Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Tống Bắc Vân mỉm cười, tiếp tục cúi đầu ăn uống. Khi đã no say thì trời cũng quá trưa, đúng vào lúc cơn buồn ngủ kéo đến. Y cũng chẳng vội đi, dù sao múa hát trên thuyền hoa phải đợi đến tối mới có. Thế nên y sai tiểu nhị dọn dẹp phòng, rồi bắt đầu chợp mắt ngay tại đó.
Giấc ngủ này kéo dài đến tận chập tối. Thấy thời gian không còn sớm, Tống Bắc Vân đứng dậy rửa mặt mũi, sau đó vòng qua nhà bếp tiện tay "cầm nhầm" một cái chân lợn hun khói cùng ít thịt bò thịt dê, chuẩn bị đi xem biểu diễn.
Nhưng y vừa bước ra khỏi tửu lâu chưa được bao xa, đột nhiên một cánh tay siết ngang cổ y, lôi tuột y vào một con hẻm nhỏ hẹp.
Tống Bắc Vân không thèm quay đầu lại. Chỉ dựa vào mùi hương trên cơ thể người phía sau và cảm giác chạm vào gáy, y đã biết tỏng kẻ đến là ai.
"Cô nương này, thô bạo quá đấy!" Tống Bắc Vân hậm hực quay người lại: "Thanh thiên bạch nhật, cô muốn chết hả?"
Người đứng phía sau không ai khác chính là Tả Nhu. Hôm nay nàng diện một bộ thanh sam thư sinh, tóc búi cao. Mặc dù liếc qua vẫn thấy rõ mồn một thân nhi nữ, nhưng lại toát lên một phong vị rất riêng biệt.
"Ta thấy ngươi bước ra từ Thiên Phủ lâu, tiểu tử nhà ngươi cũng biết hưởng thụ gớm nhỉ." Tả Nhu xách cái chân lợn hun khói trong gùi của Tống Bắc Vân ra: "Chân lợn ngon đấy, thuộc về ta rồi."
"Sao thứ gì cô cũng đòi thế, có cần mặt mũi không?"
Tả Nhu lười đáp lời, tay xách lủng lẳng cái đùi lợn: "Ngươi định đi đâu đây?"
"Lên thuyền hoa uống rượu." Tống Bắc Vân chẳng thèm giấu giếm: "Đi cùng không?"
Nghe thế, Tả Nhu rõ ràng là động lòng. Nhưng ngẫm đi nghĩ lại, nàng vẫn âm thầm lắc đầu: "Hôm nay e là không được. Haizz... khoan bàn chuyện đó đã, ngươi nhìn ta xem, có giống một tiểu thư sinh trắng trẻo không?"
Tống Bắc Vân lượn quanh nàng hai vòng, rồi vươn tay vỗ vỗ lên eo và mông nàng.
"Ngươi muốn chết à! Chặt đứt cái móng vuốt chó nhà ngươi bây giờ!"
Tả Nhu quát lớn, gạt phắt tay Tống Bắc Vân ra: "Quy củ lại cho ta."
"Không phải ta nói chứ, đám các cô rốt cuộc nghĩ gì trong đầu vậy. Thay bộ đồ, búi cái tóc lên là tưởng mình biến thành đàn ông à. Quan trọng là các cô lại còn tưởng người ta không nhận ra. Cô nhìn cái eo này, cái mông này xem, có gã đàn ông nào dáng dấp như cô không?"
Tống Bắc Vân quở trách nàng một tràng, sau đó tàn nhẫn bồi thêm: "Chỉ cần đầu óc bình thường một chút là nhìn ra ngay cô là một nữ nhân."
"Vậy phải làm sao đây..." Tả Nhu xách đùi lợn dựa người vào tường: "Ta cứ ngỡ mình che giấu hoàn hảo lắm chứ."
"Đơn giản thôi." Tống Bắc Vân nhổ một bãi nước bọt: "Cô tránh ra, nếu không ta lỡ mất buổi diễn trên thuyền hoa đấy. Nghe đồn hôm nay có người Hồ đến múa bụng."
Y nói xong liền định bước đi, nhưng Tả Nhu lập tức nắm chặt lấy tay y, ngồi xổm xuống đất: "Đừng đi đừng đi mà!"
