoài nhìn thấy sao, cô thế này... hận không thể nhét thẳng vào miệng ta luôn rồi." Tống Bắc Vân nhìn Tả Nhu đang lau chân: "Cô tiết chế lại một chút đi được không?"
"Ta đâu có coi ngươi là nam nhân." Tả Nhu tỉ mỉ mang tất vào: "Lang quân của ta nhất định phải là một vị cái thế anh hùng..."
"Dừng! Kẻ nói câu này trước đó đã chết rồi."
"Ngươi quen biết nhiều cô nương nhỉ."
"Cũng tàm tạm." Tống Bắc Vân nói, ngửa cổ lên: "Ta nghĩ ra rồi!"
"Ngươi là bịa ra tại trận đúng không?" Tả Nhu hồ nghi nhìn Tống Bắc Vân: "Ngươi đúng là đồ tồi, còn lừa cháo yến sào của ta."
Tống Bắc Vân lười để ý đến nàng, chỉ đứng dậy giơ một ngón tay lên: "Cách thứ nhất, chính là từ bây giờ cô bắt đầu giả điên."