Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nhóm người đi đến cửa khách điếm, Trần Nhạc bảo hai người Tiết Thiên trở về trước, còn mình thì tìm tiểu nhị hỏi thăm xem có một nam tử áo trắng dáng người cao cao hay không. Bởi vì người kia gầy nhom gầy nhách nên ấn tượng của chủ quán rất sâu sắc, lập tức nói cho Trần Nhạc số phòng.
Trần Nhạc đi tới cửa phòng, gõ cửa.
"Mời vào."
Trần Nhạc đẩy cửa bước vào, Chử Ngọc Thành đang đọc sách, hình như là một cuốn binh thư.
"Trần tướng quân? Ông lão kia tại hạ đã đưa về nhà an toàn rồi, còn để lại chút ngân lượng, ngài cứ yên tâm, sẽ không có vấn đề gì đâu. Ngài tới tìm ta còn có việc gì sao?" Chử Ngọc Thành gập sách lại, đứng dậy rót trà cho Trần Nhạc.
"Ta đã đến nha môn Tri phủ, ép Lưu Khải Minh phải tự tay đánh ngất con trai mình, thật là thoải mái." Trần Nhạc hơi ngạc nhiên, đánh giá nam tử áo trắng trước mắt: "Làm sao huynh biết tên của ta? Hình như hôm qua ta chưa hề nhắc tới mà."
Chử Ngọc Thành cười cười: "Thứ nhất, vệ binh đến cuối cùng hôm đó gọi ngài một tiếng Tướng quân, nhưng thân là con trai Tri phủ Phượng Dương, Lưu Văn Đức lại không nhận ra ngài, chứng tỏ ngài không phải người Phượng Dương, cũng không phải võ tướng cao cấp của Lương Châu, nếu không Lưu Văn Đức nhìn cũng phải thấy quen mắt mới đúng."
Trần Nhạc nghe rất hứng thú, ra hiệu cho hắn nói tiếp. Chử Ngọc Thành uống ngụm nước rồi tiếp tục: "Thứ hai, tại hạ tuy chưa từng ra chiến trường, nhưng đi một đường từ Trung Nguyên tới đây, cũng đã gặp không ít trú quân các nơi như Tuần phòng doanh hay Đồn điền quân, đa phần đều tinh thần uể oải, không có chút sát khí nào. Mười mấy hộ vệ hôm đó của ngài lại mang đến cảm giác hoàn toàn khác biệt, đó hẳn là sát phạt chi khí tôi luyện trên chiến trường. Mà tại toàn bộ Lương Châu hiện nay, nơi giao chiến sớm nhất với Yên Nhung chính là Vũ Quan, cho nên khả năng rất lớn là các ngài đến từ Vũ Quan. Cuối cùng, ngài nhìn qua quá trẻ tuổi. Ta tuy vào Lương Châu chưa lâu, nhưng chuyện huyết chiến Vũ Quan và bắt sống hai tên phản tặc Triệu Tử Tài, Thường Thiên Hổ thì vẫn có nghe nói qua. Cho nên, ta đoán đúng rồi chứ, Trần tướng quân?" Nói xong, Chử Ngọc Thành đắc ý cười cười.
"Ha ha, học tử của Thư viện Nhạc Lộc quả nhiên danh bất hư truyền, bái phục bái phục. Chỉ là không biết huynh lặn lội đường xa từ Trung Nguyên chạy tới biên cương để làm gì? Đừng nói với ta là muốn vác kiếm đi giang hồ, giữa đường thấy chuyện bất bình chẳng tha nhé." Trần Nhạc cười to, y bắt đầu cảm thấy thưởng thức tên này rồi.
"Tòng quân, vì nước hiệu lực!" Chử Ngọc Thành kiên định nói: "Nếu Trần tướng quân không chê, ta nguyện làm một binh tốt dưới trướng, ra sức trâu ngựa."
