Tống Bắc Vân

Chương 47. Ngày 29 tháng 3, dạ yến hào môn. 2

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Gọi một tiếng phụ thân đi, ta bảo vệ cô an toàn." Tống Bắc Vân không suy nghĩ thốt lên: "Còn tùy xem cô gọi ngọt ngào tới mức nào."

Tả Nhu lườm y một cái: "Cả ngày chỉ biết ba hoa chích chòe, làm như ngươi thật sự có thể cứu mạng ta không bằng. Đến lúc đó e là ta lại phải tìm đường thoát thân cho ngươi ấy chứ."

Tống Bắc Vân không lên tiếng. Nếu thực sự có ngày đó, y có thể không cứu nổi thiên hạ, nhưng cứu một hai người như Tả Nhu thì dễ như trở bàn tay.

"Hì hì, cứng họng rồi chứ gì, biết ngay lúc nào ngươi cũng ba hoa mà." Tả Nhu nhẹ nhàng đặt quân cờ xuống: "Ta lại thắng rồi. Đưa tiền đây!"

Tống Bắc Vân quẳng vài đồng tiền đồng trước mặt Tả Nhu với vẻ mặt ban phát cho kẻ ăn mày. Nàng chẳng mảy may để tâm, gạt hết tiền trên bàn cho vào hầu bao.

"Này, ta nói cho ngươi nghe, hình như hôm nay có thưởng đấy." Tả Nhu thì thầm với Tống Bắc Vân: "Nghe bảo ai làm được bài từ hay nhất đêm nay sẽ được thưởng một món bí bảo trong cung."

"Đáng giá bao nhiêu tiền?"

"Khoảng ngàn tám trăm quan. Quan gia (Hoàng đế) chắc cũng không thưởng cho Quận chúa món gì quá đắt giá đâu, chỉ đưa vài món đồ chơi lừa gạt nàng ấy thôi." Tả Nhu bấm đốt ngón tay tính toán: "Nhưng tính ra, giải thưởng hôm nay bèo nhất cũng có giá trị cả vạn quan, một khoản không nhỏ đâu."

"Chốt hạ!" Mắt Tống Bắc Vân sáng rực: "Muỗi nhỏ cũng là thịt."

Tả Nhu bật cười khúc khích: "Chỉ dựa vào mấy trò vặt vãnh của ngươi á? Một tên thư sinh trượt vỏ chuối chưa từng đọc sách đàng hoàng? Ngươi mở to mắt mà nhìn cho kỹ, những người đến đây hôm nay đều là đại tài tử của thành Kim Lăng, lại còn có hai vị Hàn lâm nữa. Ngươi cất ngay mấy trò vặt vãnh đi kẻo làm mất mặt ta."

Nói xong, Tả Nhu xòe tay ra trước mặt Tống Bắc Vân: "Lại đây, sơn móng tay cho ta."

"Cút." Tống Bắc Vân cau mày đáp: "Cái này là ta mang về cho A Tiếu."

"Ngươi có đưa không!?"

"Không đưa!"

Giữa lúc hai người đang chí chóe cắn xé nhau như bầy khỉ bắt rận, Quận chúa lại xuất hiện. Nàng đã thay một bộ y phục khác, khí chất phiêu diêu thoát tục tựa Hằng Nga giáng trần từ tiên cung. Nàng thướt tha mang vạn chủng phong tình bước lên phía trước, theo sau là một bầy tỳ nữ bưng bê trái cây, thịt khô, và rượu hoa quế thanh ngọt mời các tài tử.

Tống Bắc Vân nhìn Quận chúa rồi lại nhìn Tả Nhu đang chồm hổm như con khỉ bên cạnh, thở dài thườn thượt đầy cảm khái: "Cô nhìn cô xem, dù sao cũng là thiên kim nhà Quốc Công, sao lại sống đến nông nỗi này cơ chứ."

"Liên quan gì đến ngươi, ta thích thế." Tả Nhu gác chân lên chân Tống Bắc Vân: "Lại đây, đấm bóp chân cho gia."

Tống Bắc Vân rút cây trâm cài tóc ra, chọc thẳng vào huyệt Phong Thị của nàng. Cú đâm này khiến Tả Nhu như bị điện giật, cả bắp chân co rúm lại, đau không ra đau, tê chẳng ra tê, nhức không ra nhức. Bảo là khó chịu thì lại có chút dễ chịu, bảo dễ chịu thì lại ngứa ngáy toàn thân không yên.