"Cô còn cần mặt mũi nữa không? Giữa thanh thiên bạch nhật, rành rành giữa trời đất, cô định giở trò cường bạo lão tử à?"
"Ta nói cho ngươi biết, hôm nay Thụy Bảo quận chúa làm chủ tiệc, mời rộng rãi các tài tử Kim Lăng, tên công tử họ Vương kia cũng có mặt. Ta nghe theo lời ngươi, đến đây để tiếp cận thăm dò hắn ta mà. Ngươi đi cùng ta đi."
Vừa nghe thấy ba chữ Thụy Bảo quận chúa, Tống Bắc Vân đã nhức đầu. Y xua tay liên lịa: "Không đi không đi, Thụy Bảo quận chúa thì liên quan gì đến ta!"
"Vậy còn ta thì sao! Chẳng lẽ ngươi cũng dám mở miệng bảo ta không liên quan gì đến ngươi?"
"Này, cô đừng có nói mập mờ như thế, ta với cô có quan hệ cái lông gì chứ." Tống Bắc Vân vung vẩy tay: "Cô mà không buông tay, ta quật ngược lại bắt cô đấy."
Bất chấp nguy cơ bị Tống Bắc Vân bắt lại, Tả Nhu thà chết cũng không buông. Nàng cứ ngồi xổm lì ở đó, chơi bài cù nhầy: "Không được, hôm nay bất luận thế nào ngươi cũng phải đi cùng ta. Ngươi muốn bắt thì cứ bắt, bắt xong ngươi cũng hết lý do để từ chối ta."
Chà... Người này đã vô sỉ đến mức độ này rồi sao? Uổng công lúc mới quen còn tưởng nàng là nữ thần, càng ở lâu càng nhận ra nàng là một mụ vô lại hàng thật giá thật.
"Cô dù sao cũng là thiên kim nhà Quốc Công, có thể hành xử cho ra hồn người một chút được không?" Tống Bắc Vân dùng sức giằng tay ra: "Ta bắt thật đấy nhé!"
"Hả? Ngươi biết rồi sao?" Tả Nhu sững sờ ngẩng lên nhìn y: "Làm sao ngươi biết?"
Tống Bắc Vân ngồi xổm xuống đối diện nàng, cái tư thế như hai người đang rặn ị mặt đối mặt. Y đưa tay véo má Tả Nhu, nghiến răng nghiến lợi nói: "Cô đang sỉ nhục trí thông minh của ta đấy à? Hả? Ta chỉ cần đi dọ hỏi xem cháu trai của nhà họ Vương ở Sơn Đông đã đính ước với ai là biết ngay chứ gì? Cô tưởng ta bị ngu chắc???"
Nghe xong, Tả Nhu lập tức cười gượng gạo: "Cũng đúng ha..."
"Buông tay buông tay, đừng cản trở ta đi xem múa bụng."
Dù vậy, Tả Nhu vẫn sống chết không buông tay: "Ta thực sự thấy hơi hoảng. Nếu có cái đồ tồi như ngươi đi cùng, ta sẽ an tâm hơn nhiều. Thế này đi... thế này đi, nếu ngươi đi theo ta chuyến này, ta sẽ chuốc say Quận chúa, rồi cho ngươi sờ thỏa thích!"
"Cô làm ơn hành xử giống con người một chút đi... Ta xin cô đấy." Tống Bắc Vân vỗ đen đét lên mặt Tả Nhu: "Chưa nói đến chuyện này có mất đầu hay không. Chỉ nội cái đạo đức bại hoại này của cô, ta thấy Định Quốc Công nên bắt cô về đánh cho nửa sống nửa chết, rồi trói gô lại ném sang nhà họ Vương cho rảnh nợ."
"Là chính ngươi nói muốn sờ mà." Tả Nhu rướn cổ ngó ra ngoài: "Nhanh lên nhanh lên, bọn họ sắp tới rồi. Nếu để người ta nhìn thấy, ta còn mặt mũi nào làm người nữa."
"Cô nghĩ bây giờ cô còn giống con người không?" Tống Bắc Vân đứng dậy: "Buông tay!"