Trần Nhạc lại lần nữa kinh ngạc. Phải nói là Trần Nhạc rất động lòng, hiện tại trong tay y có hai người Tiết Mãnh, Tiết Thiên, tuy rằng dũng mãnh có thừa, xung phong hãm trận là hảo thủ, nhưng mưu lược lại không đủ. Giống như đại đa số sĩ tốt Lương Châu, bọn họ một chữ bẻ đôi không biết, dưới trướng y cần một nhân vật nho tướng giúp y bày mưu tính kế. Chử Ngọc Thành này tuy thân thủ không bằng hai người kia, nhưng trí mưu hẳn là khá xuất chúng.
Trần Nhạc không lập tức đồng ý, giả vờ trầm tư suy nghĩ, y muốn thử lòng Chử Ngọc Thành một chút, y luôn cảm thấy Chử Ngọc Thành còn có ẩn tình gì đó giấu diếm mình.
Chử Ngọc Thành thấy Trần Nhạc chần chừ mãi không mở miệng, có chút sốt ruột: "Ta ở Thư viện Nhạc Lộc năm năm, học khắp các phái Binh gia, Pháp gia, Tung Hoành gia, đọc đủ các loại sách, thuộc lòng binh pháp. Tuy chưa thực sự lên chiến trường, nhưng nhất định có thể giúp được cho ngài."
Trần Nhạc nhìn chằm chằm hắn: "Huynh tòng quân vì cái gì? Ta muốn nghe lời nói thật. Thuyết phục được ta, ta sẽ đồng ý với huynh."
Chử Ngọc Thành ngẩn người, cắn răng nói: "Vì muốn xuất nhân đầu địa! Ta từ nhỏ nhà nghèo, cha mẹ đều mất, sau may mắn được Thư viện Nhạc Lộc thu nhận. Trong thư viện có một cô nương đối với ta rất tốt, không chê bai xuất thân của ta, chúng ta tình đầu ý hợp, đã sớm thề non hẹn biển. Nhưng đáng tiếc cha nàng chê ta xuất thân hàn môn, không đồng ý hôn sự của hai đứa, muốn gả nàng cho một gia đình quan lại ở địa phương. Nàng thà chết không nghe, hiện tại đang giằng co với trong nhà. Bây giờ quan trường Trung Nguyên đen tối, chuyện mua quan bán quan tầng tầng lớp lớp, một kẻ hàn môn tử đệ như ta rất khó ngóc đầu lên được. Cộng thêm việc ta học là binh pháp, chỉ có tới biên cương đánh cược một lần, đây mới là cách nhanh nhất."
Nói xong Chử Ngọc Thành cúi đầu, nước mắt đảo quanh trong hốc mắt, đây là nỗi đau trong lòng hắn.
Bầu không khí trong phòng hơi trầm xuống, Trần Nhạc trong lòng quá thấu hiểu nỗi khổ khi phải ly biệt với người mình yêu, may mắn là Linh Nhi tỷ chắc chắn sẽ gả cho y, y cũng không có một ông bố vợ thấy tiền sáng mắt.
"Ta đồng ý với huynh. Ta không dám cam đoan huynh nhất định có thể cưới được nàng, cũng không dám cam đoan huynh nhất định có thể làm quan to. Nhưng ở chỗ ta, không có thao túng ngầm, không có mua quan bán quan, chỉ cần huynh có năng lực thì có thể tỏa sáng rực rỡ, sẽ không bị mai một." Trần Nhạc rốt cuộc cũng mở miệng.
Chử Ngọc Thành nhìn y đầy cảm kích, nhận được lời cam đoan này là đủ rồi, hắn tin tưởng năng lực của mình, là vàng thì chắc chắn sẽ không bị chôn vùi.