"Á... á á..." Nàng bám chặt lấy cánh tay Tống Bắc Vân, há hốc miệng như con cá vàng mà không thốt nên lời.

"Cô mà còn lớn lối không biết trên dưới với ta nữa, ta sẽ cho cô thấy uy lực thực sự của bác sĩ nội khoa."

Tống Bắc Vân tiếp tục dùng trâm đâm vào vài huyệt đạo khác trên người nàng. Cái cảm giác dục tiên dục tử kia nhanh chóng tan biến, nhưng Tả Nhu lại rã rời vô lực, toàn thân rã nhừ hệt như vừa bị chuột rút.

"Chết mất chết mất thôi..." Nàng úp mặt xuống bàn, xoa xoa chân: "Vừa nãy ta còn thấy nổ đom đóm mắt luôn."

"Cô đâu biết vừa nãy cô mang cái bộ dạng dở sống dở chết gì. Nếu không sợ bị người ta phát hiện, ta nhất định phải mắng cô vài câu thật độc địa."

Cài trâm trở lại trên đầu, Tống Bắc Vân bóc vỏ một quả vải. Y vừa định cho vào miệng thì Tả Nhu đã hớp lấy nhai ngấu nghiến, ả còn vừa nhai vừa liếc xéo Tống Bắc Vân.

"Nước dãi dính hết ra tay ta rồi này!" Tống Bắc Vân quẹt ngón tay vào áo nàng: "Kinh tởm quá."

Đúng lúc này, phía trước truyền đến một tiếng ồn ào. Một vị tiểu công tử mang khí chất nho nhã bước vào. Hắn khoảng mười tám, mười chín tuổi, bận cẩm bào màu nguyệt bạch hoa văn cổ, thắt lưng màu gỉ sắt, đeo miếng ngọc bội trắng muốt. Vóc người tầm thước nhưng lại cao ngạo ngẩng cao đầu. Tướng mạo cũng được tính là đường hoàng, chỉ có làn da là hơi trắng. Tuy nhiên, kiểu nam tử môi hồng da trắng, eo thon gầy này rất hợp với thẩm mỹ đương thời.

"Vương công tử mạnh khỏe."

"Vương công tử vẫn bình an chứ."

Đám tài tử thi nhau cất tiếng chào hỏi, hắn đều mỉm cười đáp lại, phong thái vô cùng điềm đạm, tao nhã.

"Thụy Bảo quận chúa, hôm nay được ngài mời tới, thật là vô cùng vinh hạnh." Hắn bước tới trước mặt Quận chúa, khom người hành lễ đúng mực, rồi gọi thư đồng phía sau tiến tới dâng lên một hộp gấm: "Đây là nghiên mực Đoan Khê hảo hạng, tại hạ sưu tầm từ lâu nhưng chưa từng nỡ dùng, tự cảm thấy bản thân không xứng. Nay được diện kiến Quận chúa mới biết món bảo vật này cuối cùng cũng gặp được minh chủ rồi."

"Ngươi nhìn xem! Ngươi nhìn người ta xem!" Tả Nhu nhéo tai Tống Bắc Vân: "Ngươi nhìn xem người ta dẻo miệng thế nào, nhìn lại cái đồ khốn nạn như ngươi xem!"

"Cô buông tay ra ngay, không ta cởi đai lưng cô bây giờ."

"Ngươi thử xem! Đánh gãy tay ngươi."

Dù miệng mạnh mồm, nhưng Tả Nhu vẫn rất e dè tên khốn này thực sự giở trò cởi đai lưng của mình, nên đành ngoan ngoãn buông tay.

Tống Bắc Vân xoa xoa tai: "Cô thích thì gả đi, dù sao hai người vốn dĩ đã có hôn ước. Danh chính ngôn thuận, minh hôn chính thú, lấy về ngày ngày nghe hắn rót mật vào tai, tương kính như tân, cử án tề mi. Hắn chỉ điểm giang sơn, cô hồng tụ thiêm hương (hồng nhan mài mực), một lòng đồng tâm, tỷ dực song phi."