"Có điều huynh phải giúp ta làm một việc trước, coi như là bài kiểm tra đầu tiên. Ta nghe được không ít tin tức, tên Tri phủ Phượng Dương Lưu Khải Minh này ước chừng đã tham ô thuế má bách tính nộp lên. Con trai hắn phách lối ương ngạnh như vậy, ta không tin hắn làm cha mà lại trong sạch hoàn toàn. Hiện nay Yên Nhung xâm lấn, hậu phương tuyệt đối không thể xảy ra vấn đề, nhưng chức quan của ta không cao, chức trách có hạn, không thể trắng trợn điều tra. Cho nên ta muốn huynh âm thầm tìm hiểu, cho huynh thời gian nửa tháng, nếu huynh có thể tra ra chút manh mối, sau khi nhập quân sẽ cho huynh làm Tham quân, thế nào?"
Trần Nhạc suy đi tính lại, cảm thấy nhiệm vụ này thích hợp với hắn nhất, không cần động tay chân, chủ yếu là động não.
"Được! Vừa hay ta thống hận nhất là đám cẩu quan, hơn nữa mấy ngày nay ta tới thành Phượng Dương cũng nghe được không ít lời đồn đại. Việc này cứ giao cho ta, ngài yên tâm đi."
Hai người ăn nhịp với nhau. Trần Nhạc nán lại thêm một lát, kể về những trải nghiệm sa trường của mình, lại nói đến chuyện ban đầu tòng quân là vì muốn giảm miễn thuế má cho trong nhà, để có thể sớm ngày cưới vợ. Cùng cảnh ngộ nên hai người nhanh chóng xây dựng được sự tin tưởng và tình hữu nghị to lớn.
Trần Nhạc đi tới bên cửa sổ, nhìn vầng trăng sáng trên bầu trời: "Huynh nói xem, thế đạo này làm sao vậy? Chúng ta phải dùng mạng để đánh cược mới có khả năng đạt được thứ mình thích, còn có những kẻ lại hết lần này tới lần khác áp bức mồ hôi nước mắt của bách tính, làm xằng làm bậy, vô pháp vô thiên."
"Sẽ có ngày, nếu có thể hoành đao sa trường, cưỡi ngựa đầu thành, nhất định phải quét sạch sự bất công của thế gian này, giết hết đám người phi pháp, để trời đất quang minh phổ chiếu đại địa!" Chử Ngọc Thành cũng đi tới bên cửa sổ, chậm rãi nói. Dưới thân thể nhìn qua gầy yếu kia lại ẩn chứa một trái tim vô cùng kiên định. Hai người nhìn nhau cười một cái, mọi thứ không cần nói cũng hiểu.
Hai ngày sau, Trần Nhạc mang theo tân binh trở về Vũ Quan, lần này mộ binh được hơn một ngàn ba trăm người. Dựa theo lời Chu Như Hải nói, số tân binh này sẽ bổ sung toàn bộ vào Sơn Tự Doanh, binh lực Sơn Tự Doanh sẽ đạt tới hơn ba ngàn người. Chỉ cần huấn luyện thỏa đáng, ngày sau Sơn Tự Doanh sẽ là một nhánh chủ lực của kỵ quân Vũ Quan. Hiện tại uy danh Sơn Tự Doanh đã sớm truyền khắp quê nhà Phượng Dương, đám tân binh này biết được mình sắp gia nhập Sơn Tự Doanh, ai nấy đều ưỡn ngực thẳng lưng, tràn đầy mong đợi.
Trước khi đi, Trần Nhạc để lại cho Chử Ngọc Thành mấy tên vệ binh, sợ có chuyện ngoài ý muốn xảy ra, để phòng bất trắc. Vạn nhất tra ra cái gì, ép Lưu Khải Minh chó cùng rứt giậu, giết người diệt khẩu cũng không phải là không thể. Mặc kệ có tra ra chứng cứ Lưu Khải Minh tham ô hay không, ít nhất cứ rèn luyện năng lực của Chử Ngọc Thành trước đã.